Trấn Bắc Vương Phủ Có Một Quận Chúa Điên - Chương 228: Đoạt Quyền
Cập nhật lúc: 2026-03-03 16:35:06
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diêu lão phu nhân bật nức nở: “Phải, là với tế t.ử, chỉ là nhi nữ của thủ tiết cả đời. A Âm chúng nuông chiều từ nhỏ, thể nhẫn tâm nó chịu khổ! Cháu ngoan, dù thì con bé cũng ban cho con mạng sống .”
Tần Kim Chi khẽ khinh miệt: “Nếu nhớ lầm, trả cái mạng cho bà năm tám tuổi .”
Diêu lão phu nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Tần Kim Chi: “Nó cũng yêu con. Năm đó, khi m.a.n.g t.h.a.i con, nó nghén đến nỗi đêm thể chợp mắt, dù mất nửa cái mạng, nó vẫn kiên quyết sinh con . Chỉ là cái c.h.ế.t của phụ con khiến nó mất trí mà thôi.”
Tần Kim Chi càng sâu hơn: “Vậy là, bà nghĩ rằng khắc c.h.ế.t phụ , nên mới bỏ rơi khi còn trong tã lót, khi giả c.h.ế.t để thoát , vì gian phu mà hạ độc g.i.ế.c , g.i.ế.c cái nghiệt chủng Tần gia ? Gia phong Diêu gia các ngươi quả thật là nhất mạch tương truyền.”
Diêu lão gia cũng đến mặt nàng: “Cháu ngoan, là Diêu gia với con, trách thì trách ngoại tổ phụ, cái mạng già lúc nào cũng thể cho con, chỉ cầu con tha cho A Âm.”
Tần Kim Chi hất tay Diêu lão phu nhân : “Ta lấy mạng của ngươi gì, ngươi c.h.ế.t , lấy ai đem nhiều bạc trắng tặng cho mỗi năm thế ? Diêu Diệu Âm thật may mắn khi nhiều kẻ yêu thương bà đến thế, nhưng cũng thật bất hạnh, bởi vì sinh chính là để đến tìm bà đòi nợ.”
Tạp Chủng Tự Luyến
Dứt lời, nàng nhấc chân rời .
Người Diêu gia còn tiến lên, nhưng Vân Sam chặn .
Tần Kim Chi xoay lên ngựa: “Các ngươi trở về vương phủ , cung một chuyến.”
Khi nàng đến tẩm cung hoàng hậu, bà đang thêu một chiếc khăn tay. Thấy , Tần Kim Chi giật lấy, ném chiếc khăn xuống đất.
Nàng bước đến bên bà, quỳ xuống đất: “Hoàng tổ mẫu, cần vì mà lấy lòng bất kỳ ai, dù kẻ đó là hoàng tổ phụ chăng nữa!”
Khi ở Diêu gia, một câu của Diêu lão phu nhân tháo gỡ vướng mắc trong lòng Tần Kim Chi những ngày .
Người khác ngừng nhắc đến quá khứ, ngừng khơi gợi cảm giác áy náy, tất cả chỉ là để đạt mục đích mà thôi.
Dáng vẻ của hoàng tổ mẫu trong lòng nàng, tuyệt đối như bây giờ.
Hoàng hậu ngẩn , đó khẽ mỉm : “Đứa trẻ ngốc, con đang cái gì , cái gì mà lấy lòng với lấy lòng, bao năm qua, với tư cách là phu nhân của ông , cũng tròn bổn phận, chẳng qua là bù đắp cho ông đôi chút mà thôi.
Sao nào, tình cảm giữa và hoàng tổ phụ ngươi , ngươi ý? Thế nào, sợ hoàng tổ phụ đ.á.n.h ngươi sẽ cùng ông một phe?”
Nàng chỉ chiếc khăn tay , : “Không đúng! Không đúng! Cái gì mà phu nhân chứ! Ta cần vì mà những thứ ! Người thêu gì cũng , nhưng tuyệt đối thể thêu vì !”
Hoàng hậu hai dòng nước mắt lăn gương mặt nàng, ngẩn .
Từ khi hiểu chuyện, Tần Kim Chi từng rơi lệ. Hoàng hậu đưa tay, lau nước mắt mặt nàng, hốc mắt cũng đỏ hoe.
Tần Kim Chi quỳ, nhích lên phía : “Ta cần như , thể tự bảo vệ , cũng thể bảo vệ . Ta nhất định sẽ thành chuyện mà các năm đó.”
Nói , nàng lấy từ trong tay áo một tấm lệnh bài.
“Đây là đội vệ của , tổng cộng năm mươi . Ngày mai sẽ sắp xếp để họ tiến cung, gì thì cứ , tuyệt đối sẽ để chuyện ‘đế hậu cùng trị thiên hạ’ biến thành lời hứa suông.”
Thiên Điểu vệ là do Tần Kim Chi tự gây dựng, là chuyện mà hoàng đế rõ. Đám vệ khác, bọn họ chỉ theo lệnh của một nàng. Không ai sự tồn tại của họ.
Ngay khi bước cửa, Tần Kim Chi hiểu hoàng hậu gì. Người nàng sống. Vậy nên, hoàng hậu mới nắm quyền.
Chỉ khi đủ quyền lực, mới khả năng ngăn chặn hoặc đổi kết cục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tran-bac-vuong-phu-co-mot-quan-chua-dien/chuong-228-doat-quyen.html.]
Hoàng hậu đổi từ lúc nào? Là từ khi Tần Kim Chi giật đứt khóa trường mệnh. Người sợ một ngày nào đó, hoàng đế thật sự sẽ vì nhi t.ử của mà ở phe đối lập với Tần Kim Chi.
Tần Kim Chi ôm eo hoàng hậu: “Ta sẽ c.h.ế.t, hoàng tổ mẫu. Ta sẽ moi từng con trùng đục xương c.ắ.n ruột , sẽ để trở thành bậc tôn quý nhất thiên hạ. Người nắm quyền, sẽ vì mà đoạt quyền. Ta chỉ cần Triệu Bát Nhược.”
Hoàng hậu , ngẩn , đó ngửa mặt lớn: “Ngươi đúng! Triệu Bát Nhược là phượng hoàng của trời đất, là diều hâu sải cánh bầu trời. Vốn dĩ, thiên hạ một nửa là của , lấy lòng lão già . Nay cháu ngoan của đủ lông đủ cánh, cục diện Đại Tấn cũng nên đổi .”
Bà từ chối, nhận lấy tấm lệnh bài trong tay Tần Kim Chi.
“Là hoàng tổ mẫu nghĩ sai , cháu ngoan đừng giận nhé!”
Tần Kim Chi hiểu rõ, chẳng qua là vì quá quan tâm nên mới trở nên hoảng loạn. Mấy hôm , nàng tin hoàng hậu từng mời hòa thượng ở Tướng Quốc tự cung.
Sau những ám sát liên tiếp, vây g.i.ế.c, đối đầu với thế gia chốn Kinh thành, nàng luôn ở trong hiểm cảnh. Có lẽ là hoàng tổ mẫu nhớ đến lời phán của hòa thượng .
Nếu nàng thật sự sống qua tuổi hai mươi mốt, thì, khi c.h.ế.t, nàng nhất định sẽ quét sạch căn bệnh ăn sâu bén rễ của Tấn quốc, thực hiện tâm nguyện của thế hệ .
Hoàng hậu gương mặt nhỏ nhắn của Tần Kim Chi, vui mừng, tự hào, lo lắng. Tần Kim Chi thật sự quá thông minh. Người thông minh thường khó sống lâu. Lời phán của Vô Ưu đại sư Tướng Quốc tự bao giờ sai.
Những ngày gần đây, hoàng hậu đến Phật đường nhiều hơn hẳn. Bà đau lòng đưa tay vuốt ve gương mặt của Tần Kim Chi.
“Từ nay về , ngươi và , tổ tôn chúng sẽ khiên chắn cho . Đừng xem thường hoàng tổ mẫu ngươi, đừng tưởng chỉ là một phụ nhân chốn thâm cung.”
Tần Kim Chi dáng vẻ của hoàng hậu, cuối cùng cũng nở nụ : “Đó là lẽ đương nhiên. Ta thông minh như , chẳng là giống hoàng tổ mẫu ?”
Hoàng hậu sống ẩn dật nhiều năm trong hậu cung, các triều thần từng đặt bà mắt. Khác với thế lực quang minh chính đại cắm rễ trong triều đình của hoàng đế. Thế lực mà hoàng âm thầm hậu bố trí suốt mấy chục năm nay bao giờ sử dụng.
Tần Kim Chi chớp mắt: “Hoàng tổ mẫu, đoán ý định của , , hoàng tổ phụ cũng đoán ?”
Cuộc xung đột trong nội tâm của hoàng hậu giải quyết, và giờ đây, bà cảm thấy vô cùng thoải mái.
Bà sảng khoái: “Đoán thì . Nhật nguyệt là thứ cao xa, sáng tỏ nhất, phu thê là mối quan hệ thiết nhất, cũng dễ trở nên xa cách nhất.
Ta cùng ông kề vai sát cánh nửa cuộc đời, hiểu quá rõ. Ta lấy lòng ông , vì quyền thế trong tay ông , mà chỉ là lòng ông nghiên về phía ngươi nhiều hơn. Còn quyền thế, nếu , sẽ tự tranh đoạt.”
Hoàng hậu vẫy tẫy tấm lệnh bài của Tần Kim Chi: “Hoàng tổ mẫu nhận tấm lòng của ngươi, nhưng trướng của cũng ít tài giỏi .”
Tần Kim Chi mỉm : “Xem , trong lòng hoàng tổ mẫu, vẫn quan trọng hơn thúc thúc.”
Hoàng hậu xoa đầu nàng: “Thái t.ử ẩn nhẫn bao năm, ngay cả và lão già cũng đ.á.n.h giá sai về nó.”
Vốn dĩ, hoàng hậu âm thầm xây dựng thế lực là để chuẩn cho thái t.ử. Dù nữa, một kẻ vô dụng như , nếu đế hậu che chở, liệu còn thể sống còn .
tình cảnh của Tần Kim Chi ở Kinh thành càng ngày càng trở nên nguy hiểm, thêm đó, hoàng đế nảy sinh lòng trắc ẩn đối với Minh vương. Buộc hoàng hậu sớm dùng đến thế lực của .
Khi thái t.ử ẩn giấu tài năng, hoàng hậu chỉ khẽ lạnh một tiếng. Hoàng quyền, ôi hoàng quyền.
Ngay khi Tần Kim Chi rời khỏi tẩm cung hoàng hậu, nàng thu tất cả những biểu cảm gương mặt. Đi đến một khúc ngoặt, nàng thấy khuôn mặt của Hách Thanh.
“Bắt chúng ?”