Sáng hôm , trời quang mây tạnh như từng chuyện gì xảy .
Người chỉ bàn tán về một trận mưa đá lớn hiếm gặp trong đêm, kèm theo sét đ.á.n.h liên hồi khiến một phần sườn núi sạt lở. May mắn là ghi nhận thiệt hại về , nhưng dòng sông chân núi đổi hướng, uốn cong hơn .
Các chuyên gia cảnh báo, từ nay mỗi khi mưa lớn, đoạn sông sẽ chảy xiết và hung dữ hơn, nguy cơ sạt lở cũng tăng cao.
Mọi thứ… giải thích như một hiện tượng tự nhiên.
Không ai , cũng ai còn nhớ, từng một trận chiến diễn ở nơi đó.
Mạnh hiện trường.
Ông dọc bờ sông, thật lâu ở nơi đất đá còn mới sạt xuống. Ánh mắt ông trầm xuống, như đang cố tìm kiếm thứ gì đó quan trọng… nhưng thể gọi tên.
“Lạ thật…”
Ông lẩm bẩm.
“Mình....đang tìm cái gì?…”
Tuyết phía , cũng im lặng.
Trong lòng cô một cảm giác trống rỗng khó hiểu, như đ.á.n.h mất một điều gì đó… nhưng càng cố nghĩ, càng nhớ nổi.
Sau đó, họ vẫn thử dò tìm.
Hỏi dân.
Kiểm tra hồ sơ.
Lục từng chi tiết nhỏ.
kết quả… là con .
Không cái tên nào.
Không dấu vết nào.
Như thể… từng tồn tại một như .
Một ngày mưa gió.
Điện thoại của Mạnh đổ chuông.
Đầu dây bên là bệnh viện.
“Ông Trần và bà Trần… tỉnh .”
Mạnh sững vài giây.
“Tỉnh… thật ?”
“Vâng, như một phép màu.”
Không chần chừ, ông gọi Tuyết.
Cả hai lập tức đến bệnh viện.
Tầng ba.
Hành lang vắng.
Tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa kính.
Cuối hành lang, trong căn phòng nhỏ, hai bóng già đang cạnh , lặng lẽ ngoài trời mưa.
Họ nắm tay .
Im lặng.
Bình yên.
Mạnh ở cửa.
Tim ông bỗng nhói lên.
Một cảm giác… lạ.
Như thiếu mất một mảnh ghép quan trọng.
Ông bước .
“Chú, thím… hai thấy trong thế nào ?”
Ông Trần , nở nụ hiền.
“Ổn . Như ngủ một giấc dài thôi.”
Mạnh gật đầu, bỗng nhiên buột miệng:
“Vậy là… quá. Nếu thằng Huy , chắc nó mừng lắm…”
Không khí… chợt khựng .
Nova Hinami
Ông bà Trần .
“...Huy?”
Mạnh cau mày.
“Huy…Huy là ai?”
Ông Trần khẽ nhíu mày, bật nhẹ.
“Chú gì …vui quá ăn lung tung .”
Câu nhẹ tênh.
như một nhát d.a.o.
Mạnh c.h.ế.t lặng.
Cổ họng khô cứng.
“Không… thể nào…”
Ông lẩm bẩm.
Phía , Tuyết loạng choạng một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tran-huyen-an-phan-1-linh-thu-hay-hung-thu/phan-1-tap-66-nguoi-khong-ton-tai.html.]
“Không… đúng…”
Cô lắc đầu liên tục.
Rồi… khuỵu xuống.
Như thể rút sạch sức lực.
Bà Trần hoảng hốt, vội bước tới ôm lấy cô.
“Con gái… con ?”
“Đừng sợ…”
Tuyết run rẩy trong vòng tay .
Nước mắt rơi xuống mà chính cô cũng hiểu vì .
Trong lòng cô đau đến nghẹt thở.
…
ký ức nào để bấu víu.
Thời gian trôi .
Mọi thứ dần trở quỹ đạo vốn .
Ngôi nhà cũ cháy năm nào xây bằng gạch kiên cố hơn, nhưng vẫn giữ nguyên kiểu dáng xưa cũ.
Mảnh vườn vẫn xanh.
Ong vẫn cho mật.
Cây trái vẫn quả theo mùa.
Ông bà Trần sống những ngày bình dị, yên ấm.
Mạnh về hưu, dựng một căn nhà nhỏ ngay bên cạnh.
Ngày ngày qua , trò chuyện, giúp đỡ như một nhà.
Tuyết đỗ trường quân sự.
Ra trường.
Trở thành cảnh sát.
Tiếp tục con đường giống như Mạnh ngày .
Cuộc sống dần trở nên đủ đầy.
Yên .
Không còn yêu ma.
Không còn biến cố.
Không còn những trận chiến.
Và cũng…
còn ai nhớ đến một trai từng liều mạng để bảo vệ tất cả.
Một buổi chiều mưa.
Tuyết ngang qua khu đất cũ từng sạt lở.
Mưa lất phất.
Gió lạnh.
Cô vô tình thấy một vật gì đó lẫn trong đống đất đá cũ.
Một cuốn sách.
Cũ kỹ.
Phủ đầy bụi.
Như đó lâu .
Tuyết cúi xuống nhặt lên.
Phủi nhẹ lớp bụi.
Không hiểu … tim cô bỗng đập nhanh hơn.
Một cảm giác quen thuộc mơ hồ dâng lên.
vẫn thể gọi tên.
Cô lật thử vài trang.
Những trang giấy ố vàng, trống rỗng.
Không chữ.
Không hình.
Như một cuốn sách từng .
Tuyết lặng một lúc.
Rồi khẽ thở .
“Chắc… chỉ là đồ bỏ thôi…”
Cô khép cuốn sách.
Ôm nó lòng.
Ánh mắt vô thức xa, nơi dòng sông đang chảy xiết mưa.
Một cơn gió thoảng qua.
Rất nhẹ. Như ai đó rời .
Đằng xa bóng dáng nhỏ bó vẫn luôn âm thầm bám theo cô
Kết thúc