Trầm Luân Trong Tay Em - Chương 41: Học Thông Minh Một Chút

Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:21:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cúp điện thoại, Thư Ý bên bồn tắm, một là đau đầu vì Phương Tư Vũ, hai là bực bội vì phiền phức đang trong phòng khách.

Ngẩn trong phòng tắm cọ tới cọ lui một tiếng đồng hồ, ngoài phát hiện Phó Yến Lễ vẫn ghế sofa, chiếc laptop vốn cô gập đặt bàn đặt đùi.

Thư Ý đến bên cạnh , tài liệu còn dịch xong dịch hết, cô nghiêng đầu liếc một cái, “Tốc độ của cũng nhanh thật.”

“Vậy em định trả bao nhiêu tiền lương?” Phó Yến Lễ đưa tay kéo cô lòng, hôn lên má cô.

“Em đòi tiền thuê nhà là lắm , cứ ăn vạ nhà em .” Thư Ý né môi , “Aiya.... Đừng hôn... Anh mấy thứ tiếng ?”

“Em hy vọng mấy thứ?” Tay Phó Yến Lễ vuốt ve bên hông cô.

Thư Ý ngửa đầu c.ắ.n cằm một cái, nhíu mày, “Có thể đừng mỗi em hỏi vấn đề, trả lời còn hỏi , em ghét như .”

“Ich liebe dich.”

“Em yêu .”

“Je t’aime.”

“Ti amo.”

Phó Yến Lễ cúi , trán chạm trán cô, giọng mát lạnh mang theo vài tia lười biếng, bỗng nhiên dùng bốn thứ tiếng với cô, “Do you understand? Bảo bối.”

Thư Ý hừ một tiếng, tuy cô chỉ tiếng Anh và tiếng Trung, nhưng ít nhiều đây Lục Thanh Vũ để tỏ tình với cô, cố ý học mười mấy thứ tiếng để yêu em” với cô, cô nhớ kỹ, thỉnh thoảng một câu dỗ Lục Thanh Vũ, cũng hiệu quả. Nói thì, cô cũng coi như nhiều thứ tiếng đấy chứ.

“Sao học thêm hai thứ tiếng nữa? Gộp thành tám thứ tiếng oai hơn ?” Thư Ý chạm trán .

“Mệt quá.” Phó Yến Lễ .

“Anh cũng sẽ cảm thấy mệt ? Em còn tưởng mấy nhà tư bản như các vĩnh viễn năng lượng dùng hết.” Thư Ý vẻ mặt thản nhiên, “Dù bóc lột thường cũng là một loại công việc thể lực.”

Điện thoại của Phó Yến Lễ reo lên, liếc buông cô ban công điện thoại. Thư Ý bĩu môi, cầm lấy máy tính cẩn thận kiểm tra tài liệu Phó Yến Lễ giúp cô dịch xong.

“A...” Phó Yến Lễ từ lúc nào xong điện thoại, bỗng nhiên đến ghế sofa ôm cô lên.

Thư Ý theo bản năng vòng tay qua cổ , chút tức giận, “Anh ?”

“Về phòng.” Phó Yến Lễ sắc mặt bình tĩnh, nhàn nhạt , “Chuẩn xong , bảo bối, nhà tư bản sắp bắt đầu bóc lột em .”

“Anh thật sự bệnh!” Thư Ý đ.ấ.m , giãy giụa xuống khỏi , “Không chúng tạm thời bình tĩnh một thời gian ?”

“Anh cũng đồng ý với em.” Phó Yến Lễ dừng bước cô, “Huống chi, cho dù là bình tĩnh cũng thể ?”

“Anh....”

Thư Ý lời còn xong ôm phòng ngủ, con mèo theo , trở tay đóng sầm cửa nhốt ở ngoài.

“Anh dọa con mèo !” Thư Ý duỗi đầu xem con mèo, ném lên giường, cả theo đè lên.

Thư Ý hiểu tại bỗng nhiên đổi sắc mặt, tại tức giận như , rõ ràng vẫn bình thường, thậm chí còn giúp cô dịch xong tài liệu.

Ngày hôm , Thư Ý tỉnh dậy sớm lắm, hành hạ cả đêm, Phó Yến Lễ như con ma đói đầu thai.

Cúi đầu những vết hằn , Thư Ý dậy ngẩn một lúc mới chống đỡ cơ thể đau nhức chậm rãi xuống giường, dẫm một mảnh ren ướt, cô nhíu mày cầm gối ném về phía giường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tram-luan-trong-tay-em/chuong-41-hoc-thong-minh-mot-chut.html.]

Ném xong cũng xem phản ứng của Phó Yến Lễ, trực tiếp phòng tắm rửa sạch.

Ra ngoài, Phó Yến Lễ đang dựa đầu giường hút t.h.u.ố.c.

Thư Ý , phòng đồ.

Váy mặc một nửa, khoác áo choàng tắm bước , giúp cô kéo khóa kéo còn đang dở dang.

Thư Ý để ý đến , mặc xong vòng qua định rời , giữ c.h.ặ.t kéo lòng, “Em cần mệt mỏi như , bỏ công việc phiên dịch đó .”

“Biết .” Thư Ý gỡ tay , “Em muộn , chờ em về chúng hãy thảo luận chuyện ?”

Vào thang máy, Thư Ý liền gửi tin nhắn cho Phó Yến Lễ.

Đừng phiền : “ cho rằng tư cách quản bất cứ chuyện gì của . ”

Đừng phiền : “ Và cuối cùng nhắc nhở một nữa, chúng chia tay, ghét . ”

Gửi xong, Thư Ý liền chặn .

Đồ thần kinh, hiểu tiếng , tôn trọng khác thì c.h.ế.t , cô ghét cảm giác .

Thang máy xuống đến tầng 12 thì gặp Giang Trạm.

“Trùng hợp , cùng học ?” Giang Trạm thấy cô mím môi, móng tay dùng sức gõ màn hình, “Hôm nay tâm trạng ?”

“Nhìn thấy thấy tâm trạng lên.” Thư Ý ném điện thoại túi, về phía nửa đùa nửa thật , “Vốn còn định gọi taxi .”

Đến gara, Thư Ý thấy một chiếc Mercedes-Benz S-Class đỗ cách đó xa, ngay khoảnh khắc cửa xe mở , tài xế xuống xe, Thư Ý lập tức kéo cửa xe của Giang Trạm, chui .

Mấy ngày tiếp theo, Thư Ý về căn hộ nữa, mỗi ngày thà chen chúc một tiếng đồng hồ tàu điện ngầm về nhà bà ngoại cũng thấy bộ mặt âm tình bất định của Phó Yến Lễ.

Thứ tư, Thư Vấn Sơn gọi điện bảo cô đến nhà cô cô ăn cơm.

Thư Ý đối với tình cảm phức tạp.

Năm lớp 8, Cát Mai Hoa ngã gãy chân ở công trường một ngày mưa, phẫu thuật gãy xương cần mấy vạn, đó tháo đinh cần một khoản tiền nữa. Lý Đại Bàng thấy đắt nên cho Cát Mai Hoa về nhà tự dưỡng, khăng khăng gãy xương tự dưỡng sẽ lành.

Vẫn là Thư Ý lật sổ tiết kiệm của Cát Mai Hoa , bên trong chỉ bảy vạn đồng, gần như là tiền tiết kiệm cả đời của Cát Mai Hoa, là bà dành cho Thư Ý .

Cô lấy đóng tiền phẫu thuật cho Cát Mai Hoa xong, trong thẻ chỉ còn hơn một vạn sáu trăm, tiền chăm sóc hậu kỳ, viện phí và tháo đinh còn cần một khoản nữa.

Thư Ý chạy tìm Thư Vấn Sơn, Thư Vấn Sơn mắng trẻ con lo chuyện lớn gì. Vừa gặp Thư Ngọc Mẫn đến tìm Thư Vấn Sơn, thấy cháu gái đỏ mắt liền dừng bước, hỏi rõ chuyện gì xong, dẫn Thư Ý đến ngân hàng gần đó rút hai vạn đồng.

“Bố con lương tâm, con đừng học theo ông .” Thư Ngọc Mẫn nhét tiền cặp sách của Thư Ý, ôn tồn , “Sau nếu tiền đồ cũng đừng quên cô cô.”

Còn một nữa là kỳ thi lớp 10, nghỉ hè, con trai của một chị em từng cùng nấu ăn ở công trường với Cát Mai Hoa quản lý sảnh lớn ở một nhà hàng sang trọng. Biết Cát Mai Hoa một nuôi cô dễ dàng, thấy Thư Ý ngoại hình tệ, nên cho Thư Ý thêm hai tháng hè ở đó.

Thư Ý nhớ hôm đó cô thấy Thư Ngọc Mẫn cùng một đám từ phòng riêng , Thư Ngọc Mẫn rõ ràng cũng thấy cô, nhưng mặt biểu cảm dời ánh mắt , như thể quen cô.

Thư Ý dừng bước chân định lên chào hỏi.

Sau quen Lục Thanh Vũ, thiếu tiền, đối với cô cũng , luôn tìm cách cho cô những thứ nhất. Thư Ý nhanh tiết kiệm hai vạn đồng, cố ý mang trả cho Thư Ngọc Mẫn, nhưng bà chịu nhận.

“Lúc đó cô cho con tiền định lấy .” Thư Ngọc Mẫn cũng hỏi cô lấy nhiều tiền như , mà dẫn cô đến một nhà hàng Tây. Bà cằm chỉ mấy phục vụ trẻ tuổi cách đó xa, “Các cô chắc cũng chỉ lớn hơn con vài tuổi, nếu kiếm hai vạn đồng ăn mặc tằn tiện nửa năm ?”

 

Loading...