Tại trường mã, Bùi Cảnh Minh hộ tống cưỡi ngựa chạy chậm hai vòng.
"Nàng mệt ? Ta đưa nàng nghỉ ngơi."
Bùi Cảnh Minh đỡ xuống ngựa, nhưng ngờ thấy Thẩm Tri Nam và Liễu Chiêu Chiêu.
Hắn để lộ chút sơ hở nào mà siết nhẹ tay ôm lấy eo .
Khoảnh khắc Thẩm Tri Nam thấy , lập tức rút bàn tay đang Liễu Chiêu Chiêu nắm :
"Minh Nguyệt! Ta và Chiêu Chiêu như những gì nàng nghĩ ."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta dừng bước: "Thẩm Thiếu phó khéo đùa, ngài và chẳng quen."
"Ta thể để tâm đến quan hệ của ngài và khác cho ."
Thẩm Tri Nam tiến lên một bước, lấy một chiếc túi thơm cháy mất một nửa.
Đó là chiếc túi thơm ném chậu than ở Triệu gia ngày đại hôn, ở chỗ ?
"Minh Nguyệt, nàng , chiếc túi thơm nàng thêu cho , vẫn luôn giữ đây ."
Tay Bùi Cảnh Minh ôm c.h.ặ.t thêm một chút.
Ta xuống eo , chiếc túi thơm đang đeo rõ ràng là b.út pháp của Liễu Chiêu Chiêu.
"Minh Nguyệt, chỉ cần nàng hòa ly với , sẽ cưới nàng. Ta thể để tâm việc nàng từng thành với kẻ khác."
Liễu Chiêu Chiêu ở bên cạnh đột nhiên như thứ gì cho hoảng sợ, hét lên một tiếng. Thẩm Tri Nam vội vàng che chở nàng ở lưng.
"Chiêu Chiêu cẩn thận!"
Nửa chiếc túi thơm rơi xuống đất, hai bọn họ giẫm lên mấy nhát.
Ta tiến lên cúi nhặt lấy, Bùi Cảnh Minh lo lắng gọi:
"Minh Nguyệt!"
Ánh mắt đầy mong chờ của Thẩm Tri Nam rơi , khóe miệng nở một nụ đắc ý:
"Minh Nguyệt, ngay là nàng vẫn còn yêu mà."
Ta thẳng tay ném chiếc túi thơm dòng suối bên cạnh mặt bàn dân thiên hạ:
"Gương vỡ khó lành, nước chảy chẳng đầu, Thẩm Thiếu phó xin hãy tự trọng."
Ánh sáng trong mắt Thẩm Tri Nam vụt tắt, chằm chằm bóng lưng , đôi mắt đỏ ngầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trang-sang-chang-the-hai/7.html.]
"Triệu Minh Nguyệt, nàng yêu năm năm, trọn vẹn năm năm! Sao thể hết yêu là hết yêu ngay !"
"Minh Nguyệt, nàng rốt cuộc quậy đủ ? Ta hạ đến mức , nàng vẫn chịu tha thứ cho ?"
Ta dừng bước, nắm lấy tay Bùi Cảnh Minh:
"Năm năm qua, Thẩm Tri Nam, hối hận ."
Trong mắt Thẩm Tri Nam lóe lên tia hy vọng:
"Không cả, Minh Nguyệt, thể tha thứ cho những quyết định bồng bột của nàng lúc nóng giận. Chỉ cần nàng hòa ly, nguyện dùng nửa gia sản Thẩm gia sính lễ rước nàng."
Liễu Chiêu Chiêu bên cạnh thì biến sắc, kinh hãi thốt lên:
"Tri Nam ca ca! Huynh điên ?"
Ta lạnh lùng đáp:
"Ta hối hận vì lãng phí năm năm thanh xuân ngài."
Nói đoạn, dắt tay Bùi Cảnh Minh rời .
Thẩm Tri Nam vô lực quỵ ngã xuống đất:
"Túi thơm... đúng , tìm thấy túi thơm thì Minh Nguyệt sẽ tha thứ cho !"
"Bõm" một tiếng, Thẩm Tri Nam mà nhảy xuống nước, điên cuồng tìm nửa chiếc túi thơm .
Liễu Chiêu Chiêu vội vàng gọi vớt lên, nhưng Thẩm Tri Nam hết đến khác bất chấp can ngăn mà lao xuống nước.
Cuối cùng, khi hôn mê, cũng tìm thấy nửa mảnh túi thơm .
"Minh Nguyệt, tìm thấy túi thơm ! Nàng đừng ! Đừng ..."
Liễu Chiêu Chiêu dáng vẻ t.h.ả.m hại của Thẩm Tri Nam vì mà trở nên như , tức giận đập phá đồ đạc đầy phòng.
"Triệu Minh Nguyệt, thật sự xem thường ngươi . Vốn tưởng chỉ là một trò tiêu khiển, giờ đây..."
Ả hạ b.út thư, gọi hạ nhân tới:
"Đi, đưa bức thư , bọn chúng tự khắc gì."
Liễu Chiêu Chiêu dùng ngón tay mơn trớn gương mặt Thẩm Tri Nam, ánh mắt đầy rẫy sự tính toán:
"Triệu Minh Nguyệt, dù là thứ cần, cũng tuyệt đối cho phép kẻ khác chạm tay !"