Trêu nhầm anh trai của Bạch Nguyệt Quang, nàng dâu trưởng thập niên 90 "mềm nhũn" rồi - Chương 289

Cập nhật lúc: 2026-04-30 22:23:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hạ Lâm ở đó, thản nhiên chấp nhận sự dò xét từ đầu đến chân của phụ nữ trung niên trong quầy giao dịch.”

 

Người phụ nữ trung niên đeo kính gọng đen thu hồi ánh mắt từ Hạ Lâm, sang Tần Tư Tư thản nhiên :

 

“Cô mang bảo lãnh đến ?

 

Người cô là vị bên cạnh chứ?”

 

Nói , phụ nữ trung niên sang Hạ Lâm với vẻ đăm chiêu.

 

Tần Tư Tư bên cạnh vội vàng gật đầu lia lịa:

 

đúng , chị ơi, bảo lãnh của chính là vị bên cạnh đây ạ.

 

Anh tên là Hạ Lâm, chị xem thể tạo thuận lợi thủ tục vay vốn cho ?”

 

Khi lời , Tần Tư Tư kỹ xảo, tuyệt đối nhắc đến chuyện vật thế chấp.

 

bây giờ cô cũng nhà cửa đồ vật gì giá trị để đưa thế chấp cả, thế chấp cái nỗi gì chứ?

 

Cũng là vay tiền quỵt , cứ cần vật thế chấp cơ chứ?

 

Người phụ nữ trung niên lời Tần Tư Tư , ánh mắt vẫn đảo quanh mặt Hạ Lâm, trong lời vẻ do dự:

 

“Chuyện ...”

 

Việc thủ tục vay vốn , chỉ là bảo lãnh mà Tần Tư Tư mời đến, các nhân viên ngân hàng họ cũng quen mặt.

 

Bởi vì thường xuyên đến ngân hàng họ giao dịch, chỉ riêng tiền trong tài khoản của cũng đủ để những nhân viên quầy như họ cung kính hết mức.

 

một như bằng lòng bảo lãnh vay vốn cho một cô gái nhỏ, rốt cuộc bà nên thủ tục cho cô , đây?

 

Nghĩ như , nhân viên ngân hàng rơi trạng thái tiến thoái lưỡng nan.

 

Chỉ thấy Hạ Lâm , từ trong túi lấy một thứ giống như tờ phiếu gửi tiền, nhét trong quầy, trực tiếp :

 

“Chúng đều đến đây , cô cứ thủ tục vay vốn cho cô .

 

Với tư cách là bảo lãnh cho cô , cũng chẳng vật phẩm gì giá trị để thế chấp, dùng tờ giấy vật thế chấp .

 

bảo lãnh cho cô , cô xem như thế vẫn đủ để thủ tục cho cô ?”

 

Người phụ nữ trung niên đeo kính gọng đen đón lấy tờ giấy mà Hạ Lâm nhét quầy, mở xem, kinh ngạc phát hiện đó là một tờ chứng nhận tiền gửi định kỳ hai triệu tệ.

 

Đáy mắt bà khỏi lóe lên tia chấn động, ngay đó hiểu vấn đề.

 

Xem vị khách hàng lớn của ngân hàng quyết tâm bảo lãnh cho cô gái nhỏ vay một khoản tiền .

 

Đến cả tờ chứng nhận tiền gửi định kỳ hơn hai triệu tệ cũng mang vật thế chấp bảo lãnh, bà còn dám thủ tục cho ?

 

Cùng lúc đó, mắt Tần Tư Tư cũng thấy tờ giấy mà Hạ Lâm nhét quầy cho nhân viên, sơ qua thì đúng là một tờ phiếu gửi tiền, hơn nữa còn là một tờ phiếu với tiền lớn.

 

Trong lòng cô khỏi dâng lên một luồng cảm xúc cảm động tên.

 

Anh Hạ Lâm vì chuyện vay tiền của cô mà cũng thật là liều , đến cả tờ phiếu gửi tiền lớn của cũng mang vật thế chấp để cô vay tiền.

 

Cô lấy tư cách gì mà khiến Hạ Lâm mang tờ phiếu gửi tiền của bảo lãnh chứ?

 

Một xa lạ giúp đỡ cô tận tình như thế, cảm động là điều thể.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/treu-nham-anh-trai-cua-bach-nguyet-quang-nang-dau-truong-thap-nien-90-mem-nhun-roi/chuong-289.html.]

Thế là Tần Tư Tư Hạ Lâm, nhỏ giọng lời cảm ơn:

 

“Anh Hạ Lâm, cảm ơn !”

 

Bất kể khoản vay thành công , nhưng chỉ riêng thái độ của Hạ Lâm đối với cô đủ để cô đặt Hạ Lâm vị trí bạn nhất của .

 

Khóe môi Hạ Lâm mang theo nụ nhu hòa lan tỏa đến tận khóe mắt.

 

Anh sang chằm chằm cô gái nhỏ xinh quyến rũ bên cạnh, giọng mang theo một tia nuông chiều mà ngay cả chính cũng nhận :

 

“Cảm ơn gì chứ, lúc nãy chẳng xong , đến đây bảo lãnh để em vay tiền mà.

 

Một khi bảo lãnh , thì nhất định đảm bảo em lấy khoản vay .”

 

Lời của Hạ Lâm khiến Tần Tư Tư chút rung động, sự ơn trong mắt lời nào diễn tả xiết.

 

Cuối cùng, cô chấn chỉnh thần sắc, trịnh trọng lời cảm ơn một nữa:

 

“Dù nữa, em thực sự chân thành cảm ơn !”

 

Hạ Lâm đang định cần cảm ơn, đây là tự nguyện, nhưng lời còn kịp thốt , nhân viên trong quầy cuối cùng cũng tìm kẽ hở, vội vàng chen ngang:

 

“Này cô bé, vì bảo lãnh của cô đồng ý bảo lãnh, kiểm tra qua hồ sơ đưa cho, cũng phù hợp với điều kiện vay vốn, chỉ hỏi cô, đến ngân hàng vay vốn, cô vay bao nhiêu tiền?”

 

Chẳng , nhét cho bà một tờ phiếu gửi tiền hai triệu tệ để bảo lãnh , nếu bà còn điều mà thủ tục cho , thì sẽ nguy cơ đắc tội với khách hàng lớn đấy.

 

Nếu vị khách hàng lớn vui mà đóng tài khoản ở ngân hàng họ, đem tiền sang ngân hàng khác gửi, thì tổn thất sẽ lớn lắm, khi còn cấp khiển trách nữa kìa.

 

Hạ Lâm hài lòng với sự điều của nhân viên ngân hàng, với phụ nữ trung niên đeo kính gọng đen:

 

“Được , nếu điều kiện phù hợp, thì mau ch.óng thủ tục vay vốn cho cô theo trình tự .”

 

Người phụ nữ trung niên gật đầu, hướng ánh mắt về phía Tần Tư Tư, lúc mới trịnh trọng mở lời:

 

“Cô bé, cô vay bao nhiêu tiền ở ngân hàng chúng ?”

 

Lúc bận tìm cách gây khó dễ về điều kiện vay vốn, kết quả là gây khó dễ mà đối phương còn kéo một khách hàng lớn đến bảo lãnh cho.

 

Vậy thì bây giờ bà buộc nhanh ch.óng thủ tục cho thôi.

 

Tần Tư Tư quầy, cảm nhận thái độ bất nhất của phụ nữ trung niên đối với , trong lòng khỏi cảm thán:

 

“Quả nhiên, bất kể lúc nào, giàu cũng đều những đặc quyền nhất định.

 

Ví dụ như bây giờ, vốn dĩ cho vay , nhưng quăng một tờ phiếu gửi tiền bảo lãnh thì nhân viên ngân hàng liền đon đả thủ tục cho ngay.”

 

Tất nhiên, trong lòng nghĩ nhưng mặt Tần Tư Tư vẫn mang theo nụ :

 

“Vậy phiền chị cho khoản vay năm mươi vạn tệ, trả góp hàng tháng ạ.”

 

Nói đến đây, Tần Tư Tư ngừng một chút, nghiêm túc cau mày suy nghĩ một hồi, mới chậm rãi mở lời:

 

“Thế , mỗi tháng trả năm vạn tệ tiền mặt!”

 

Lúc nãy cô đại khái ước tính qua, khi vay tiền, đội xe cô thành lập sẽ mười hai chiếc xe.

 

Với ngần chiếc xe, mười hai tài xế việc quản ngày đêm, tiền cước mỗi tháng chắc chắn kiếm ít.

 

Trừ lương của tài xế, cùng với các khoản phụ cấp linh tinh khác, thì mỗi tháng trả năm vạn tệ tiền vay chắc chuyện khó khăn gì.

 

 

Loading...