“Nói xong, sải đôi chân dài dẫn đầu, mặt Chu Di mang theo nụ giấu giếm , nhanh chân theo .”
Sở Hà ở cuối cùng, Chu Di chạy nhỏ theo kịp bước chân của Giang Dịch Bạch, đáy mắt một mảnh thâm sâu.
Mà ở phía bên , Giang Dịch Trạch đưa Tần Tư Tư khỏi cửa hàng quần áo thứ tư, Tần Tư Tư vẫn hai tay , phụ nữ vai buông thõng cho thấy hứng thú mua quần áo của cô cao.
Đương nhiên, cái sự hứng thú cao vì Giang Dịch Trạch mua quần áo cho cô, là hạn chế gì về tiêu dùng đối với cô, mà là quần áo trong mấy cửa hàng họ dạo qua đó, với con mắt khắt khe của Tần Tư Tư căn bản là trúng bộ nào.
Thử nghĩ xem, một tinh giới văn phòng ở thế kỷ 21 xuyên về những năm 90 mà xem quần áo trong các cửa hàng thời trang đó thì về cơ bản đều giống như đang xem thực phẩm quá hạn sử dụng , chẳng hứng thú gì cả.
đàn ông bên cạnh cô thì hiểu , sải đôi chân dài theo Tần Tư Tư, nhỏ giọng gợi ý:
“Anh thấy cái váy liền màu xanh da trời khá hợp với em đấy, tại ưng chứ?”
Ngay tại cửa hàng quần áo , cái váy liền bằng vải voan màu xanh da trời đó khi mặc Tần Tư Tư lập tức tôn lên những đường cong cơ thể mỹ quyến rũ vô cùng của cô, nổi bật lên khí chất kết hợp giữa vẻ thanh khiết bẩm sinh và sự gợi cảm của Tần Tư Tư.
Giang Dịch Trạch chợt thấy bộ quần áo đó căn bản là may đo riêng cho Tần Tư Tư , chỉ cắt may vặn mà còn xinh trang nhã, mặc cô quả thực là tuyệt phẩm, đang định bảo nhân viên bán hàng gói thì Tần Tư Tư chỉ nhàn nhạt liếc mỹ nhân trong gương một cái một câu:
“Bộ cũng chẳng ?
Màu quá, thích!”
Thế là cũng chẳng đợi Giang Dịch Trạch phản ứng gì xoay phòng thử đồ, cởi cái váy đó .
Câu của Giang Dịch Trạch đang nghẹn ở cổ họng:
“Cái váy lấy, gói .”
Cứ thế ép ngược trong, chỉ thể ngượng ngùng với ông chủ, vẻ mặt bất đắc dĩ theo Tần Tư Tư khỏi cửa hàng quần áo, lúc mới đưa gợi ý cho cô.
Anh vợ nhỏ nhà , dáng cũng chuẩn, mặc bất kỳ bộ quần áo nào cũng đều , đây là sự thật cần bàn cãi, chỉ là cái váy màu xanh da trời đó thực sự hợp với khí chất của Tần Tư Tư, mặc cả đều trở nên tràn đầy sức sống.
Liền khuyên Tần Tư Tư mua cái váy đó.
Tần Tư Tư , bước khỏi cửa hàng quần áo đến đầu cũng chẳng thèm ngoảnh , chỉ thản nhiên vài câu từ phía truyền :
“Cứ xem tiếp , váy màu xanh da trời thích lắm.”
Giang Dịch Trạch ở bên cạnh chỉ thể bất đắc dĩ mỉm , thong thả :
“Ồ, , chúng qua cửa hàng tiếp theo xem xem, dù cũng vội, cửa hàng quần áo nhiều lắm.”
Dù Nam Thành nhiều cửa hàng quần áo như , bán bao nhiêu quần áo, nếu Tần Tư Tư ưng bộ thì cửa hàng khác xem màu sắc khác, kiểu dáng khác, tin cả Nam Thành nhiều cửa hàng quần áo thế mà Tần Tư Tư trúng bộ nào.
kết quả thế nào?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/treu-nham-anh-trai-cua-bach-nguyet-quang-nang-dau-truong-thap-nien-90-mem-nhun-roi/chuong-121.html.]
Giang Dịch Trạch rõ ràng đ.á.n.h giá thấp thói quen dạo phố của phụ nữ, cả một buổi chiều trôi qua hai dạo qua vô cửa hàng quần áo, thử qua vô bộ đồ, cuối cùng Tần Tư Tư chỉ chọn hai bộ váy liền đơn giản thanh lịch và hai chiếc áo, hai chiếc quần.
Giang Dịch Trạch xách túi đồ trong tay mấy bộ quần áo ít ỏi đến đáng thương trong túi, với Tần Tư Tư:
“Hay là chúng mua thêm cho em mấy bộ đồ lót và giày nữa !”
Quần áo , duy chỉ đồ lót và giày là .
Quần áo phụ nữ , Giang Dịch Trạch dù hiểu đến mấy cũng quần áo phụ nữ chỉ cần giày và đồ lót kèm mà còn cần đổi ngừng.
Phương Đông chính là như , trong một ngày đều thể ba bộ quần áo, điều khiến đám đàn ông thô lỗ trong quân doanh đến đờ cả mắt.
Vả thu dọn quần áo cho Tần Tư Tư, màu sắc đống đồ lót đó của cô khiến Giang Dịch Trạch mở mang tầm mắt.
Lần vất vả lắm mới tìm cơ hội, càng theo Tần Tư Tư cửa hàng đồ lót để đích lựa chọn, chọn cho cô mấy bộ kiểu mà cô thích nhất, nhất là kiểu mặc là khiến m-áu nóng sục sôi .
Đàn ông mà, dù là mười tám tám mươi tuổi thì đều thích phụ nữ của ngày thường vẻ ngoài thanh khiết đoan trang nhã nhặn, nhưng khi cởi quần áo thì vốn liếng khiến xịt m-áu mũi điên cuồng.
Mà vợ nhỏ của sẵn vốn liếng đó , chỉ thiếu vài bộ quần áo để trang thêm thôi.
Còn về đống đồ lót , đó là Tần Tư Tư tự mua, là chồng của Tần Tư Tư, sắm cho cô vài bộ.
Tần Tư Tư lúc những toan tính xa trong lòng đàn ông, cô sớm dạo phố đến mức hai chân sắp nổi, cả mệt đến mức chuột rút , trực tiếp vô thức liền trả lời:
“Mấy cái đó cần mua , ở nhà còn mà.”
Lần cô lấy từ trong gian đống đồ lót kiểu dáng và màu sắc các loại đều đầy đủ, đến giờ vẫn còn mặc hết đây, thậm chí mấy bộ Giang Dịch Trạch gấp gọn gàng vẫn còn xếp trong túi hành lý kìa, lúc mà mua thêm thì cần thiết.
Hơn nữa đưa cái đàn ông to xác cửa hàng đồ lót để lựa chọn đồ lót các thứ, cái cảnh tượng đó nghĩ thôi thấy ngượng ngùng .
Trái ngược với sự bằng lòng trong lòng Tần Tư Tư, Giang Dịch Trạch đúng là đồ lót của Tần Tư Tư thực sự nhiều, đích gấp cho cô .
Trong đống quần áo hôm qua của còn đang giấu một chiếc quần lót của Tần Tư Tư đấy, cái kiểu dáng đó đều là kiểu thích, về cất kỹ cho cô, bảo cô mặc cho xem.
Nghĩ đến đây khóe miệng đàn ông nở một nụ rõ ý tứ, ánh mắt xuống đôi giày vải trắng Tần Tư Tư đang chân thì vô thức nhíu mày, liền :
“ giày của em chỉ mấy đôi thôi, là qua cửa hàng giày đằng lượn hai vòng, mua cho em hai đôi mang về cũng , để cái đổi.”
Tần Tư Tư:
“...”
Bản cô nương thể yếu ớt hỏi một câu , cái ông chủ phía thể đưa tiền cho cô ?
Trong kho hàng tùy của cô kiểu giày gì, đồ lót gì, quần áo gì đều cả, chỉ là đừng tiêu thêm mấy đồng tiền oan uổng đó nữa thôi.