TRIÊU LAI HÀN VŨ - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-01-03 09:44:43
Lượt xem: 5,268
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqPua1zoL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Tuân trầm mặc giây lát, bàn tay nắm cán dù siết c.h.ặ.t hơn, khớp ngón tay trắng .
“Vậy nếu bổn vương rằng…”
Những giọt mưa to rơi xuống, đập lên vành dù.
“Điện hạ,” nhẹ giọng ngắt lời , “mưa lớn , thần nữ còn , đường sẽ khó lắm.”
Sau lưng , cửa điện mở , ma ma đúng lúc xách dù bước , mỉm nghênh đón.
“Điện hạ, nương nương và Nhị tiểu thư Lý gia đều đang đợi ngài bên trong.”
Bà sang , thấy mang dù theo, đưa thêm một chiếc khăn, dặn lau nước mưa dính .
Ta nhận lấy, cúi đầu cảm tạ.
Triệu Tuân cắt ngang câu , cũng thêm nữa. Ánh mắt dừng chốc lát thu về, xoay bước trong điện.
Cửa điện khép hờ, tiếng Hoàng hậu cùng Lý Sương Hoa vọng .
Dường như còn nhắc đến Triệu Tuân.
Hắn khẽ một tiếng, cũng đáp vài câu.
Ma ma dẫn xuất cung.
Đường trong cung dài.
Chỉ những quý nhân phẩm cấp cao mới kiệu.
Ta một quãng, giày tất nước b.ắ.n ướt, trông khỏi phần chật vật.
Ma ma đỡ lên xe ngựa, bỗng khẽ thở dài, ý vị sâu xa :
“Cô nương hồ đồ .”
“Ngụy Vương điện hạ động tâm với cô nương, nô tỳ đều thấy cả.”
Là động tâm ?
Chỉ là đột ngột đổi, quen mà thôi.
, ma ma là lòng .
Ai chẳng , Hoàng hậu con ruột, đặc biệt coi trọng Ngụy Vương và Tề Vương.
Thái t.ử lập, Ngụy Vương lớn tuổi hơn, phần thắng cũng cao hơn.
Ta vén rèm xe, mỉm ôn hòa với bà.
“Tâm ý của đặt ở nơi .”
…
Ta trở về phủ sớm hơn dự định.
Không cần hỏi nhiều, trong nhà ngầm hiểu cả .
Sao chọn chứ?
Tổ phụ quyền khuynh triều dã, phụ là tâm phúc của thánh thượng; gia thế, tài mạo đều chỗ nào bắt bẻ, cớ Lý Sương Hoa vượt qua?
Mẫu nắm lấy tay , do dự hồi lâu mới cất lời, khuyên chớ quá đau lòng.
“Thiên hạ thiếu gì nam nhân , gả nhà công khanh cũng là một con đường.”
Ta lắc đầu, rằng là tự từ chối.
Ta khẽ : “Con gả cho vương hầu. Con chỉ cần một phẩm hạnh . Nếu , gả cũng .”
Mẫu sững sờ.
Hẳn là bà ngờ, nhà họ Bùi như chuông vàng mâm ngọc, dưỡng một nữ nhi tính tình như .
Bà .
Ta từng Hoàng hậu, từng ghi sử sách, nhưng sống chẳng hề .
Song nghĩ, bà sẽ hiểu.
Sau khi c.h.ế.t, mẫu đến khàn giọng, liên kết với các mệnh phụ xin tru sát Thần phi; phụ tháo mũ quan, quỳ mãi dậy, ép Triệu Tuân cho ông một lời giải thích.
Rõ ràng để thư.
Dặn bọn họ giữ sáng suốt, cần vì mà liều lĩnh.
Nghĩ đến đó, cúi đầu, cổ họng bỗng nghẹn .
Mẫu thấy vành mắt đỏ hoe cũng cuống lên, vỗ nhẹ mu bàn tay , giọng mềm hẳn .
“Được.”
Ta như trút gánh nặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trieu-lai-han-vu/chuong-3.html.]
…
Chớp mắt, năm ngày trôi qua.
Không hiểu vì , trong cung vẫn ban thánh chỉ tứ hôn cho Ngụy Vương, lòng các nhà bắt đầu xôn xao.
Lần nữa gặp Triệu Tuân, là tiết Hoa triều.
Giữa độ xuân thì, trăm hoa đua nở, chính là lúc thích hợp du ngoạn.
Lại gặp ngày nắng, ánh dương rơi xuống, ấm áp dễ chịu, khiến thoáng quên sự ẩm lạnh năm xưa trong điện Khôn Ninh.
Ta bên t.h.ả.m hoa, cùng các nữ quyến trong kinh cắt những dải lụa, dây màu, buộc lên cành hoa.
Lý Sương Hoa đề nghị vài dòng lên giấy.
Cách đó xa, đám văn nhân tụ họp, uống rượu đề thơ.
Liễu tam tiểu thư liên tục liếc sang bên , hai má đỏ bừng. Ai cũng vị hôn phu của nàng đang ở đó, liền trêu chọc, bảo nàng mượn b.út mực.
Nàng mượn b.út mực về, phía còn theo một gã tùy tùng.
Ta nhận đó.
Là kẻ thường xuyên theo hầu Triệu Tuân.
Tùy tùng nâng một khay gỗ t.ử đàn, thái độ cung kính, nụ lấy lòng.
Trên khay bày đủ b.út mực giấy nghiên.
“Đây là điện hạ ban cho Bùi Nhị tiểu thư.”
Ân sủng như khiến đồng loạt ngoái .
Còn thì cứng tại chỗ, chỉ thấy khay nóng rẫy — nhận cũng xong, mà nhận cũng chẳng .
Kiếp hề chuyện .
Xung quanh lác đác vang lên tiếng khe khẽ.
“Chẳng trách Ngụy Vương điện hạ mãi quyết định, hóa là hài lòng Lý nhị tiểu thư.”
Lý Sương Hoa bật dậy, lạnh lùng quét mắt .
Bốn phía lập tức im lặng, nàng hừ nhẹ một tiếng, phất tay áo bỏ .
Ta nhận lấy khay, đặt xuống khẽ khàng, một câu:
“Lý nhị tiểu thư lọt mắt xanh của Hoàng hậu, thường xuyên theo hầu xa giá, há để chúng thể so bì?”
Nàng quá nhanh, chạy theo mới đuổi kịp.
Ta khuyên thế nào, chỉ ghé tai nàng lải nhải rằng nàng , cần lời khác.
Kiếp u uất trong lòng, chính nàng từng khuyên giải . chí hướng mỗi một khác, khó mà cảm thông trọn vẹn; nàng thể cởi bỏ nỗi lòng cho , cũng chẳng an ủi nàng.
Chúng một đoạn, nàng thở mạnh một , kéo .
“Thôi . Tránh né, ngược càng giống như chọc trúng chỗ đau.”
Ta cắt giấy màu, nàng vài chữ, cùng cầu nguyện Thần Hoa.
Ta cũng .
Mượn b.út mực của nàng.
Gần đến chính ngọ, dòng dần tan, Triệu Tuân về phía , dừng tán hoa rực rỡ.
Hắn dáng cao, liếc mắt liền thấy tờ giấy màu của , nghiêng đầu, khẽ thành tiếng:
“Ghé thăm vườn xưa, mừng trời mưa gió, chim xuân báo bình an.”
Hắn bỗng sững .
“Chỉ nguyện vọng thôi ?”
Ta : “Phải.”
Chỉ riêng nguyện vọng thôi, là điều xa xỉ.
Trong kiếp dám ngoái đầu , thứ phủ xuống đời chỉ gió lạnh mưa sầu.
Ngay cả lúc c.h.ế.t cũng .
Rõ ràng là tiết trời xuân mưa thuận gió hòa, thế nhưng sợ lạnh, sợ ẩm, vết thương lành đau nhức thôi; đêm nào cũng mở to đôi mắt đỏ ngầu, mưa rơi lên lá chuối, tính toán hậu sự cho chính .
Rõ ràng chẳng sai điều gì.
Vậy mà vẫn đến bước đường .
Cùng một cảnh tượng, chỉ cần thêm Triệu Tuân, liền trở thành ký ức tồi tệ.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻