TRIÊU LAI HÀN VŨ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-03 09:44:30
Lượt xem: 1,836
Tang lễ của tổ chức vô cùng long trọng.
Dù cũng là đích thê của Triệu Tuân, từng là mẫu nghi thiên hạ suốt bốn năm trời, luôn giữ đúng bổn phận, từng phạm sai sót.
Thậm chí về sủng ái Thần phi, mối quan hệ của với Thái hậu rạn nứt, cũng đều do hòa giải.
Khi Thần phi lâm bệnh, ba ngày rời giường bệnh, y phục, uống một ngụm nước.
Đến lượt .
Hắn lộ vẻ đau thương, chỉ nắm lấy bàn tay dần lạnh của , lặng một hồi.
“Nếu kiếp , trẫm vẫn sẽ phong nàng Hoàng hậu.”
Quả nhiên đợi đến kiếp .
Lúc Triệu Tuân vẫn gặp yêu nhất, đành theo Hoàng hậu chọn một vị quý nữ hiền lương để phong Vương phi.
Hoàng hậu chỉ .
khi sang.
Ngón tay bà lệch một tấc, chọn khác.
“Hay là chọn Nhị tiểu thư nhà họ Lý .”
Chương 1:
Vừa chạm mắt với Triệu Tuân, liền vội vã né tránh.
Ngồi cao là Triệu Tuân, lúc mới mười tám tuổi, phong thái đường hoàng, dung mạo tuấn tú như ngọc, nhưng vẻ mặt xa cách lạnh nhạt, dường như chẳng mấy bận tâm đến chuyện mắt.
Hắn đến tuổi nên bàn chuyện hôn nhân.
Vì trong lòng, nên đành để mặc Hoàng hậu chọn lựa.
Kiếp , Hoàng hậu cũng từng hỏi qua một .
Ta nhẹ nhàng từ chối.
Thế nên Hoàng hậu tiếc nuối, khẽ thở dài một tiếng, đầu ngón tay dừng trong thoáng chốc nhẹ nhàng chuyển sang cái tên tiếp theo.
Lý Sương Hoa.
“Hay là chọn Nhị tiểu thư nhà họ Lý .”
Lý Sương Hoa vui vẻ dậy, quỳ xuống dập đầu tạ ơn.
Triệu Tuân khẽ nhướng mí mắt, ánh lạnh nhạt dừng nàng trong chốc lát.
Hệt như khi xưa .
Không yêu thích, cũng chẳng chán ghét.
Chỉ là một vẻ mặt chấp nhận — miễn cưỡng cũng mà đón nhận quyết định .
Hoàng hậu theo lệ thường, thuận miệng hỏi một câu:
“Ngụy Vương ý kiến gì ?”
Hắn ngừng một lúc, đáp: “Không .”
Nếu là trong lòng.
Thì ai cũng .
…
Bước khỏi điện, mưa phùn rơi lác đác dứt.
Mặt đất đọng nước, in bóng ảnh mờ mờ ảo ảo.
Ta ngẩng lên, chiếc bóng phản chiếu — là năm mười lăm tuổi — trong khoảnh khắc bỗng cảm thấy như qua mấy đời.
Triệu Tuân đích mở lời.
Hắn chấp thuận cuộc hôn nhân với nàng , thì thể đổi nữa.
Ta sẽ còn c.h.ế.t bệnh trong cung như kiếp .
Ta nhớ rõ ngày qua đời.
Người đến một đợt một đợt.
Quần thần quỳ ngoài điện, các mệnh phụ quỳ trong điện.
Chỉ Thần phi là đến.
Thân thể nàng yếu ớt, sợ đến sẽ nhiễm khí bệnh.
Triệu Tuân bên giường , nắm lấy bàn tay lạnh, ống tay áo lụa phủ lên mu bàn tay, mềm mại ấm áp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trieu-lai-han-vu/chuong-1.html.]
Ta khẽ khép mắt, cố gắng nhớ những lời căn dặn cuối.
“Nếu lập Tân hậu, xin hãy lập Lý Quý phi.”
“Nàng trầm đoan trang, ắt sẽ khó Thần phi.”
Ta vẫn tâm tư.
Một là, cùng Lý Sương Hoa tranh đấu nhiều năm, nhưng khâm phục nàng — hoài bão cả đời nàng là vạn , sẵn lòng đưa nàng lên ngôi cao.
Hai là, trong lòng vốn mang mối hận với Thần phi và Triệu Tuân.
Nàng mang phận thường dân mà cung, con vẫn phong phi.
Khắp triều đều dậy sóng.
Trăm quan can gián, thư mật của phụ cũng đến tay .
Khi là cuối năm, lục cung bận bịu, đang m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng, vì trách nhiệm nên đành khuyên can Triệu Tuân.
Bên ngoài điện gió tuyết mịt mù, chỉ tiếp một , cũng vì nghĩ đến hài t.ử trong bụng .
Bên trong điện ấm như mùa xuân, lạnh lùng vô cảm, dáng vẻ cao cao tại thượng, chỉ buông hai câu.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Hoàng hậu, ngay cả nàng cũng đến ép trẫm ?”
“Nàng ở hậu cung lâu năm, hiểu . Trẫm khó khăn lắm mới gặp một thể trao gửi chân tình.”
Ta c.h.ế.t lặng, lúng túng siết c.h.ặ.t t.a.y áo.
Chân tình ư — kỳ thực cũng .
Khi gả cho Triệu Tuân, lúc mới qua sinh thần tuổi mười sáu.
Chiếc khăn đỏ vén lên, đôi mắt trầm tĩnh sáng ngời, khiến lòng khẽ rung động.
Sau đó Vương phi ba năm, Hoàng hậu ba năm.
Cùng đồng tâm hiệp lực, tương kính như tân.
Ta cứ ngỡ giữa chúng ít nhất cũng tình cảm.
Vì quá đau lòng, để ý bước chân dẫm lên tàn tuyết khi điện, đến khi tuyết tan, vạt áo ướt đẫm.
Lúc cáo lui, trượt ngã cửa điện, đành tĩnh dưỡng, an t.h.a.i giường.
Lần ngã , khiến Triệu Tuân đầu tiên thu hồi thánh chỉ.
Tiểu cô nương phong phi, tức giận đến nỗi buông lời c.h.ử.i mắng.
“Hoàng hậu .”
“Sớm danh tiếng hiền đức, vốn định đến bái kiến. Không ngờ để ngăn phong phi, đến cả đứa con trong bụng cũng đem lợi dụng. Thủ đoạn như thế, thật đáng khinh.”
Nàng nên chạm nỗi đau trong lòng .
Ta ôm bệnh, truyền nàng gặp, sai đ.á.n.h hai mươi bạt tai.
Mặt mũi sưng vù, nàng lóc bỏ chạy khỏi điện.
Triệu Tuân chuyện, giận dữ đến cực điểm, để bảo vệ nàng , liền hạ chỉ phong nàng Thần phi, khiến còn thể dễ dàng động đến nàng nữa.
Từ đó, giữa và Thần phi kết thành hiềm khích.
vốn cố ý khó nàng, chỉ là nàng mở miệng lỗ mãng , nếu xử phạt, khó mà khiến khác tâm phục khẩu phục.
Ta cũng giải thích với Triệu Tuân.
Hắn xong, chỉ nhạt, nụ mang theo chút giễu cợt.
“Nàng lập uy thì cứ tuyên bố ngoài là xử phạt.”
“Cần gì đ.á.n.h thật?”
Lòng bỗng lạnh buốt.
Chợt nhận —Người mặt chỉ là Hoàng đế.
Hắn còn thể là chỗ dựa của khác.
Và cũng thể vì khác…mà khó .
Về , Thần phi độc sủng hậu cung, đều né tránh mũi nhọn của nàng.
Ta bất lực.
Lo nghĩ quá nhiều, trong lòng cứ lởn vởn hình ảnh vị Hoàng hậu năm xưa vì thất sủng mà phế truất.
Triệu Tuân bù , là chân long thiên t.ử, nắm quyền sinh sát trong tay.
Ta từng khó Thần phi, liền răn đe . Nếu cản đường nàng , hậu quả… dám tưởng tượng.