Trầm Luân Trong Tay Em - Chương 39: Không Chuẩn
Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:21:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cát Mai Hoa bưng canh gà từ bếp , Thư Ý, liếc hai đang như hai pho tượng Bồ Tát ghế sofa.
“Ăn cơm .” Bà đặt canh lên bàn, “Cũng các cháu thích ăn món gì, buổi tối chợ rau nhiều hàng đóng cửa , các cháu thích ăn gì bà cho.”
“Vất vả cho bà , là cháu hôm nay đường đột đến phiền bà.” Phó Yến Lễ đến bên cạnh Cát Mai Hoa, “Vốn định đến đón bà cùng đến nhà của cháu và Tâm Tâm xem thử.”
Lục Thanh Vũ nhạo một tiếng, “Anh và Tâm Tâm chia tay còn nhà gì nữa? Mặt dày mày dạn ý nghĩa gì.”
“Cậu còn đến đây?” Phó Yến Lễ liếc một cái, khóe miệng cong lên mang theo vẻ khinh thường và trào phúng.
“Anh.....”
“Đủ !” Thư Ý ngắt lời cuộc chiến tranh sắp bùng nổ, “Các nếu ăn cơm thì ngoài.”
Ăn cơm xong, Cát Mai Hoa gọi Thư Ý dọn bát đũa bếp, Lục Thanh Vũ theo giúp, Thư Ý đuổi ngoài.
“Hai đứa rốt cuộc là ?” Cát Mai Hoa cuối cùng cũng tìm cơ hội hỏi Thư Ý, cằm chỉ đống đồ đặt ở cửa, “Đống là Phó mang đến, m.ô.n.g còn nóng ghế sofa, Gia Du dẫn Lục về, là đường về gặp đến nhà cũ tìm con.”
“Không , bà ngoại.” Thư Ý trấn an Cát Mai Hoa, “Con xử lý .”
“Hai pho tượng Bồ Tát.” Cát Mai Hoa về phía phòng khách, thở dài một tiếng, “Thôi, vẫn là ngoài xem, đừng để lát nữa đ.á.n.h .”
Thư Ý rửa bát xong, hai mời mà đến đang trong phòng khách.
Lục Thanh Vũ ỷ đây gặp Cát Mai Hoa và Lý Gia Du, ngừng tìm chủ đề chuyện với các bà, “Bà ngoại, tay nghề của bà còn hơn , cháu ở nước ngoài vẫn luôn nhớ món sườn kho tàu của bà.”
“Vậy ngày mai bà mua sườn, tối về cho cháu.” Cát Mai Hoa cũng , vẻ mặt hiền từ hòa ái.
“Vâng ạ.” Lục Thanh Vũ khiêu khích Phó Yến Lễ, “Cảm ơn bà ngoại, bà đối với cháu thật .”
Phó Yến Lễ đối với những hành vi ấu trĩ của Lục Thanh Vũ hề quan tâm.
“Tốt cái gì mà ?” Thư Ý ngoài, tức giận liếc Lục Thanh Vũ, “Bà ngoại là đầu bếp nhà ? Cậu trả tiền ? Vừa đến gọi món.”
“Em cũng thích ăn .” Lục Thanh Vũ thấy Thư Ý liền lập tức dậy, nhường chỗ cho Thư Ý , “Hơn nữa thể tự mua đồ ăn đến, cũng thể trả lương cho bà ngoại.”
“Lương lậu gì chứ.” Cát Mai Hoa đ.á.n.h Thư Ý một cái, với Lục Thanh Vũ, “Tâm Tâm đùa với cháu đấy.”
Thư Ý thấy họ là đau đầu, “Ăn xong thì , Gia Du còn bài tập, các cứ ở đây ồn ào c.h.ế.t .”
“Tâm Tâm, ?” Vừa khỏi cửa, Lục Thanh Vũ kéo Thư Ý về phía thang máy, cố gắng bỏ Phó Yến Lễ.
“Nói chuyện thì chuyện, đừng kéo .” Thư Ý hất tay , “ , đột ngột về nước? Lời nhớ ?”
“Anh nhớ, em nghỉ thu thể về tìm em, mới về.” Lục Thanh Vũ cúi đầu, giọng chút tủi , “Hơn nữa xuống máy bay đến tìm em, đường gặp Gia Du mới em chuyển nhà, Tâm Tâm, em gì cho .”
“Nói cho để gì?” Phó Yến Lễ theo , kéo Thư Ý về bên .
Lục Thanh Vũ thấy như con bò chọc giận, tràn đầy ý chí chiến đấu và lửa giận, hận thể thật sự là một con bò thể húc bay .
Cửa thang máy mở , một ông lão hình gầy nhỏ xách hai túi đồ , thấy ba đang chặn ở cửa thang máy thì ngẩn .
“Bà Lý.” Thư Ý chào bà.
“Tâm Tâm.” Bà Lý lấy mấy quả quýt từ trong túi đưa cho Thư Ý, “Nếm thử , ngọt lắm.”
“Cảm ơn bà Lý, tuần nếu Đình Đình rảnh bà thể bảo con bé đến tìm cháu, cháu dạy thêm tiếng Anh cho nó.” Thư Ý .
Bà Lý liên tục mấy tiếng “”, “Vậy tìm bà ngoại con, lúc đó bảo Đình Đình đến tìm con.”
Bà Lý , nụ mặt Thư Ý lập tức biến mất, phất tay, “Các mau .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tram-luan-trong-tay-em/chuong-39-khong-chuan.html.]
Phó Yến Lễ gì, ánh mắt chằm chằm cô.
Thư Ý khó đối phó, dễ giải quyết như , chỉ thể với Lục Thanh Vũ , “Anh về , nếu về nước mà về nhà, đến tìm ngay, bà sẽ càng ghét hơn.”
“Em cần quan tâm đến .” Lục Thanh Vũ , “Anh sẽ xử lý .”
“Cậu lấy gì để xử lý?” Phó Yến Lễ ở bên cạnh bỗng nhiên mở miệng.
Lục Thanh Vũ trừng , “Liên quan gì đến ?”
“Lục Thanh Vũ.” Thư Ý gọi , ánh mắt hiệu, “Nghe lời, về .”
Khó khăn lắm mới dỗ Lục Thanh Vũ , Phó Yến Lễ ôm lấy eo cô, “Về nhà thôi.”
“Ngày mai em tiết, hôm nay em ở đây.” Thư Ý giãy khỏi tay , vẻ mặt kiên nhẫn, “Còn hôm nay đột nhiên đến nhà bà ngoại em?”
“Ở Hong Kong mua cho bà chút đồ.” Phó Yến Lễ .
“Lần cứ đưa trực tiếp cho em, em tự mang về là . Anh cứ thế xách đồ đến cửa, bà ngoại em sợ c.h.ế.t khiếp.” Thư Ý đồng hồ, giọng điệu dịu một chút, “Hôm nay em thật sự về, hứa với bà ngoại ở nhà với bà .”
Nhìn cửa thang máy một nữa đóng , Thư Ý nhắm mắt lắc đầu, một so với một khó đối phó, đàn ông thật phiền phức.
Lý Xuân Vân ghế sofa chuyện với Cát Mai Hoa.
“Hai trai ở cửa thang máy là ai ?” Lý Xuân Vân hỏi bà chị em thiết, “Trông đều trai, giống như mấy trai trong TV.”
“Bạn học của Tâm Tâm.” Cát Mai Hoa thêm về chuyện , tìm một chủ đề khác để lảng .
Thư Ý trở về phòng ngủ giường, Lương Tri Án hai tiếng gửi tin nhắn cho cô, Nhất Nặc thi , bố cô bé đồng ý cho cô bé nghỉ một tuần.
Thư Ý trả lời “”, chút tiếc nuối tuần mất một khoản thu nhập.
Lương Tri Án công ty của bạn đang tuyển trợ lý phiên dịch, hỏi cô hứng thú .
Có tiền kiếm cô chắc chắn hứng thú.
Lương Tri Án gọi điện đến sơ qua về tình hình công việc .
Sinh viên trao đổi ít tiết học, công việc còn thể cung cấp cho cô một thời gian thực tập.
Vừa cúp điện thoại, điện thoại reo.
Phó Yến Lễ bỗng nhiên gọi video đến.
Thư Ý cần nghĩ cũng , trực tiếp từ chối.
Đừng phiền : “ Không tiện. ”
Lục Thanh Vũ mười phút cũng gửi tin nhắn cho cô.
Ý: “ Lão già đó còn quấn lấy em ? ”
Ý: “ Anh thể tìm giúp em giải quyết. ”
Ý: “ Tâm Tâm, trưa mai còn thể đến nhà em ăn cơm ? Tay nghề của bà ngoại tuyệt quá, lâu ăn cơm ngon như . ”
Ý: “ Vừa ăn xong buổi chiều chúng cùng thăm thầy cô. ”
Đừng phiền : “ Anh thể hết một ? ”
Đừng phiền : “ Ngày mai thời gian, còn chờ thông báo. ”