Sáng hôm .
Sương phủ mỏng như một lớp ký ức tan.
Huy chạy dọc con đường làng. Nhịp chân đều nhưng trong l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn vết đau âm ỉ. 29 ngày tới là quãng lặng giữa hai cơn sóng. Cậu phép yếu.
Rồi tiếng vỡ .
Không tiếng bình thường.
Là tiếng của một tự xé tim .
Cuối con dốc, tụ thành một vòng tròn im lặng. Ở giữa vòng tròn là một tấm chiếu mỏng.
Và một đứa bé.
Người ôm c.h.ặ.t xác nhỏ bé lòng. Tóc bà rối tung, mắt đỏ ngầu, giọng khản đặc đến mức mỗi tiếng bật như rạch qua cổ họng:
“Con ơi… con về … mắng con nữa… đ.á.n.h con nữa…”
Bà lắc thể lạnh dần của đứa bé, như thể chỉ cần lay đủ mạnh, sự sống sẽ .
“Tại … tại nóng giận… con chỉ ham chơi một chút thôi… đuổi con … để con chạy khỏi nhà giữa đêm…”
Bàn tay bà tự tát má .
“Con ơi… tưởng con chỉ trốn đó… nghĩ sáng về con sẽ xin … tìm…”
Giọng bà vỡ hẳn.
“Con về … sai …”
Những xung quanh cúi mặt. Không ai dám chen giữa một nỗi ân hận như .
Có thì thào rằng đêm qua thằng bé mắng vì chơi khuya. Nó giận. Nó chạy ngoài khi trời tối hẳn. Không ai nghĩ một đứa trẻ thể biến mất ngay cánh cửa nhà .
Huy thể đứa bé.
Không vết thương.
Không dấu hiệu xô ngã.
Chỉ một điều bất thường - ánh nắng nhạt, cơ thể hề bóng.
Một đứa trẻ chạy khỏi nhà trong giận dỗi.
Một trái tim nhỏ co vì tủi .
Một linh hồn chao đảo giữa đêm tối.
Đó là thứ mùi mà kẻ săn linh hồn đ.á.n.h .
Ở căn nhà cách đó xa, cuốn sách bàn thờ khẽ rung.
Không gió.
Trang giấy tự lật như một bàn tay vô hình chạm .
Những dòng chữ cháy lên lịm xuống.
Cùng lúc , nơi Huy , một cơn nhói nhẹ xuyên qua thái dương.
Không âm thanh.
Chỉ là sự hiểu trượt thẳng trong đầu.
“CHUỘT - KẺ ĂN LINH HỒN.
CHỈ NUỐT LINH HỒN SỢ HÃI VÀ CÔ ĐỘC..”
Huy nhắm mắt.
Vậy là con chuột tối đó… chọn ngẫu nhiên.
Nó tìm thấy một linh hồn rời khỏi vòng tay bảo vệ.
Một đứa trẻ một giữa ruộng tối, nước mắt kịp khô.
Và nó nuốt lấy.
Rồi vì quá nôn nóng tìm Huy, nó tự bước cái c.h.ế.t.
Huy mở mắt.
Người vẫn ôm con mà lặp cùng một câu:
“Con về … giận nữa…”
Giọng bà nhỏ dần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tran-huyen-an-phan-1-linh-thu-hay-hung-thu/phan-1-tap-4-hoi-tho-da-duoc-tra-lai.html.]
Nova Hinami
Như thể nếu đủ lâu, thời gian sẽ .
Huy .
Bóng kéo dài nền đất, lẫn ánh sáng buổi sáng đang nhạt dần.
Đêm.
Ngôi nhà chìm trong sự kiệt sức.
Tiếng khàn, chỉ còn tiếng nấc rời rạc trong bóng tối.
Huy bước như một thở.
Cậu xác đứa bé.
Không gì.
Chỉ hít .
Rồi thở thật nhẹ.
Hơi thở tan bóng đêm.
Và khi đêm đủ sâu - linh hồn mới hiện.
Một đứa bé nhỏ, mờ như khói sương, bên chính cơ thể .
Nó cái xác yên.
Nhìn đến mức vì mệt.
Rồi Huy.
Trong ánh mắt còn giận dỗi.
Chỉ là tiếc nuối.
Huy khẽ :
“Về .”
Đứa bé cúi đầu.
Chậm rãi xuống.
Hòa xác.
Không gian rung lên khẽ - như mặt nước chạm một hòn sỏi nhỏ.
Trong đầu Huy vang lên lời ông nội, chậm và sâu:
“Thở… là trả .”
Cậu hít một thật dài.
Lần , thở nặng hơn, như mang theo cả phần nợ của sống.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Tim đứa bé khẽ đập.
Rồi mạnh hơn.
Ngón tay nó co .
Một tiếng ho bật .
Người giật tỉnh dậy.
Đứa bé mở mắt.
Khoảnh khắc , tiếng bùng lên - nhưng còn là tiếng gào xé.
Là tiếng của trao điều tưởng mất mãi mãi.
Huy lưng.
Đứa bé, trong vòng tay cha , mơ hồ cửa.
Thấy một bóng đang dần hòa đêm.
Ngoài , trăng tròn.
một điều tròn vẹn.
Một thở trả .