Nói thật, khẩu khí của Hạ Minh Tuyên, trong một khoảnh khắc thật sự giống hệt người anh cả mà ông ta vẫn luôn ngưỡng mộ, Nhậm Gia Kỳ, đều rất mạnh mẽ, độc đoán và không sợ bất kỳ điều gì.
Nếu, Hạ Minh Tuyên thực sự yêu Lâm Tố Tâm thật lòng giống như anh đã nói, vậy cô cháu gái nhỏ này của ông ta có lẽ, có thể thật sự rất hạnh phúc, đúng không?
Khuôn mặt của Nhậm Gia Hoành vẫn không có biểu cảm gì, nhàn nhạt nói: “Nói chuyện vô căn cứ, thời gian mới có thể chứng minh tất cả. Hy vọng cậu không phụ tình yêu chân thành của Tố Tâm dành cho cậu, nếu không…… Tôi sẽ khiến cậu biết rằng Tố Tâm cũng là người có nhà mẹ đẻ bảo vệ!”
Hạ Minh Tuyên cười ha hả chế nhạo: “Buồn cười thật! Người phụ nữ của tôi, đương nhiên tôi sẽ cưng chiều, yêu thương, bảo vệ. Còn cần đến chú bảo vệ sao? Hơn nữa, chú nghi ngờ tôi có mục đích với Tố Tâm, tôi còn chưa tin tưởng chú đâu! Đừng bày ra dáng vẻ của một trưởng bối nữa!”
Nhậm Gia Hoành không để bụng, nói: “Thật sao? Nhưng xin lỗi, tôi thật sự là trưởng bối của cậu. Nếu cậu thật lòng muốn cưới Tố Tâm làm vợ, sớm muộn gì cũng phải nhận người chú ba là tôi đây.”
Còn “chú” ba nữa chứ, rõ ràng hai người chỉ cách nhau vài tuổi! Khoe mẽ cái gì chứ?
Hạ Minh Tuyên trầm mặt xuống, nói: “Được rồi, không phải chú đang rất bận sao, phải vội vàng trở về sao? Tôi chỉ tiễn chú đến đây thôi!”
Nhậm Gia Hoành nhún vai, cũng không nói thêm gì nữa, mặc áo khoác vào rồi trực tiếp rời đi.
Mê Truyện Dịch
……
Nhậm Gia Hoành vừa rời đi, Lâm Tố Tâm liền xuống dưới lầu tìm Hạ Minh Tuyên, kết quả, cô lại phát hiện khuôn mặt tuấn tú của chồng mình tối sầm xuống, anh đang ngồi trong phòng khách giận dỗi.
Lâm Tố Tâm vội vàng chạy xuống, bắt chước cách anh thường đối xử với mình, nhéo nhéo má anh và nói: “Anh yêu, ông xã ~~ anh làm sao vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/treu-choc-tong-tai-chi-yeu-co-vo-thien-hau/chuong-7382-to-tam-cung-la-nguoi-co-nha-me-de.html.]
Hạ Minh Tuyên lập tức nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang nghịch ngợm của cô lại, kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình, sau đó dò hỏi: “Bảo bối, em nói cho anh biết, vừa rồi Nhậm Gia Hoành nói chuyện gì với em? Tại sao phải lén lút nói sau lưng anh?”
Lâm Tố Tâm chớp chớp mắt, nói: “Chỉ là một chút chuyện có liên quan đến chú ấy và cha của em. Anh có biết thật ra chú ba là con trai của em họ lão gia đấy, cũng là người có huyết thống dòng chính không?”
Hạ Minh Tuyên thật sự không biết bí mật này, có chút bất ngờ hỏi: “Thật sao? Chẳng trách Nhậm lão gia đối xử rất tốt với chú ấy, cảm giác thái độ của ông ấy không giống như đang đối với con nuôi. Nói như vậy, chú ấy vẫn có cơ hội trở thành người thừa kế của nhà họ Nhậm?”
Lâm Tố Tâm gật đầu nói: “Hình như thật sự là như thế. Nhưng mà, hôm nay chú ấy nói chú ấy sẽ không tranh giành quyền thừa kế nhà họ Nhậm, mà là chuẩn bị hỗ trợ em vô điều kiện.”
Hạ Minh Tuyên khẽ cau mày, lên tiếng: “Cái gì? Chú ấy sẽ nói những lời như vậy sao? Không phải đang lừa em chứ? Rốt cuộc có chuyện gì vậy, em nói kỹ càng tỉ mỉ cho anh biết có được không?”
Lâm Tố Tâm liền đem y đúc đoạn đối thoại vừa rồi của cô và Nhậm Gia Hoành nói cho chồng mình nghe.
Đồng thời, cô cũng đề cập về chuyện Nhậm Gia Hoành muốn giúp cô kiểm tra ADN và dẫn cô đến gặp Nhậm lão gia.
Nghe những lời này, Hạ Minh Tuyên liền cảm thấy thái độ lần này của Nhậm Gia Hoành thật sự rất chân thành, nghe có vẻ ông ta thật sự muốn giúp đỡ Lâm Tố Tâm.
Anh cau mày nói: “Còn có chuyện này sao? Chú ấy giúp em như vậy, đối với chú ấy thì có ích lợi gì chứ? Chỉ là muốn báo đáp ân tình của cha vợ sao?”
Lâm Tố Tâm nói: “Chú ba Nhậm quả thực đã nói như vậy. Em không hoàn toàn tin tưởng chú ấy, nhưng hai việc mà chú ấy muốn giải quyết giúp em lại khiến em không thể từ chối được. Cho nên, em cũng không từ chối chú ấy. Anh yêu, anh nói xem…… em có cần đi gặp ông nội với chú ấy không?”
Hạ Minh Tuyên đưa mắt nhìn về phía cô, khi nhìn thấy Lâm Tố Tâm mím môi, dáng vẻ có chút thấp thỏm, anh liền vươn tay ôm cô và hỏi: “Bảo bối, vậy em nghĩ như thế nào?”