“Sau khi ăn sáng xong, em cứ ở nhà nghỉ ngơi hoặc ngoài dạo cũng , tối đợi về ăn cơm nhé."
Tần Tư Tư:
“..."
Ở phần ký tên, ba chữ Giang Dịch Trạch to tướng, nét chữ mạnh mẽ đầy khí thế, cực kỳ phô trương và bá đạo, đúng như phong cách con .
Đọc xong tờ giấy, cô cạn lời, tùy tay vứt tờ giấy sọt r-ác, miệng lẩm bẩm:
“Trời ạ, cuối cùng cũng chịu ngoài dạo !
Họng khản đặc thế chẳng là do ban cho ."
Cơ mà, chuyện như mà cũng , còn cần mặt mũi nữa ?
Tóm là Tần Tư Tư cảm thấy cạn lời.
Trời mới , nghỉ phép Giang Dịch Trạch về, ngày nào cũng dính c.h.ặ.t lấy cô rời, hết “mần thịt" “ gỏi".
Khiến cho cái hình nhỏ bé của cô sắp chịu nổi nữa , nếu cứ tiếp tục thế chắc cô mua mấy thang thu-ốc bổ thận về bồi bổ cho mất thôi.
Cũng may ông trời cuối cùng cũng thấu hiểu tâm nguyện của cô, đàn ông cuối cùng cũng tìm việc để mà tự động biến mất.
Không đàn ông lúc nào cũng tràn đầy sự hiện diện , tâm trạng của cô lập tức hơn hẳn, dường như trận mây mưa tối qua cũng mang sự sảng khoái cực độ cho cơ thể cô.
Cô đồ ăn sáng bàn, phong phú, sữa đậu nành, canh ngân nhĩ đường phèn, quẩy, bánh bao nhỏ và bánh cuốn.
Mỗi thứ lượng nhiều nhưng tinh xảo, đủ cho một cô ăn.
Cô cầm thìa và bát đĩa lên, tự nhủ:
“Coi như cũng còn chút lương tâm!"
Nói xong cô bắt đầu ăn sáng, dù tiêu hao thể lực quá nhiều nên cô sớm đói đến mức dán cả bụng lưng .
Tần Tư Tư bưng bát canh ngân nhĩ đường phèn lên húp một ngụm, tình trạng họng khô khát khàn đặc lập tức dịu ít, thể thấy món canh ngân nhĩ đường phèn thực sự cho cổ họng.
Phải thừa nhận rằng hai ở bên lâu nhưng Giang Dịch Trạch hiểu thói quen ăn uống của cô, những thứ chuẩn cô đều thấy hợp khẩu vị.
Sau khi dùng xong bữa sáng, cô xoa xoa cái bụng tròn vo, thầm tính toán trong lòng.
“Vì đàn ông đó ở nhà, hôm nay cô cũng việc ngoài.
Không những ngày cô ở đội xe, việc kinh doanh vận tải tay cô thế nào ?
Lượng T.ử và Đại Trung bến bãi lấy hàng đúng giờ nhỉ?"
Nghĩ đến những chuyện , Tần Tư Tư xách một chiếc túi nhỏ, trực tiếp ngoài.
Cô bắt một chiếc xe máy ba bánh chở đến bến cảng, mới xuống xe, từ đằng xa thấy ba chiếc xe tải tên đều đang xếp hàng ở đằng xa, Lượng Tử, Đại Trung cùng một thanh niên gầy gò đang chuyện gì đó, dáng vẻ như đang đợi bốc hàng.
Trong lòng cô mừng rỡ, xem những ngày mặt ở đội xe, cấp của cũng hề rảnh rỗi, ít nhất cũng đang chăm chỉ kiếm tiền cho .
Phải là tìm một đội ngũ nhân viên thực sự mang nhiều lợi ích cho ông chủ.
Những ngày bạn mặt, thể chủ động việc giúp bạn mà bạn chẳng cần lo lắng gì.
Là một nữ ông chủ hài lòng với nhân viên của , Tần Tư Tư bước những bước chân hụt hẫng (do mệt), định tiến gần trò chuyện với Lượng T.ử và những khác, thì một bóng dáng cao ráo chắn ngang đường của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/treu-nham-anh-trai-cua-bach-nguyet-quang-nang-dau-truong-thap-nien-90-mem-nhun-roi/chuong-280.html.]
Cô ngẩng mặt lên, vặn đối diện với khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng của Hạ Lâm, cùng những tia m-áu mờ nhạt nơi đáy mắt .
Đối phương còn kịp mở lời, cô chủ động chào hỏi :
“Anh Hạ Lâm!"
Trái ngược với vẻ mặt và giọng điệu vui vẻ của cô, ánh mắt của Hạ Lâm vẻ dò xét và nghiêm túc.
Anh cô từ xuống một lượt, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc lên tiếng:
“Tần Tư Tư, mấy ngày nay em ?
Sao chẳng tiếng nào mà cứ thế biến mất tăm thế?
Anh còn tưởng em xảy chuyện gì chứ."
Thật là, vốn dĩ mấy ngày vẫn còn cùng chạy vận tải, thế mà cô bé đột nhiên biến mất, hại lo lắng suốt mấy ngày trời.
Sau đó gặp Lượng Tử, mới từ miệng dò hỏi là cô việc bận xử lý, dặn họ cứ tiếp tục chạy vận tải, là xử lý xong việc sẽ .
Không ngờ mấy ngày trôi qua cô bé mới xuất hiện, mấy ngày nay cứ bồn chồn yên, lúc nào cũng lo lắng cho cô.
Cũng may giờ đây cô bé , ngoại trừ chút quầng thâm và thần sắc mệt mỏi thì thứ đều , thậm chí làn da còn trở nên mịn màng và hồng hào hơn mấy ngày nữa.
Có thể thấy những ngày chạy vận tải , cô một cuộc sống khá .
Cô ngờ biến mất mấy ngày nay mà Hạ Lâm quan tâm đến , ngay cả giọng điệu chuyện cũng nghiêm túc và khẩn trương như thế.
Cô đành xòa :
“À, là do chút việc riêng cần xử lý thôi, vì sự việc xảy đột ngột quá, hôm đó em gấp nên quên báo với một tiếng, thật ngại quá, Hạ Lâm, lo lắng ."
Cũng chẳng là gấp gáp , hôm đó phận của cô bại lộ, Giang Dịch Trạch bắt quả tang tại trận, trực tiếp chặn đường khi cô đang chạy vận tải giữa chừng mà bắt luôn.
May mà cô phản ứng nhanh, kịp thời gửi chiếc xe tải nhỏ ở nơi khác nên mới để chuyện chạy vận tải bại lộ.
Làm gì thời gian để chào hỏi họ chứ?
Thậm chí ngay cả Lượng T.ử và Đại Trung cô còn kịp gặp mặt một nữa cơ mà!
Sau đó việc bàn giao công việc vận tải đều là thông qua Ngụy Toàn chuyển lời giúp.
Chỉ duy nhất để sót Hạ Lâm báo một tiếng, xem bạn cũng , ít nhất khi cô mất tích vẫn còn lo lắng cho cô.
Nghĩ đến đây, cô bỗng cảm thấy lòng ấm áp hẳn lên.
Con dù ở thời đại nào, nếu bên cạnh vài bạn thực lòng với thì đó thực sự là một khối tài sản quý giá.
Thấy cô cẩn thận lời xin , Hạ Lâm chợt nhận quá nóng nảy, liền vội vàng dịu sắc mặt, một nữa đ.á.n.h giá cô một lượt, lo lắng hỏi:
“Không , nếu là việc gấp cần xử lý thì cũng hiểu , chỉ là lo lắng cho sự an của em thôi.
Dù một cô gái lăn lộn ngoài đường cũng nên chú ý an thể của .
, việc trong tay em giải quyết xong ?"
Nghe những lời ấm áp của Hạ Lâm, đáy mắt cô thoáng hiện lên sự cảm động, tươi tắn với đôi mắt cong cong:
“Cảm ơn sự quan tâm của Hạ Lâm, việc giải quyết xong từ sớm , hôm nay em qua đây chính là xem tình hình Lượng T.ử và Đại Trung chạy vận tải bên thế nào ."