Trần Huyền Ấn - Phần 2 Nhân sinh thập nhị kiếp! - TẬP 4 – KIẾP THỨ BA: DẦN – KẺ MẠNH LÀM VUA, KẺ THUA LÀM GIẶC

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-26 16:29:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảm giác chuyển kiếp giống hai , bóng tối nuốt chửng, cũng lặng để chuẩn , chỉ là một cú giật mạnh như ai đó kéo thẳng linh hồn Huyền Ấn ném một xác khác, đến khi mở mắt thì thở dồn dập, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng như chạy qua một quãng đường dài, và điều đầu tiên thấy khiến bộ ý thức đông cứng .

Dưới là một phụ nữ.

Không cần kỹ cũng đó là ai.

Mái tóc dài rối tung, làn da tái nhợt, đôi mắt mở lớn nhưng trống rỗng như cạn kiệt cảm xúc, thể yếu ớt co như trốn tránh nhưng còn sức để chống cự.

Lý Nương.

Trong khoảnh khắc đó, Huyền Ấn cảm thấy cổ họng bóp nghẹt, một cơn buồn nôn dâng lên dữ dội, lùi , rời khỏi, thoát khỏi cái xác ngay lập tức, nhưng cơ thể theo, từng cử động vẫn tiếp tục, từng thở vẫn dồn dập, từng nhịp tim vẫn đập theo một nhịp điệu xa lạ mà thể kiểm soát.

Một tiếng bật .

Thô ráp, nặng nề, mang theo sự khoái trá đến ghê tởm.

Không .

Mà là kẻ đang chiếm hữu xác .

Phú Hộ.

Ý thức của Huyền Ấn gào lên trong im lặng, cố giành quyền kiểm soát, nhưng vô ích, chỉ thể , chỉ thể cảm nhận, ép trải qua từng giây như trói c.h.ặ.t bên trong một con thú khổng lồ đang mặc sức điều nó . Khi cơ thể chậm rãi rời khỏi Lý Nương, ánh mắt vẫn liếc xuống như một món đồ dùng xong, một cảm giác ghê tởm lan khắp linh hồn Huyền Ấn, nhưng đồng thời một thứ khác len , một thứ lạnh lẽo, thực dụng, hề lấy một tia hối hận.

“Có tiền… thật .”

Ý nghĩ đó vang lên rõ ràng trong đầu, của Huyền Ấn, mà của Phú Hộ, nhưng rõ đến mức thể tách rời, như một chân lý lặp lặp quá nhiều đến mức trở thành bản năng.

Hắn bước khỏi phòng, hình nặng nề nhưng từng bước chắc chắn, như thể cả thế giới vốn dĩ thuộc về , hành lang rộng, gạch đá sáng bóng, gia nhân cúi đầu nép sang hai bên, ai dám thẳng, ai dám thở mạnh, tất cả đều giống như những con rối điều khiển bởi một sợi dây vô hình mang tên tiền bạc.

Hắn thích cảm giác .

Thích việc chỉ cần vung tay là theo, thích việc chỉ cần mở miệng là thể định đoạt phận của kẻ khác, thích việc thấy ánh mắt sợ hãi của khác khi đối diện với .

Trong đầu , những suy nghĩ tự tin đến mức gần như điên cuồng cuộn lên từng lớp, như sóng dâng dứt.

Người tiền mua sức khỏe, thấy thật nực , nếu tiền thì lấy gì chữa bệnh, lấy gì ăn uống, còn ngày ngày ăn sơn hào hải vị, dùng thứ bổ dưỡng nhất, thể béo như thế chẳng là minh chứng rõ ràng nhất . Người tiền mua thời gian, càng thấy buồn hơn, một việc thể thuê mười , trăm , thời gian của bọn chúng chẳng mua đứt . Người tiền mua danh vọng, tại cả kinh thành ai cũng đến , ngay cả việc đưa con trai vô dụng của lên quan cũng chỉ cần vài rương bạc là xong, đến cả những thứ dâng lên triều đình cũng phần của , còn cái gì mà mua ?

Hắn , tiếng vang lên nặng nề trong cổ họng, mang theo sự tự mãn của một kẻ tất cả.

Cho đến khi…một âm thanh khác chen .

Ban đầu chỉ là một tiếng động nhỏ, như thứ gì đó rơi vỡ ở xa, đến tiếng chạy loạn, tiếng hét lên, âm thanh dần dần lớn hơn, hỗn loạn hơn, như một cơn sóng đang dâng lên từ đáy phủ.

Phú Hộ dừng .

Huyền Ấn cảm nhận rõ ràng sự khó chịu dâng lên trong .

Không sợ.

Mà là bực.

Ai dám loạn ở đây?

Một tên gia nhân chạy đến, mặt cắt còn giọt m.á.u, môi run rẩy, còn kịp hết câu thì một bóng đen lướt qua, nhanh đến mức mắt thường gần như bắt kịp, ngay đó, cái đầu của rơi xuống mặt, lăn một vòng nền gạch, m.á.u phun như suối.

Khoảnh khắc đó, cả hành lang như đông cứng .

Phú Hộ sững.

Lần đầu tiên, trong lòng xuất hiện một khe nứt.

Không thương hại.

Mà là—

một thứ gì đó ngoài tầm kiểm soát.

Ở cuối hành lang, một bóng đó, nhỏ bé, gầy gò, nhưng mang theo một áp lực khiến khí xung quanh như đặc .

A Cẩu.

Đứa trẻ mà từng treo lên như một con vật.

Giờ đây đó, trong tay cầm cây b.út đen, ánh mắt còn chút nào của một đứa trẻ.

Những kẻ thuê với giá cao nhất lao lên, những cao thủ từng khiến nó sức phản kháng, nhưng tất cả đều vô dụng, mỗi nó vung tay là một ngã xuống, chiêu thức hoa mỹ, tiếng hô hào, chỉ là những động tác đơn giản nhưng nhanh và dứt khoát đến mức đáng sợ, như thể nó đang đ.á.n.h , mà đang… xóa sổ từng một.

Phú Hộ lùi .

Một bước.

Rồi thêm một bước.

Cảm giác trong lòng bắt đầu biến đổi, từ khó chịu thành bất an, từ bất an chuyển thành sợ hãi.

Một cảm giác mà từng nếm trải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tran-huyen-an-phan-2-nhan-sinh-thap-nhi-kiep/tap-4-kiep-thu-ba-dan-ke-manh-lam-vua-ke-thua-lam-giac.html.]

Chạy.

Ý nghĩ đó bật .

Hắn , thể nặng nề trở thành gánh nặng, từng bước chân trở nên chậm chạp, thở gấp gáp, tim đập loạn như vỡ khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, nhưng chạy bao xa thì chân vấp bậc thềm, cả cơ thể đổ sập xuống, mặt đập mạnh đá, một tiếng rắc khô khốc vang lên, cơn đau lan khiến đầu óc choáng váng, m.á.u tràn miệng, hai chiếc răng gãy rơi lẫn trong m.á.u.

Hắn kịp hồn thì một cảm giác lạnh buốt lan lên từ .

Hắn xuống.

Khoảnh khắc đó, thế giới như sụp đổ.

Không còn chân.

Chỉ còn m.á.u.

Máu chảy ngừng, đỏ thẫm cả nền đá.

Lần đầu tiên trong đời, hiểu thế nào là đau đến mức thể chịu nổi, kiểu đau thoáng qua, mà là thứ đau x.é to.ạc cả ý thức, khiến từng giây trôi qua đều như kéo dài vô tận.

“Cứu …”

Hắn cố gắng mở miệng, nhưng giọng yếu ớt đến đáng thương.

Một bóng đen dừng mặt.

A Cẩu.

đó, xuống, , biểu cảm, chỉ đôi mắt lạnh đến mức còn giống con .

Một tia sáng lóe lên.

Nova Hinami

Hắn giơ tay lên theo bản năng.

Không kịp.

Một cảm giác nhẹ bẫng.

Rồi đau.

Ngón tay rơi xuống nền đất.

Hắn hét, nhưng âm thanh thể thoát , cơn đau dồn dập chồng lên , cho một giây nghỉ, cho cơ hội trốn tránh, thứ mà từng gây , từng coi là trò tiêu khiển, giờ đây , từng chút một, chậm rãi, tàn nhẫn.

Huyền Ấn cảm nhận tất cả.

Không sót một chút nào.

, trong nỗi đau đó, một thứ khác len .

Một cảm giác lạnh lẽo.

Không thương hại.

Mà là…

đáng đời.

Cho đến khi ánh sáng cuối cùng tắt , khi ý thức tan rã, khi thứ chìm bóng tối, Huyền Ấn chỉ kịp thấy hình bóng A Cẩu giữa đống đổ nát, m.á.u nhuộm đỏ xung quanh, còn là một đứa trẻ nữa, mà giống như một thứ gì đó sinh từ hận thù và đau khổ.

Rồi tất cả biến mất.

Huyền Ấn bật tỉnh.

Hơi thở gấp gáp, run lên, linh hồn như ghép một cách thô bạo.

…”

Giọng khàn .

“Không chịu nổi…”

Không ai trả lời.

Chỉ giọng quen thuộc vang lên trong vô tận, trầm thấp, lạnh lẽo như phán quyết.

“Kẻ mạnh… nên luật.”

“Kẻ yếu… trở thành cái giá.”

Một vòng sáng tắt .

Kiếp thứ ba.

Dần.

, Huyền Ấn hiểu rõ hơn bao giờ hết, chỉ kẻ cam chịu mới sai, mà ngay cả kẻ nắm trong tay sức mạnh tuyệt đối, sai đường… cũng thể trở thành thứ đáng sợ nhất.

 

Loading...