“Mẹ, gì , Đại Bàng tin t.a.i n.ạ.n xe cộ, tan về nhà cơm còn ăn đến bệnh viện, đến miệng chúng con thành công cốc.” Vương Vân bênh vực chồng.
“Vậy ý mày là, nó đến tao còn cảm ơn nó? Tao là nó, cực khổ nuôi nó lớn, tiền t.h.u.ố.c men cũng nỡ đóng cho tao, sớm mày là cái thằng khốn nạn , lúc sinh tao bóp c.h.ế.t mày .” Bà Cát Mai Hoa phỉ một tiếng, “Cho hai đứa chúng mày, hai cái đồ lương tâm, còn mù mắt tao bỏ bao nhiêu tiền sính lễ để nó cưới mày.”
Vương Vân sợ móc tiền, vốn đến bệnh viện, bây giờ bà Cát Mai Hoa chỉ mũi mắng, lập tức nắm lấy cơ hội mặt đen kéo chồng .
Bà Cát Mai Hoa mắng con trai và con dâu , thấy Thư Ý mắt đỏ hoe một bên , đang định mở miệng an ủi cháu gái, liền thấy bác sĩ khâu vết thương, bó bột cho cùng mấy mặc đồ giống bác sĩ nhưng giống bác sĩ cùng .
Người đầu lầu còn mấy phòng bệnh đơn trống, chuyển lên . Bà Cát Mai Hoa còn kịp hỏi phòng đơn đắt hơn , Thư Ý gật đầu đồng ý.
Chuyển đến phòng bệnh đơn lầu, chờ viện trưởng và bác sĩ chính đều rời , bà Cát Mai Hoa mới vẻ mặt đau lòng với Thư Ý, “Phòng lớn như bao nhiêu tiền, Tâm Tâm con hỏi xem bao nhiêu tiền, đắt quá chúng vẫn là chuyển xuống , dù ở vài ngày vẫn là về nhà dưỡng thương, gãy xương dưỡng dưỡng là thể lành, nhanh lắm, cần lãng phí tiền.”
Thư Ý còn nén giận, giúp bà kéo chăn lên, “Đắt, đắt c.h.ế.t , một nghìn đồng một đêm, cho nên bà cứ yên tâm đây , lúc cho tỉnh táo .”
“G.i.ế.c .” Bà Cát Mai Hoa lập tức dậy, động tác quá mạnh kéo đến vết thương ở tay đau rụt về, một bên hít khí lạnh miệng còn lẩm bẩm, “Con mau gọi y tá tới, chuyển xuống lầu.”
“Bà ngoại!” Thư Ý tức giận đến lau nước mắt , “Bà thể đừng lúc nào cũng như , bây giờ tiền con nhiều, cần bà tiết kiệm. Bà nếu thật sự thương con và Gia Du thì vì con và Gia Du mà chăm sóc cho bản , con cầu xin bà. Con bảo bà đừng rửa bát cho , bà chạy nhặt mấy cái chai lọ vỡ, bà xem bây giờ ở bệnh viện, bà tính xem nhặt bao nhiêu cái chai mới đủ?”
Bà Cát Mai Hoa thấy cháu gái nổi giận, đầu cũng lau nước mắt, “Con sinh tiền ? Còn nhiều tiền, ngày thường đều khỏe mạnh , là mấy đứa nhóc đường, bác sĩ cũng dưỡng một thời gian là khỏi, gì to tát. Con ngoài gọi y tá đây chúng chuyển về phòng bệnh cũ, cần tiền của con, tự tiền.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tram-luan-trong-tay-em/chuong-65-em-ket-hon-roi-em-co-biet-khong.html.]
“Vậy bà …”
“Thư Ý, y tá hình như còn truyền dịch, em hỏi xem.” Phó Yến Lễ thấy tiếng cãi vã bên trong liền .
Ra khỏi phòng bệnh, Thư Ý thấy ánh đèn mờ ảo ở hành lang và mùi nước sát trùng nhàn nhạt, nỗi sợ hãi và lo lắng đạt đến đỉnh điểm. Nơi cô ghét nhất chính là bệnh viện, ở đây cô rơi quá nhiều nước mắt.
Bà Cát Mai Hoa thanh niên giường bệnh của , cánh cửa phòng bệnh đóng, “Lúc nó còn nhỏ cứ lo nó giống tính nó quá yếu, sợ nó lớn lên lừa, bắt nạt. May mà nó giống nó, kiên cường hơn nó nhiều. Trước thường mấy đứa nhóc c.h.ế.t tiệt nhạo nó cha , theo một bà già, nó bao giờ với , vẫn là từ công trường về sớm, bắt gặp nó cùng mấy đứa nhóc đ.á.n.h mới .”
Bà Cát Mai Hoa , nước mắt chảy . Phó Yến Lễ rút một tờ khăn giấy đưa cho bà, “Cô … Thư Ý thông minh, bà cần quá lo lắng, ngược nên chăm sóc cho sức khỏe của , như cô mới thể yên tâm.”
“Cậu cảnh nhà chúng chứ.” Bà Cát Mai Hoa nhận lấy khăn giấy tay lau mắt, “Thực căn bản nghĩ nó tìm một điều kiện thật , gả quá cao ít nhiều đều khinh thường. Tìm một đáng tin cậy, cha dễ chuyện, thể giúp đỡ gia đình nhỏ là . Ngày đó nó là bạn trai nó, thực một chút cũng hài lòng. Còn nữa, bây giờ nó từ Mỹ trở về, tuy nó gì, nhưng đoán chắc chắn là nó tức giận, nếu tự nhiên chạy về đây học, lúc tốn bao nhiêu công sức mới chạy sang Mỹ.”
Thư Ý điều chỉnh cảm xúc trở phòng bệnh, bà Cát Mai Hoa đang truyền dịch. Cô vốn định ở bệnh viện trông đêm, nhưng Phó Yến Lễ sắp xếp hộ lý, bà Cát Mai Hoa cũng đuổi cô về nghỉ ngơi.
Đi theo Phó Yến Lễ khỏi tòa nhà nội trú, Thư Ý ngẩng đầu bầu trời.
“Đi ăn chút gì .” Phó Yến Lễ bên cạnh cô mở miệng.
“Không , mệt quá, em về ngủ.” Thư Ý mân mê quai túi, vẻ mặt uể oải.