Trầm Luân Trong Tay Em - Chương 54: Không Đáng

Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:22:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi sáng, Thư Ý điện thoại đ.á.n.h thức, là Thư Ngọc Mẫn gọi cô đến nhà ăn cơm.

Thư Ý bắt xe đến nhà Thư Ngọc Mẫn mới phát hiện chị họ Phan Khả Thanh cũng đưa bạn trai về.

Thư Ngọc Mẫn rõ ràng hài lòng với bạn trai của con gái, đến mức lười cả giả vờ.

Trên bàn ăn, Phan Khả Thanh liên tục tìm chủ đề để bạn trai quá khó xử.

Thư Ngọc Mẫn đáp lời con gái, chỉ vài câu khi gắp thức ăn cho Thư Ý, vô tình nhắc đến chuyện Thư Vấn Sơn những theo đuổi Thư Ý ai nấy đều điều kiện .

Ăn cơm xong, Thư Ngọc Mẫn tiễn bạn trai của Phan Khả Thanh cửa, bảo giúp việc mang đồ xách đến .

“Tiểu Hạ , mấy thứ mang về , ba con bé quen uống loại .” Thư Ngọc Mẫn bảo giúp việc đặt nguyên vẹn những thứ mang đến xe của .

Chờ , Phan Khả Thanh nổi giận với bà, “Mẹ, coi thường thì cũng đến mức sỉ nhục như chứ? Tháng con hôm nay con đưa bạn trai về, ba ? Ngày thường bao giờ tăng ca, hôm nay trùng hợp tăng ca ? Thuốc lá, rượu và mà Hạ Nham mang đến đều là con chọn, ba quen uống? Trước đây mang đến ba vẫn uống ?”

“Đó là vì tặng khác .” Thư Ngọc Mẫn bâng quơ nhà.

“Cái gì gọi là tặng khác ? Còn nữa, ba đến, đột nhiên gọi Thư Ý đến gì? Bạn trai cũ và theo đuổi của Thư Ý thì liên quan gì đến con? Mẹ nhất định khó xử như ?” Phan Khả Thanh đuổi theo, Thư Ngọc Mẫn bảo giúp việc dọn bàn ăn mà tức đến run , “Với cả hôm nay bảo giúp việc mấy món ý gì? Ngày thường một con về cũng chỉ mấy món , hôm nay con đưa bạn trai đến, còn gọi cả Thư Ý qua, chỉ năm món, canh cũng , thấy mất mặt ?”

“Ý gì chẳng lẽ con hiểu?” Thư Ngọc Mẫn cô con gái đang nổi giận, “Mẹ chính là ưa thằng bạn trai của con, càng thể đồng ý gả con gái cho nó, gì mà mất mặt? Lần con dẫn nó đến nữa thì nhà cũng chỉ mấy món thôi.”

“Hạ Nham rốt cuộc kém cỏi chỗ nào, cứ thực dụng như , nhất định bán con gái giá thì mới…”

“Chát.” Thư Ngọc Mẫn tát Phan Khả Thanh một cái.

“Dì.” Thư Ý lúc mới bước lên can ngăn, “Bạn trai của chị họ sắp nghiệp tiến sĩ ? Chắc là cũng…”

“Tiến sĩ thì ?” Thư Ngọc Mẫn hất tay Thư Ý , lạnh con gái, “Công ty của ba con thiếu tiến sĩ ? Lương một hai vạn một tháng nuôi nổi nhà ? Nhà , xe cũng một chiếc, nhà còn một đống gánh nặng, mà con đòi gả cho nó? Mẹ thấy con sống sung sướng quá nên đầu óc úng nước .”

“Chẳng lẽ con ? Con cũng lương mà.” Phan Khả Thanh lóc .

“Con lương, lương 8000 của con gì? Mẹ nó viện một tháng tốn bao nhiêu tiền? Mấy đứa em trai em gái còn học của nó tốn bao nhiêu tiền? Bây giờ con thấy lương đủ tiêu là vì và ba con trợ cấp! Con từng nghĩ nếu con gả cho nó, sinh con thì hai đứa sống thế nào ? Mẹ sinh con , cho con ăn ngon mặc nuôi con lớn thế , nếu để con gả cho loại đó, thà sinh đứa con gái còn hơn!”

“Tụi con sẽ cố gắng mà, tụi con đều còn trẻ, và ba cũng từ hai bàn tay trắng mà thứ như bây giờ ?”

“Cố gắng?” Thư Ngọc Mẫn , “Mẹ cho con , nó vướng cái gia đình đó, cố gắng thế nào cũng vô dụng, con theo nó cố gắng chính là theo nó chịu khổ. Nếu nó may mắn thăng tiến nhanh, đầu tiên nó đá chính là con, con nhỏ ngốc cùng nó chịu khổ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tram-luan-trong-tay-em/chuong-54-khong-dang.html.]

“Mẹ với con bao nhiêu , yêu đương con gặp con thích quản, tùy con, nhưng kết hôn mà chỉ chăm chăm tình yêu thì đúng là ngu cứu nổi.” Thư Ngọc Mẫn , “Con tưởng bây giờ con thích nó, nó thích con, kết hôn hai đứa sẽ hạnh phúc ? Mẹ cho con , kết hôn mà tiền thì đó chính là khởi đầu cho sự đau khổ của hai đứa. Dù tình cảm bây giờ đến mấy cũng sẽ cãi vã ngừng, tình cảm của hai đứa đến mức nào để mà chịu sự bào mòn như ?”

Cuối cùng, Phan Khả Thanh lóc đóng sầm cửa chạy về phòng ngủ của .

Thư Ý bếp pha một ấm , “Dì, chị họ đang nổi nóng, đợi chị hết giận sẽ dì vì cho chị thôi.”

“Ta cần nó cho nó, nó mà thông minh một nửa con là tạ ơn trời đất .” Thư Ngọc Mẫn nhận lấy tách Thư Ý đưa.

Thư Ý gì, ngoan ngoãn bên cạnh bà, cô Thư Ngọc Mẫn sẽ vô cớ gọi cô đến xem một màn kịch vui.

“Tâm Tâm, ngày thường dì đối xử với con ?” Thư Ngọc Mẫn đặt tách xuống, đột nhiên hỏi cô.

Thư Ý gật đầu, “Dì đối với cháu , cũng dạy cháu nhiều điều.”

“Vậy bây giờ dì nhờ con một việc.” Thư Ngọc Mẫn nắm lấy một tay Thư Ý đặt lên đùi vỗ vỗ, “Giúp dì ?”

“Còn nhớ hôm đó con đến nhà ăn cơm, bạn học Giang Trạm ? Dượng con hồi trẻ là nhân viên cần vụ của ông ngoại .”

Thư Ý , chờ Thư Ngọc Mẫn trọng điểm.

“Hôm đó con thấy bên cạnh Giang Trạm chính là họ . Mấy năm nay ăn , dượng con áp lực cũng lớn. Khả Thanh còn tưởng nhà điều kiện lắm, thực tế mấy năm nay công ty của dượng con vẫn luôn trong tình trạng thu đủ chi, giật gấu vá vai. Vốn còn định sang năm cho Oánh Oánh du học, bây giờ tiền đó còn lấy .”

Thư Ý đồng hồ, cô và Lâm Mạn hôm qua hẹn ba giờ gặp mặt, Thư Ngọc Mẫn, “Dì, cháu gì ạ?”

“Công ty của họ Giang Trạm dạo lấy hai mảnh đất chuẩn khai phá, nếu công trình thể để dượng con , ít nhất thể giảm bớt áp lực cho công ty.”

“Dì, nhưng cháu cũng quen họ .” Thư Ý nhíu mày, vẻ mặt khó xử, “Cháu và Giang Trạm cũng chỉ là quan hệ bạn học bình thường thôi…”

“Quan hệ thể đổi mà.” Thư Ngọc Mẫn nhẹ nhàng vỗ tay Thư Ý, “Con ?”

Thư Ý rời khỏi nhà Thư Ngọc Mẫn, cô định tìm Giang Trạm. Thư Ngọc Mẫn đúng là từng giúp đỡ cô lúc khó khăn, trong khả năng của cô sẵn lòng trả giá một chút để báo đáp, nhưng chắc chắn là kiểu bà đưa hôm nay.

Chưa đến việc cô từ chối Giang Trạm đó, cho dù , cô đột nhiên tìm Giang Trạm đưa yêu cầu , Giang Trạm sẽ nghĩ thế nào? Cô càng thể vì báo đáp hai vạn đồng Thư Ngọc Mẫn cho cô đây mà đổi chủ ý, yêu đương với Giang Trạm.

Cô sẽ dùng bản giao dịch để đạt bất kỳ mục tiêu nào nữa, cái giá đó quá cao, Thư Ngọc Mẫn đáng để cô trả cái giá .

Trên đường bắt taxi đến công ty Lâm Mạn, Thư Ý nghĩ đến bức tường Hermes cô thấy ở nhà Tô Nam hôm qua.

 

Loading...