Trầm Luân Trong Tay Em - Chương 45: Anh Nghĩ Cũng Đừng Nghĩ

Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:21:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho mèo ăn xong, Thư Ý ôm mèo ghế sofa cẩn thận chải bộ lông rối của nó, chờ Phó Yến Lễ kết thúc cuộc họp mới mở miệng, “Anh định ở đây đến khi nào? Mặt dày mày dạn hạ giá, chúng chia tay .”

Phó Yến Lễ đặt chiếc laptop đùi xuống bàn một cách tùy ý, “Chỉ là chia tay thôi mà, nghĩa là thể .”

Thư Ý cảm thấy lúc , liếc xéo một cái định ôm mèo về phòng ngủ.

Vừa dậy, eo từ phía ôm lấy, cả kéo lòng , con mèo dọa kêu lên vài tiếng nhảy khỏi cô.

Không đợi Thư Ý phản ứng, ngón giữa của cô bỗng nhiên thêm một chiếc nhẫn.

“Kết hôn .” Giọng bình tĩnh, thanh âm trong trẻo mạnh mẽ, “Cùng về New York.”

“Anh điên .” Thư Ý cúi đầu viên kim cương hình trái tim to như trứng bồ câu tay, qua vài giây mới , “Tiền thể giải quyết nhiều vấn đề, nhưng vấn đề giữa chúng bây giờ thể chỉ dùng tiền để giải quyết.”

“Tiền đủ thể thêm.” Phó Yến Lễ nắm lấy tay cô đặt lên môi, “Rất nhiều chuyện quá trình quan trọng, gả cho , em chỉ cần lo lắng về tiền bạc, mà còn tiền tiêu hết. Về New York em vẫn thể tiếp tục học, em từng trải qua niềm vui thực sự, bảo bối.” Anh chuyện, đôi mắt chằm chằm cô, giọng điệu trầm thấp trong trẻo mang theo sự mê hoặc.

Thư Ý rút tay về, “Nếu em hài lòng với những điều kiện thì ?”

“Vậy em thể tiếp tục đưa yêu cầu của .” Anh nhướng mày, cong khóe môi, “Đương nhiên, quyết định càng nhanh thì lợi ích em nhận cũng sẽ càng lớn.”

“Có ý gì?” Thư Ý nhất thời hiểu ý .

“Cứ về về như đối với lãng phí thời gian.” Phó Yến Lễ , “Cùng về New York, nhà của em thể cùng đến, em đấy, cuộc sống của họ cũng sẽ sự đổi lớn.”

“Vậy em cần dùng gì để trao đổi với ?” Thư Ý nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn tay, “Dùng chính em ?”

Phó Yến Lễ sờ mặt cô, “Điều đối với em lợi.”

em thực hiện giao dịch với .” Thư Ý mặt né tay , “Ở Trung Quốc, nhiều coi hôn nhân là một sự hợp tác để cùng sống, nhưng rõ ràng em cảm thấy là một đối tác .”

“Em từ chối , là vì cho rằng bên cạnh bây giờ lựa chọn hơn ?” Phó Yến Lễ nắm cằm cô, cho cô động, “Bảo bối, , tham lam lúc cũng là chuyện .”

“Tốt do quyết định.” Thư Ý gạt tay , “Em ghét đàn ông đưa quá nhiều yêu cầu với em.”

Trong phòng ngủ, An An , đợi trả lời, Thư Ý đẩy , chạy phòng ngủ.

May mà An An chỉ là nửa đêm tỉnh dậy uống nước, cho cô bé uống một chút nước xong, nhanh ngủ .

Phó Yến Lễ ở cửa phòng ngủ, “Những đàn ông bên cạnh em dường như luôn mang đến cho em đủ loại phiền phức, để em xử lý.”

Thư Ý giúp An An đắp chăn, tắt đèn cửa, “Phiền phiền, là xem em . Đây là ở Trung Quốc, ở New York, đừng quá tự cho là đúng, đàn ông sẵn sàng tiêu tiền cho em chỉ .”

Chờ cô đóng cửa phòng ngủ, Phó Yến Lễ mới , “Cho nên?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tram-luan-trong-tay-em/chuong-45-anh-nghi-cung-dung-nghi.html.]

“Cho nên càng cao cao tại thượng, em càng đổi .” Thư Ý dựa cửa, “Anh bây giờ hết đến khác từ Mỹ đuổi đến Kinh Thị chẳng qua là vì em đá nên cam lòng mà thôi, cho rằng dù kết thúc cũng là do đề nghị, thể em đá? Anh cam lòng, khó chịu, nhưng rõ ràng cách giải quyết hơn, tại chúng phiền phức như ?”

“Vậy em cách hơn là gì?” Phó Yến Lễ nhướng mí mắt, vẻ mặt như .

“Đổi .” Thư Ý chỉ n.g.ự.c , “Anh đổi, em cũng đổi, chúng đều thể tìm phù hợp hơn.”

“Bảo bối.” Phó Yến Lễ cúi đầu c.ắ.n môi cô, “Đổi , nghĩ cũng đừng nghĩ.”

....

Ngày hôm , Thư Ý mở mắt , liền thấy An An nghiêng bên cạnh, yên tĩnh nghịch tóc cô.

Thấy cô tỉnh, mắt cô bé sáng lên, lập tức bò dậy vỗ m.ô.n.g cô, “Chị ơi, mặt trời sắp chiếu đến m.ô.n.g kìa.”

“Sao em dậy sớm thế?” Thư Ý trở giường, chậm vài giây, véo má An An, hỏi, “Có đói ? Sao tỉnh gọi chị?”

“Mẹ phiền phụ nữ ngủ giấc ngủ .” An An vẻ mặt nghiêm túc , “Chị ơi, bây giờ trời sáng , thể gọi điện thoại cho bà ngoại em ?”

“Được.” Thư Ý dậy từ trong chăn, ngáp một cái, “Chúng đ.á.n.h răng , chị gọi điện thoại cho chú em, bảo chú lên đón em, tiện thể gọi cho bà ngoại em ?”

Trong phòng tắm, An An lấy bàn chải đ.á.n.h răng heo Peppa của từ vali , bảo Thư Ý kê cho cô bé một cái ghế, tự ngoan ngoãn đ.á.n.h răng. Thư Ý bộ dạng của cô bé, nhịn lấy điện thoại chụp một tấm ảnh gửi cho Phương Tư Vũ.

Vẫn là con gái đáng yêu, đàn ông dù già trẻ, chỉ cần còn sống, đầu óc đều ít nhiều vấn đề.

Rửa mặt xong ngoài, bàn ăn dọn sẵn bữa sáng, Phó Yến Lễ đang ở ban công gọi điện thoại.

Thư Ý lúc thật tò mò, một ngày nhiều điện thoại để gọi như , bận rộn như thế mà vẫn cứ ăn vạ ở trong nước về New York, đàn ông lúc thật thích việc gì tìm việc.

Giống như tối qua, rõ ràng hai đàm phán thất bại, vẫn thể nắm lấy cô hôn nửa ngày, thậm chí còn thể mặt cô dùng tay giải quyết. Thư Ý nghĩ đến đây cảm thấy mặt và tâm thái của rốt cuộc vẫn bằng đàn ông.

Vừa ôm An An lên ghế xong, chuông cửa bỗng nhiên vang lên, An An tưởng là Giang Trạm, “Chắc chắn là chú đến , con mở cửa.” Nói bò xuống ghế.

“Mẹ!”

Thư Ý thấy tiếng hét của An An, đặt hộp cơm tay xuống, cửa.

An An một đàn ông mặc áo khoác đen ôm lòng, cả ngừng dựa phụ nữ bên cạnh, tay vươn ôm, “Mẹ!”

Tô Nam một khi ôm con gái sẽ buông , đang định thương lượng với con gái, tối nay ôm , thì một cô gái trẻ mặc áo thun , chào cô, “Chào chị.”

“Chị!” An An thấy Thư Ý, lập tức từ ba xuống, kéo tay Thư Ý, tay dắt Tô Nam bắt đầu giới thiệu, “Đây là của em, giống em xinh ! Em lừa chị , em thật xinh .”

 

Loading...