TRINH SÁT CỔ ĐẠI: ĐỘC VỊ TÂM XÀ - 13

Cập nhật lúc: 2026-05-08 09:51:26
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 13: BẢN LĨNH CỦA HỘ VỆ VÀ "LỜI THÌ THẦM" TỪ CÕI CHẾT

Căn hầm chứa t.h.i t.h.ể của Đại Lý Tự sâu lòng đất, quanh năm thấy ánh mặt trời. Không khí ở đây đặc quánh mùi vôi bột, mùi ẩm mốc và một thứ mùi kim loại lạnh lẽo đặc trưng của những t.h.i t.h.ể chuyển tới. Những ngọn đuốc gắn tường đá cháy bập bùng, hắt lên những cái bóng nhảy múa ma quái.

Tô Vãn (Tống Nghi) lúc bộ y phục gọn gàng, tay cầm hòm dụng cụ chuyên dụng bước thoăn thoắt. Đi cô là Tạ Trầm, vẻ mặt vẫn trầm mặc như mặt hồ băng, nhưng ánh mắt luôn dán c.h.ặ.t bóng dáng nhỏ bé phía .

Và cuối cùng là A Thất. Gã hộ vệ cao lớn vốn dĩ thể một đ.á.n.h tan vòng vây quân thù, nay đang bước từng bước ngập ngừng. Gã ngừng đảo mắt quanh, bàn tay đặt chuôi kiếm siết c.h.ặ.t đến mức nổi gân xanh.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

“A Thất đại , chậm thế?” Tống Nghi dừng cánh cửa gỗ sồi đen, đầu gã với ánh mắt lém lỉnh.

“Thần… thần đang quan sát địa hình. Nhỡ kẻ gian đột nhập từ phía thì ?” A Thất bào chữa, giọng chút run rẩy mà chính gã cũng nhận .

Tống Nghi nhếch môi, nụ ẩn chứa sự "gian xảo" của một trinh sát lão luyện: “Hóa . Ta cứ tưởng sợ… cái gã c.h.ế.t vì dị ứng đậu phộng hôm qua chứ. Nghe những kẻ c.h.ế.t oan do mưu hại, linh hồn thường lẩn quẩn quanh t.h.i t.h.ể để tìm kẻ giải oan đấy.”

A Thất rùng một cái, da gà da vịt nổi lên đầy cánh tay: “Tiểu thư… đừng đùa dai. Thần là chính nhân quân t.ử, sợ ma quỷ!”

“Ồ, chính nhân quân t.ử?” Tống Nghi đẩy cửa bước . Căn phòng rộng lớn hiện với ba chiếc bàn đá dài. Trên chiếc bàn chính giữa là t.h.i t.h.ể vị công t.ử nọ, phủ một tấm vải liệm trắng tinh.

Cô thắp thêm hai ngọn nến lớn ở đầu bàn t.h.i t.h.ể, ánh sáng xanh lét phả lên mặt nạn nhân trông càng kinh dị. Tống Nghi sang A Thất, vẻ nghiêm trọng:

“A Thất, cần một dương khí cực mạnh để trấn áp âm khí trong phòng khi thực hiện ‘khám nghiệm linh hồn’. Vương gia mang độc trong , âm tính quá nặng . Chỉ – một hộ vệ cương trực – mới thể giúp . Huynh dám cạnh cái xác trong vòng một khắc mà chớp mắt ?”

A Thất Tạ Trầm cầu cứu, nhưng Vương gia nhà gã chỉ thản nhiên khoanh tay tựa tường đá, buông một câu lạnh nhạt: “Ngươi bình thường vẫn khoe gan nhất vương phủ cơ mà? Đây là cơ hội để chứng minh đấy.”

Bị đẩy thế bí, A Thất nghiến răng, ưỡn n.g.ự.c bước tới: “Đứng thì ! Sợ gì chứ!”

ngay sát đầu giường đá, đôi mắt trợn trừng tấm vải trắng. Tống Nghi lém lỉnh lấy một lọ nước trong suốt, vẩy nhẹ xung quanh lẩm nhẩm: “Hồn về, xác tỉnh, oan ức tỏ tường…”

Thực chất, đó chỉ là nước lã trộn chút tinh dầu bạc hà để tạo cảm giác lạnh buốt. Tống Nghi luồn tay xuống tấm vải liệm, bí mật dùng một đoạn dây cước cực mảnh cô buộc sẵn cổ tay t.h.i t.h.ể lúc nãy.

“A Thất, kỹ tim của . Nếu điều gì, tấm vải sẽ rung lên.”

Căn phòng rơi im lặng cực độ. Chỉ tiếng nến nổ lách tách. A Thất chằm chằm đến mức mắt đỏ hoe. Bất thình lình, tấm vải liệm n.g.ự.c nạn nhân khẽ nhúc nhích.

Sột soạt.

A Thất giật b.ắ.n , thở dồn dập: “Tiểu… tiểu thư… nó… nó động đậy!”

“Chưa , tay kìa.” Tống Nghi khẽ giật nhẹ sợi dây cước.

Cánh tay của t.h.i t.h.ể tấm vải trắng từ từ nhấc lên, các ngón tay co quắp như chộp lấy thứ gì đó. lúc , một luồng gió lạnh từ cửa thông gió thổi , ngọn nến vụt tắt.

“MẸ ƠI! MA HIỆN HỒN!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trinh-sat-co-dai-doc-vi-tam-xa/13.html.]

A Thất kiềm chế nữa, gào lên một tiếng kinh hoàng. Gã thèm hướng nào, theo bản năng ngoắt , vồ lấy vật thể gần nhất mà bám c.h.ặ.t lấy.

Vật thể đó chính là Tạ Trầm.

Gã hộ vệ cao hơn một mét tám, nặng gần trăm cân, lúc đang ôm cứng lấy cánh tay Vương gia nhà , mặt rúc vai áo , mắt nhắm tịt, miệng ngừng lảm nhẩm: “Vương gia cứu thần! Vương gia cứu thần! Nó vồ thần thật !”

Tạ Trầm mặt đen như nhọ nồi. Hắn gã thuộc hạ đang treo lủng lẳng tay , sang Tô Vãn đang ôm bụng ngặt nghẽo ở phía bên bàn đá, trong tay vẫn còn cầm sợi dây cước.

“Ha ha ha! A Thất đại , bộ dạng của kìa! ‘Chính nhân quân t.ử’ mà thế ?” Tống Nghi đến mức chảy cả nước mắt, cô giơ sợi dây cước lên, “Nhìn xem, là kéo thôi mà!”

Tạ Trầm gằn giọng: “A Thất, buông tay ngay cho .”

A Thất thấy tiếng của Tống Nghi, lúc mới dám mở hé một mắt . Nhìn thấy sợi dây cước, gã ngượng đến mức độn thổ xuống sàn hầm. Gã vội vàng buông Tạ Trầm , lắp bắp: “Thần… thần chỉ là… thần bảo vệ Vương gia khỏi… khỏi cái dây của tiểu thư thôi!”

Tống Nghi lau nước mắt, trở vẻ chuyên nghiệp: “Được , đùa chút cho khí bớt căng thẳng. A Thất, cửa gác , để việc thật sự.”

A Thất như đại xá, chạy trối c.h.ế.t phía cửa, nhưng gã vẫn quên đầu dặn dò: “Tiểu thư… gì thì , đừng gọi hồn nữa nhé, thần yếu tim lắm!”

Khi căn phòng chỉ còn hai , Tống Nghi tháo tấm vải liệm . Ánh mắt cô trở nên sắc lẹm. Cô dùng d.a.o bạc rạch một đường nhỏ ở t.a.i n.ạ.n nhân, lấy một mẩu gỗ li ti dính m.á.u.

“Vương gia, xem.” Cô đưa mẩu gỗ cho Tạ Trầm, “Đây là gỗ đàn hương đỏ, loại chỉ dùng quan tài hoặc đồ thờ cúng trong hoàng cung. Trên mẩu gỗ tẩm nhựa độc của cây Mạn Đà La cấp độ cao.”

Tạ Trầm nheo mắt: “Ý nàng là kẻ hạ thủ liên quan đến cung đình?”

“Hắn dùng một chiếc kim bằng gỗ đàn hương để đ.â.m t.a.i n.ạ.n nhân trong lúc hỗn loạn, chất độc khiến phản ứng dị ứng đậu phộng bùng phát nhanh hơn gấp mười . Đây là một vụ ngộ độc vô tình, mà là một vụ ám sát tinh vi.” Tống Nghi bình thản giải thích, tay vẫn tiếp tục khâu vết rạch một cách điệu nghệ.

Tạ Trầm đôi tay khéo léo của cô, gương mặt đầy tự tin : “Nàng sợ x.á.c c.h.ế.t ?”

“Người c.h.ế.t hại ai bao giờ, Vương gia ạ. Họ chỉ để manh mối để chúng đòi công bằng cho họ thôi.” Tống Nghi lém lỉnh , “Hơn nữa, so với kẻ điên vác kiếm đuổi theo khác thì x.á.c c.h.ế.t đáng yêu hơn nhiều.”

Tạ Trầm im lặng hồi lâu, đột ngột hỏi: “Nàng dùng cách gì để lừa A Thất? Sợi dây đó thể tấm vải rung lên tự nhiên như thế.”

“À, còn giấu một ít bột đá vôi tấm vải, khi vẩy nước , nó tỏa nhiệt và tạo ấm khiến khí luân chuyển, tấm vải phập phồng như đang thở .” Tống Nghi nháy mắt, “Khoa học thôi, Vương gia ạ.”

Tạ Trầm bật , một nụ sảng khoái hiếm hoi: “Nàng thực sự là một con cáo già lém lỉnh nhất kinh thành. Đi thôi, ‘pháp sư’ của . A Thất chắc đang sắp ngất ở ngoài .”

Họ bước khỏi hầm mộ. A Thất thấy bóng thì giật nảy , tay tuốt kiếm nhưng khi thấy là đôi chính thì thở phào như trút gánh nặng nghìn cân.

“Xong tiểu thư? Chúng … chúng ăn vịt ngay chứ?” A Thất hỏi với vẻ khẩn thiết.

Tống Nghi vỗ vai gã: “Đi! Hôm nay ăn vịt gừng để trấn áp ‘âm khí’ cho nhé!”

Dưới ánh trăng bạc, bóng ba rời khỏi Đại Lý Tự. Một bí mật kinh hoàng hé lộ từ t.h.i t.h.ể lạnh lẽo, và trận chiến với những kẻ ẩn trong cung điện xa hoa càng trở nên cam go hơn bao giờ hết.

Loading...