Tần Tư Tư là tính cách bướng bỉnh, chuyện quyết định là sẽ đ.â.m đầu cho bằng , mười con trâu cũng kéo , cô trực tiếp xua tay :
“Chị Ngụy Toàn, lời của chị thích nhé, cái gì mà quyết định vận tải, đây là sắp sửa vận tải ngay bây giờ .”
Nói lời , Tần Tư Tư còn giơ giơ chìa khóa xe trong tay lên, dáng vẻ “ sắp khởi công , chỉ là dừng chuyện với chị một chút thôi".
Ngụy Toàn:
“...”
Cảm thấy sự lo lắng của là dư thừa .
Thế thấy Tần Tư Tư xua tay với Ngụy Toàn:
“Được , thời gian cũng sắp đến , chuyện với chị nữa, lái xe tải nhỏ của vận tải đây, lỡ mất thời gian là nguồn hàng cướp sạch đấy.”
Ngụy Toàn:
“...”
Hóa Tần Tư Tư chuyện với cô nãy giờ là chê cô đang tốn thời gian kiếm tiền của cô .
Thế là phụ nữ nào đó tự giác mất thời gian kiếm tiền của khác chỉ đành bất đắc dĩ vẫy vẫy tay :
“Tần Tư Tư cô mau , đừng ở đây nhảm với nữa, kẻo lỡ thời gian kiếm tiền của cô.”
Kết quả là Ngụy Toàn xong, Tần Tư Tư chút do dự mở cửa phòng lái, một cú xoay linh hoạt, đôi chân dài giẫm lên bàn đạp trực tiếp nhảy trong phòng lái.
Sau đó, nữ tài xế xinh khởi động xe, nẹt pô, một cú đầu tại chỗ điệu nghệ, chiếc xe tải liền ầm ầm lao ngoài, đến cả lời chào tạm biệt Ngụy Toàn cũng , xe tải trực tiếp chạy mất hút .
Ngụy Toàn:
“...”
Bây giờ cô dường như hiểu, đúng thật là lỡ việc kiếm tiền của Tần Tư Tư .
Nếu Tần Tư Tư ghét bỏ cô như chứ?
Ngay cả câu tạm biệt cũng mà mất .
Mà ở phía bên , Tần Tư Tư lái chiếc xe tải nhỏ của , gió cuốn mây tan tới cửa nhà Hạ Lâm, Hạ Lâm ở trong đình hóng mát đợi sẵn , thấy Tần Tư Tư tới, khóe miệng đàn ông hiện lên nụ nhu hòa, vẫy vẫy tay về hướng cô :
“Tần Tư Tư, mau qua đây!”
Tần Tư Tư nhảy từ xe xuống, hỏi:
“Làm gì ?”
Trong lòng nhịn thầm thì, chẳng là đưa cô tới bến cảng xem nguồn hàng ?
Lúc còn thời gian trong đình trò chuyện.
Hạ Lâm trong đình, lấy từ trong hộp thức ăn một bát bánh trôi tàu nóng hổi, với Tần Tư Tư:
“Đây chẳng là sáng nay em định cùng tới bến cảng đằng chạy vận tải, nên bánh trôi tàu đợi em đấy ?
Bảo là đợi em tới ăn xong bát bánh trôi hãy .”
Bánh trôi tàu từ đường đỏ phảng phất những cánh hoa hồng đường, tỏa mùi thơm ngọt ngào lan tỏa trong khí, mang một cảm giác dễ chịu, dường như chút bữa sáng cô ăn tùy tiện ban nãy trong giây lát tan thành mây khói, trong bụng bỗng chốc thấy đói cồn cào.
Khóe miệng Tần Tư Tư kìm mà mỉm , thụ sủng nhược kinh :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/treu-nham-anh-trai-cua-bach-nguyet-quang-nang-dau-truong-thap-nien-90-mem-nhun-roi/chuong-199.html.]
“Ái chà, ?
Bà Hạ thật là quá, bánh trôi tàu mà vẫn còn nhớ tới cháu cơ đấy?”
Hạ Lâm mắt chứa ý thấu hết những biểu cảm mặt Tần Tư Tư, nụ mặt càng đậm hơn, chỉ chỉ chiếc ghế đối diện :
“Vậy ?
Em thích là , xuống ăn xong hẳn !”
“Được thôi, thì em khách khí nhé!”
Tần Tư Tư xuống, hít sâu một mùi hương ngọt ngào tỏa từ bát bánh trôi tàu, khóe miệng hiện lên một nụ mãn nguyện :
“Anh Hạ Lâm, em thật sự ghen tị với đấy, một khéo léo như !”
Chẳng , dường như nào tới đây bà Hạ cũng đang đồ ăn thức uống ngon, mà nào cũng vẻ hợp khẩu vị của cô.
Khóe miệng Hạ Lâm khẽ nhếch, ý vị thâm trường :
“Vậy ?
Anh cũng thấy tay nghề của khá, thích ăn thì thường xuyên qua đây!”
Hạ Lâm dứt lời, Tần Tư Tư còn kịp đáp thì bên cạnh vang lên giọng híp mắt của bà Hạ.
“ , Tư Tư , thích ăn tay nghề của bà Hạ thì thường xuyên qua chỗ bà nhé, bà sẽ đồ ăn thức uống ngon cho cháu!”
Tần Tư Tư ngẩng đầu lên, thấy bà Hạ đang híp mắt tới từ hướng tiệm tạp hóa, tay bưng một đĩa bánh gạo trắng trẻo mập mạp.
Tần Tư Tư vội vàng dậy, nở một nụ thật tươi chào hỏi bà Hạ.
“Ái chà, bà Hạ ơi, bà thật là quá, bánh trôi tàu bà vị ngon tuyệt vời luôn, bánh gạo cũng vẻ khá đấy ạ.”
Ái chà ơi, thừa nhận là bà Hạ đúng là tâm thiện mà, nào tới cũng đồ ngon để ăn.
Hôm nay cho cô một bát bánh trôi tàu đành, còn bưng tới cho cô món bánh gạo trắng trẻo mập mạp nữa, thấy ngon .
Trên mặt bà Hạ mang theo nụ hiền hậu, đặt đĩa bánh gạo lên bàn, dùng ánh mắt yêu chiều Tần Tư Tư :
“Biết ngay là cháu thích ăn mà, bánh gạo là đặc biệt cho cháu đấy, nếm thử , vị ngon lắm.”
Món bánh gạo bà dùng phương pháp lên men đặc trưng đây của nhà , bánh gạo trắng trẻo mập mạp, mềm dẻo, quan trọng nhất là cái vị chua chua ngọt ngọt .
Con gái trẻ đều thích ăn cả, đây lúc nhà họ sa sút nhất chính là dựa việc bán món bánh gạo chua ngọt để duy trì cuộc sống đấy, ăn khá khẩm lắm.
Tần Tư Tư món bánh gạo bày mặt , trắng trong tinh khiết đặt đĩa, dáng vẻ trắng trẻo mềm dẻo, bên phủ một lớp vừng đen mỏng, một cái chảy nước miếng , hận thể lập tức cầm lấy một miếng nhét miệng ngay, nhưng cũng quên khách khí cảm ơn:
“Cảm ơn bà Hạ, cháu ngay bà Hạ là với cháu nhất mà.”
Bà Hạ lấy đôi đũa gắp một miếng bánh gạo bỏ đĩa của Tần Tư Tư, cưng chiều :
“Thích ăn là , thường xuyên qua chơi nhé, bà Hạ đảm bảo ngày nào cũng đổi món đồ ngon cho cháu.”
Tần Tư Tư khách khí nhét miếng bánh gạo bà Hạ gắp đĩa cho cô miệng, còn quên cảm ơn ngọt ngào:
“Cảm ơn bà Hạ nhiều ạ!”
Bà Hạ cô gái nhỏ xinh xắn đáng yêu mặt, sự yêu thích trong mắt lời nào diễn tả xiết.
“Cảm ơn gì chứ, cháu thích ăn thì chứng tỏ tay nghề của bà vẫn thụt lùi!”