TRINH SÁT CỔ ĐẠI: ĐỘC VỊ TÂM XÀ - 21

Cập nhật lúc: 2026-05-08 09:54:28
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 21: BẢN TOÁN CUỐI CÙNG CỦA KẺ THUA CUỘC

Sau vụ đại tiệc tại Hầu phủ, kinh thành trải qua một cuộc "thanh trừng" triệt để. Vệ Thái y tống giam, Lục Thượng thư bãi quan, cả vây cánh nhà họ Lục vốn bám rễ sâu trong Bộ Hộ nhổ sạch còn một mảnh.

Lục Đình, kẻ vốn dĩ cha dọn sẵn con đường quan lộ thênh thang tại nha môn quản lý tài chính kinh kỳ, nay chỉ còn là một kẻ tội đồ chờ ngày định án. Tuy khép tội c.h.ế.t vì là "tòng phạm cưỡng ép", nhưng tước sạch chức tước, tịch thu tài sản riêng để bồi kho lương mất.

Sáng hôm nay, Lục Đình bước khỏi nha môn quản lý tài chính để bàn giao sổ sách cuối cùng. Hắn còn cưỡi ngựa quý, còn tỳ vết gấm vóc, chỉ còn bộ quan phục cũ nát tước bỏ phù hiệu.

"Lục công t.ử, thong thả nhé!" Một giọng trong trẻo, lém lỉnh vang lên từ phía cây hòe già đầu phố.

Lục Đình giật , ngước mắt lên. Tô Vãn (Tống Nghi) đang một chiếc ghế bành tre do A Thất mang tới, tay cầm một xâu kẹo hồ lô, bên cạnh là Tiểu Đào đang hì hục quạt mát. Tạ Trầm thì tựa lưng tường đá gần đó, ánh mắt thâm trầm như đang xem một vở kịch hạ màn.

"Tô... Vãn..." Lục Đình nghiến răng, đôi bàn tay run rẩy nắm c.h.ặ.t cuộn sổ sách rách nát, "Ngươi đến đây để nhạo ?"

Tống Nghi thong thả c.ắ.n một viên kẹo, nhai sần sật mới lém lỉnh đáp: "Cười nhạo ngươi? Ôi Lục công t.ử, ngươi đ.á.n.h giá cao bản quá . Ta đến đây là để khảo sát thị trường thôi."

dậy, phủi bụi áo, thong dong bước gần gã nam nhân đang thất thế. Cô liếc sấp sổ sách lộn xộn trong tay , khẽ tặc lưỡi:

"Nhìn cái đống con nhảy múa loạn xạ kìa. Ngươi sổ sách kiểu gì mà thu chi chênh lệch đến mức một đứa trẻ ba tuổi cũng sơ hở? Hèn gì Đại Lý Tự sờ gáy sớm thế."

Lục Đình tím mặt: "Ngươi gì về kế toán, về tài chính? Đây là nghiệp vụ của Bộ Hộ, trò chơi của hạng nữ lưu!"

"Nghiệp vụ?" Tống Nghi hì hì, cô giật lấy cuộn sổ từ tay sự ngỡ ngàng của gã. Đôi mắt trinh sát của cô quét qua trang giấy nhanh như một máy quét hồng ngoại. "Cái gọi là 'kế toán sáng tạo' ? Ngươi dùng phương pháp ghi chép đơn, đối ứng tài khoản, còn dùng mực xanh để che giấu những khoản thâm hụt. Lục Đình, trình độ giả của ngươi còn thua cả một kế toán viên tập sự ở thời đại của... , ở chỗ thần tiên của ."

Cô lấy một chiếc b.út lông từ đai lưng A Thất, gạch vài đường cơ bản lên tờ giấy trắng: "Nhìn đây. Nếu ngươi dùng phương pháp 'Ghi sổ kép', bên Nợ và bên Có luôn cân bằng, thì dù ngươi tham ô cũng để dấu vết thô thiển như thế . À mà thôi, dạy kẻ sắp ngục về đạo đức nghề nghiệp thì phí công."

Tống Nghi lém lỉnh ghé sát tai Lục Đình, giọng đầy sự mỉa mai: "Này, ngươi mất chức quan quản lý tài chính, giờ chắc đang thất nghiệp hả? Có cần dạy cách sổ sách chuyên nghiệp ? Ta đảm bảo dạy xong, ngươi thể tính toán chính xác sẽ tù bao nhiêu năm, bao nhiêu tháng, thậm chí đến từng ngày lẻ đấy."

"Ngươi... ngươi..." Lục Đình tức đến mức n.g.ự.c phập phồng, nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trinh-sat-co-dai-doc-vi-tam-xa/21.html.]

"Yên tâm, lấy lương rẻ lắm." Tống Nghi nháy mắt, "Chỉ cần một bữa vịt mỗi ngày là đủ. bộ dạng ngươi bây giờ, chắc ngay cả một cái chân vịt cũng mua nổi nhỉ?"

Tạ Trầm lúc mới chậm rãi bước tới, đặt tay lên vai Tống Nghi như một sự khẳng định chủ quyền. Hắn Lục Đình bằng ánh mắt như một đống rác rưởi ven đường:

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

"Lục Đình, nàng đúng. Ngươi chỉ kém cỏi về nhân cách, mà còn kém cỏi về trí tuệ. Kẻ như ngươi, ngay cả một tên kế toán quét dọn ở vương phủ của cũng xứng."

Lục Đình đôi " điên" mặt, cảm thấy lòng tự trọng cuối cùng giẫm nát gót chân của Tống Nghi. Hắn gào lên một tiếng tuyệt vọng, vứt sấp sổ sách xuống đất:

"Ta hận các ngươi! Các ngươi phá hủy tất cả của !"

" ." Tống Nghi lạnh lùng cắt ngang, sự lém lỉnh biến mất, đó là ánh mắt sắc lẹm của một vị pháp quan, "Là tham vọng và sự ngu ngốc của ngươi phá hủy tất cả. Ngươi chọn con rết trong bóng tối, thì đừng trách tại ánh sáng thiêu cháy ngươi."

sang A Thất: "A Thất đại , dọn dẹp đống rác . Đừng để nó bẩn phố phường kinh thành."

A Thất hớn hở xông lên, xách cổ Lục Đình như xách một con gà: "Đi thôi Lục công t.ử! Đại Lý Tự đang đợi ngài sổ sách... diện tích phòng giam đấy!"

Tiểu Đào chạy , đưa cho Tống Nghi một chiếc khăn tay để lau tay: "Tiểu thư, dạy sổ sách gì cho mệt? Để ngục mà tự tính nợ đời !"

Tống Nghi rạng rỡ, ôm lấy cánh tay Tạ Trầm: "Đi thôi Vương gia! Kịch xem xong , giờ chúng ăn bánh cuốn nóng thôi. Ta phát hiện một quán mới, nước chấm 'logic'!"

Tạ Trầm cô gái đang hăng hái kéo tay , môi khẽ nhếch thành một nụ ấm áp. Hắn , từ nay về , kinh thành sẽ còn những vụ án mờ ám của họ Lục, vì một vị "cố vấn mật" lém lỉnh luôn sẵn sàng dùng trí tuệ và hóa học để quét sạch tâm xà.

"Tô Vãn, nàng định lấy bao nhiêu lương cho việc 'cố vấn' cả đời của vương phủ?" Tạ Trầm hỏi, giọng đầy vẻ dung túng.

Tống Nghi nghiêng đầu, suy nghĩ một lát lém lỉnh đáp: "Hừm, ngoài bánh bao gạch cua và vịt ... thêm quyền mắng Vương gia mỗi khi ngài lên cơn điên mà phạt chép phạt."

Tạ Trầm bật , tiếng vang vọng khắp con phố cổ kính: "Được, thành giao!"

Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, bóng hai đổ dài mặt đất, hòa quyện . Một vụ án khép , một tương lai mới mở , và bản toán cuối cùng của Lục Đình chính là cái giá trả cho những kẻ dám coi thường công lý và trí tuệ của một vị trinh sát hiện đại xuyên .

Loading...