Nghe Lưu Hiểu Na , Giang Dịch Bạch cũng đáp:
“Hả?
Nhà mất nước ?
, ... cũng đang định ngoài tắm rửa đây, là cùng ?”
Lời dứt, Giang Dịch Bạch bỗng nhiên nhận lời của chỗ nào đó đúng, hận thể tự vả cho một cái.
Xem cái gì kìa, hai mới trải qua một cảnh tượng ngượng ngùng như thế mà còn rủ Lưu Hiểu Na tắm rửa cùng, còn tưởng đang ôm ý đồ xa gì , đang định mấy câu cứu vãn.
“Á!”
Thì thấy Lưu Hiểu Na “á" một tiếng, từ từ mở miệng :
“Cùng tắm rửa thì cần , tự tìm chỗ tắm rửa là , cứ tự , nhớ lát nữa sắp xếp cho chỗ ở mới là .”
Nghĩ bụng cô là một gái chồng, ở riêng trong nhà Giang Dịch Bạch một đêm, đó chứng kiến cảnh Giang Dịch Bạch mặc quần lót lượn lờ khắp nơi trong nhà, thể cùng cái gã , còn tưởng khi thấy cơ thể đối phương cô ý đồ gì với Giang Dịch Bạch thì .
Việc cấp bách bây giờ là nhanh ch.óng chạy trốn khỏi chỗ , còn về chỗ ở buổi tối cứ để cái gã sắp xếp cho thỏa là , dù cô cũng đến Nam Thành để chỉ đạo công tác văn nghệ cơ sở mà.
Giang Dịch Bạch với tư cách là nhân vật thực quyền của thành phố Nam Thành thì nhất định sắp xếp thỏa chuyện ăn ở cho cô.
Nghe Lưu Hiểu Na , Giang Dịch Bạch vô thức thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt giãn , gật gật đầu :
“Được , cô cứ việc , lát nữa bảo Sở Hà sắp xếp chỗ ở, cô tạm thời chuyển , còn về chuyện cạy khóa mà cô sẽ sắp xếp để tóm cái kẻ đó !”
Nhận câu trả lời của Giang Dịch Bạch, Lưu Hiểu Na vội vàng bước lên một bước mở cửa phòng, rảo bước ngoài, :
“Được, cứ thế , đây!”
“Ừm!”
Giang Dịch Bạch ừ một tiếng, cố ý chậm bước chân của , đợi đến khi bước ngoài cửa thì phát hiện ngoài cửa còn bóng dáng Lưu Hiểu Na nữa, trong lòng nhịn thở phào một cái, lẩm bẩm:
“Cuối cùng cũng , chuyện sáng nay mặc quần lót lượn lờ khắp nơi để bóng ma tâm lý nào cho cô gái đó , nếu thì ngại ch-ết mất!”
Nói đến đây mặt Giang Dịch Bạch thoáng hiện vẻ hối , sớm thế lỗ mãng như .
Bình thường là lỗ mãng như thế, càng bao giờ mặc quần lót lượn lờ khắp nơi, chẳng sáng nay rốt cuộc là cái gì ám nữa, mất cái nước thôi mà cũng thể thê t.h.ả.m đến thế .
Tần Tư Tư khi bận rộn xong xuôi việc ở Nam Thành liền đến địa điểm hẹn, Nam Hùng đó chờ sẵn từ lâu, cô nhanh ch.óng leo lên ghế phụ, với Nam Hùng phía một câu:
“Trước khi đến chỗ Giang Dịch Trạch chúng cứ chợ một chuyến .”
Hôm nay cô bận rộn cả ngày, ngoài việc thành xong công việc của thì còn đóng gói xong những vật dụng cá nhân cần thiết của và Giang Dịch Trạch mang qua đó, giờ về chỉ cần mang theo một ít thực phẩm và rau quả trái cây qua là thể duy trì sinh hoạt cơ bản của hai .
Nam Hùng khởi động xe báo cáo những việc đó:
“Chị dâu, rau quả trái cây và một vật dụng thiết yếu hàng ngày, củi gạo dầu muối các thứ Trạch bảo mua từ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/treu-nham-anh-trai-cua-bach-nguyet-quang-nang-dau-truong-thap-nien-90-mem-nhun-roi/chuong-599.html.]
, đối với một đàn ông suy nghĩ chu như Giang Dịch Trạch thì tự nhiên cần Tần Tư Tư lo lắng đến những chuyện nhỏ nhặt như củi gạo dầu muối, sớm bảo Nam Hùng sắp xếp thỏa hết .
Ngay cả căn nhà mới của họ cũng bố trí sạch sẽ, dọn dẹp một hạt bụi, chỉ chờ Tần Tư Tư là nữ chủ nhân ở thôi.
Nhận câu trả lời của Nam Hùng, lòng Tần Tư Tư thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, nghĩ bụng cái gã Giang Dịch Trạch nghĩ cũng chu đáo thật, liền trực tiếp lệnh:
“Được , chúng trực tiếp đến chỗ Giang Dịch Trạch !”
Cứ ngỡ cái gã là một gã thô lỗ trong quân đội, hiểu những nhu cầu sinh hoạt nhỏ nhặt, giờ xem nghĩ cũng khá chu đáo, ngay cả rau quả trái cây củi gạo dầu muối cũng chuẩn sẵn sàng hết .
Vậy thì bà nội trợ như cô cũng tính là quá vất vả, nghĩ thế Tần Tư Tư yên tâm dựa ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, tận hưởng khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi.
Chiếc xe tiến quân doanh, nhanh ch.óng về phía một tòa nhà dành cho nhà quân nhân.
Giang Dịch Trạch sẵn ở lầu, chiếc xe từ từ lái , Tần Tư Tư từ trong xe bước xuống, nụ khóe miệng sắp ngoác đến tận mang tai .
Đợi đến khi Tần Tư Tư tới gần, Giang Dịch Trạch nóng lòng bước tới nắm lấy tay đối phương, vẻ mặt nịnh nọt :
“Vợ ơi, tan về , em vất vả !”
Tần Tư Tư:
“...”
Sao cảm thấy cái gã tố chất ăn bám vợ nhỉ?
Cứ cái mặt , cái điệu bộ nịnh nọt thì chẳng khác gì một gã đàn ông rảnh rỗi ở nhà ăn bám vợ cả.
Tất nhiên trong lòng mỉa mai ch-ết nhưng Tần Tư Tư vẫn chú ý quan sát môi trường xung quanh một chút, chỗ rõ ràng khác hẳn với chỗ ký túc xá đơn lúc sáng ở, mà là đổi sang một khu nhà ở khu vực khác.
Nhìn từ cấu trúc bên ngoài của những căn nhà ở đây thì ước chừng diện tích lớn hơn, môi trường cây xanh bên ngoài nhiều hơn, cách đó xa còn già và trẻ em đang vui chơi, thể thấy đây hẳn là tòa nhà dành cho nhà thật sự kết hôn mới thể hưởng.
Tần Tư Tư thu hồi ánh mắt quan sát bất động thanh sắc đàn ông đang hớn hở mặt hỏi khẽ:
“Sao xuống đây?
Nhà mới phân của chúng ở đây ?”
Trước câu hỏi của Tần Tư Tư, Giang Dịch Trạch gật đầu đáp:
“ vợ ơi, hôm nay thủ trưởng phân nhà cho chúng , đây chính là nhà của hai chúng ở trong đơn vị.”
Tần Tư Tư:
“Hóa là !”
cô vẫn thích ở Nam Thành hơn, mặc dù căn nhà ở đường Nam Uyển lớn trống trải, còn dì Ngô ở bên cạnh giám sát, nhưng thế cũng vẫn hơn nhiều so với ở trong quân đội, tự do hơn nhiều.
Giang Dịch Trạch chằm chằm Tần Tư Tư, thu hết vẻ buồn bã thoáng qua khuôn mặt cô vợ nhỏ tầm mắt, một tay ôm Tần Tư Tư lòng, bá đạo :
“Đi thôi vợ ơi, đưa em lên xem nhà mới của chúng .”