Hôm đó ăn cơm xong về nhà, Thư Ý cả đêm ngủ, lặp lặp những lời Thư Ngọc Mẫn buổi tối.
“Tâm Tâm, đừng chỉ học thuộc lòng, học thông minh một chút, nếu khuôn mặt xinh cũng chỉ là một cái thùng rỗng.”
Lúc đó cô còn ngây ngô hỏi Thư Ngọc Mẫn, “Thùng rỗng là ý gì?”
“Giống như con .” Thư Ngọc Mẫn thẳng thắn, “Năm đó con trường bao nhiêu theo đuổi, kết quả cố tình để ý đến thằng em trai nghèo kiết xác chiếc xe đạp rách của .”
“Bố con việc phúc hậu, nhưng cũng thật sự sống một cuộc sống . Tâm Tâm, con nên học hỏi điểm của bố con.” Thư Ngọc Mẫn chuyện, mặt luôn mang theo nụ .
Từ nhà hàng Tây về, đường, Thư Ngọc Mẫn cho Thư Ý hai vạn đồng, giọng điệu bình thản mà tự nhiên, “Sau nghỉ hè đừng đến những nơi đó thêm nữa, mỗi ngày mấy tên học việc bếp và phục vụ viên theo đuổi đòi điện thoại, con thấy mệt .”
Bây giờ hồi tưởng những chuyện , Thư Ý bỗng nhiên nghĩ đến một câu cô cách đây lâu, tam quan của một đứa trẻ ban đầu chắc chắn đều bắt nguồn từ những xung quanh, từ từ truyền đạt qua cuộc sống hàng ngày.
Thư Ngọc Mẫn ít khi cô còn nhét cho cô chút tiền.
Thư Vấn Sơn, cha , trách nhiệm nên bao nhiêu, nhưng quyền uy của một cha thì thiếu chút nào. Trước đây đối với Thư Ý là nhớ thì cho chút tiền, nhớ thì thôi.
Sau , Thư Ý đối với cha chỉ một suy nghĩ, đó là kiếm tiền từ ông mới là thật. Cô học cách tỏ đáng thương mặt ông , thể khiến ông móc túi chút nào chút đó.
mỗi ông dù cho tiền , đều nhất định nghiêm mặt giáo huấn con gái nửa ngày, nào là bảo cô đừng chỉ sách, miệng cũng ngọt một chút, rảnh thì qua chơi với Thư Dục, dù cô cũng chỉ một đứa em trai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tram-luan-trong-tay-em/chuong-42-khong-co-lua-chon-thi-danh-chiu.html.]
Sau khi Thư Ý và Lục Thanh Vũ ở bên , ông như thể bỗng nhiên nhặt tình cha con, liên lạc với Thư Ý cũng nhiều hơn .
Cát Mai Hoa ghét nhất bộ dạng đó của ông , cho rằng ông ý .
Ông ý đồ Thư Ý , nhưng từ khi cô và Lục Thanh Vũ ở bên , Thư Vấn Sơn mỗi gặp cô, lời trong lời ngoài đều là bảo cô nhất định tìm cách giữ c.h.ặ.t Lục Thanh Vũ, đặc biệt là nhân lúc Lục Thanh Vũ bây giờ còn nhỏ, tương đối ngây thơ. Chờ lớn hơn một chút, lên đại học, kiến thức nhiều sẽ dễ dàng như nữa. Thậm chí còn ám chỉ Thư Ý thể sớm cùng Lục Thanh Vũ gạo nấu thành cơm, nếu cháu trai, nhà họ Lục dù nhận cũng sẽ bạc đãi cô.
Thư Ý còn nhớ những lời ông xe hôm đó.
“Đương nhiên ba cũng con cả đời nhất định nhận định Lục Thanh Vũ gả, nếu con gặp trai con thích hơn cũng thể tiếp xúc thử, nhưng nếu gia đình điều kiện quá kém thì thôi. Không tiền, cuộc sống lâu dài, hai tình cảm đến mấy cũng chịu nổi, đàn ông lòng đổi cũng là sớm muộn, ngàn vạn đừng trông chờ cùng đàn ông tay trắng lập nghiệp.”
Thư Ý bây giờ hồi tưởng đoạn , nhịn bật .
Về nhà cố ý một bộ quần áo, Thư Ý mới gọi taxi đến nhà Thư Ngọc Mẫn.
“Tâm Tâm?” Thư Ngọc Mẫn mở cửa cho cô.
“Cô cô.”
“Cô suýt nữa nhận con đấy, về lúc nào ?” Thư Ngọc Mẫn kéo tay cô, từ xuống vài , “Tâm Tâm nhà chúng càng lớn càng xinh , sớm đến thăm cô?”