Tra phu mang theo con ruột bỏ trốn, đứa trẻ để lại sau này quyền khuynh thiên hạ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-28 08:48:31
Lượt xem: 112
1
Bùi Cảnh Hanh qua đời khi đứa nhỏ Bùi Thừa tròn bốn tuổi.
Một cỗ quan tài gỗ mỏng tang từ kinh thành khiêng về làng, ngay cả mặt mũi cuối cùng của phu quân cũng chẳng thấy. Bà bà lóc vài tiếng dứt áo , rằng ở kinh thành còn đứa con trai khác cần chăm sóc.
Lúc , bà còn vứt một câu: "Thứ phụ nhân quê mùa như cô là nỗi nhục của Bùi gia chúng . Thừa nhi dù cũng mang họ Bùi, cô cứ nuôi nó cho , Bùi gia sẽ để cô chịu thiệt."
Ta đáp lời. Chỉ bệt xuống đất, Thừa nhi đang ngơ ngác ôm lấy chân , lẳng lặng đóng đinh nắp quan tài. Từ đó về , căn nhà tranh vách đất chỉ còn và Thừa nhi nương tựa lẫn .
Ta dạy nó trồng trọt, dạy nó đạo . Cha khi còn sống vốn là một tú tài, trong nhà để mấy rương sách cũ, từ nhỏ theo ông nhận mặt chữ. Thừa nhi thông minh. Năm tuổi chữ, sáu tuổi thuộc thơ, bảy tuổi lật xem hết phân nửa sách cha để .
Ta mà vui trong lòng, nhưng ngoài miệng . Ngày tháng dù gian khổ, nhưng vì Thừa nhi, thấy hy sinh đều đáng giá.
Cho đến hôm nay. Thừa nhi đến miếu trấn chơi. Ta đưa cho nó hai đồng tiền đồng, dặn dò về sớm. Nó hì hì, chạy vẫy tay với : "Nương, con sẽ mang kẹo hồ lô về cho nương!"
Ta ở đầu viện theo, mấy để tâm. Mãi đến lúc hoàng hôn, đứa trẻ trở về... nhưng đó Thừa nhi.
Nó ở sân viện, mặc bộ y phục của Thừa nhi. nó cao hơn Thừa nhi nửa cái đầu. Dung mạo cũng khác hẳn.
Thừa nhi giữa lông mày một nốt ruồi son, đứa trẻ . Tai Thừa nhi vểnh phía , tai đứa trẻ áp sát đầu. Đôi mắt Thừa nhi giống , mảnh mai dài xếch. Còn mắt đứa trẻ tròn xoe, ẩn chứa một nỗi khiếp sợ che giấu nổi.
Nó đó, tay siết c.h.ặ.t hai xâu kẹo hồ lô, đôi môi bặm c.h.ặ.t: "Nương... con, con về ."
Ngay cả giọng cũng khác. Thừa nhi chuyện lanh lảnh, mang theo vẻ bướng bỉnh chẳng sợ trời chẳng sợ đất. Còn giọng đứa nhỏ run rẩy, khàn đục.
Ta lời nào, chỉ lặng lẽ nó. Ngay lúc đó, mắt đột nhiên lướt qua những dòng chữ kỳ lạ.
【 Ha ha ha, là tình tiết tráo con kinh điển đây mà! 】 【 Rõ ràng chỉ giống ba phần, kẻ mù cũng nhận đúng ? 】 【 Đã thấy qua đủ loại thế , thấy qua thế con trai bao giờ, c.h.ế.t mất thôi. 】 【 Nam chính thật tuyệt tình, lén bắt con trai ruột , đưa một đứa trẻ hoang về mạo danh, chỉ để vợ cả sinh nghi thôi ? 】 【 Đứa nhỏ cũng t.h.ả.m, bọn buôn bán bán , khó khăn lắm mới nam chính mua về để kẻ c.h.ế.t . 】
Ta sững . Đó là cái gì? Ta dụi mắt theo bản năng, nhưng những dòng chữ đó vẫn còn đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tra-phu-mang-theo-con-ruot-bo-tron-dua-tre-de-lai-sau-nay-quyen-khuynh-thien-ha/chuong-1.html.]
【 Nữ phụ ngẩn kìa ha ha ha! Tỷ ơi, phu quân của cô c.h.ế.t ! Hắn đang đưa con trai ruột về kinh thành hưởng vinh hoa phú quý ! 】 【 Bên cạnh là nữ chính, dịu dàng hiền thục, thiên kim tiểu thư chính hiệu. Thừa nhi gọi là nương kìa. 】 【 Thừa nhi cũng thật tuyệt tình, vì lấy lòng nữ chính mà bảo bảo ngoan, chủ động gọi khác là nương. 】
Đầu óc "uỳnh" một tiếng. Bùi Cảnh Hanh c.h.ế.t? Thừa nhi... bắt ?
【 Ai bảo cô chỉ là một phụ nhân quê mùa chứ, đúng là vết nhơ của nam chính mà. Đứa con trai cũng thật thông minh, theo ai mới tương lai. 】
Ngón tay bấm sâu khung cửa. Lại một dòng chữ nữa lướt qua.
【 Này, nữ phụ thà nhận đứa nhỏ còn hơn. Đứa trẻ tên Lục Chiêu, Thủ phụ đại thần tương lai đấy! Loại thi đỗ Trạng nguyên cơ mà! 】 【 đúng, Lục Chiêu mới là đại lão thật sự. Tiếc là trong nguyên tác nữ phụ nhận , cứ khăng khăng lên kinh tìm con trai ruột. 】 【 Cuối cùng con trai ruột công khai phủ nhận, chỉ nhận nữ chính là nương. Nữ phụ thất thần lạc lõng, ngựa giẫm c.h.ế.t, t.h.ả.m thương vô cùng. 】 【 Thảm thì t.h.ả.m thật, nhưng cũng là tự chuốc lấy. Bỏ mặc vị Thủ phụ tương lai, l.i.ế.m gót nhận thằng con ruột bạc bẽo. 】
Dòng chữ biến mất. Chỉ còn đứa trẻ đang run rẩy trong sân viện. Nó vẫn giơ hai xâu kẹo hồ lô lên, đốt ngón tay trắng bệch vì bóp quá c.h.ặ.t.
"Nương..." Nó gọi một tiếng, giọng nhỏ hơn, hốc mắt đỏ hoe. "Nương... đừng giận con, con..."
Ta nó. Chắc tầm bảy tuổi, gầy gò như một que củi khô. Cổ áo rộng, để lộ một đoạn cổ những vết sẹo kết vảy. Trên mu bàn tay cũng . Đó là dấu vết do bọn buôn để .
Nó đang sợ hãi. Sợ nhận nó Thừa nhi. Sợ xua đuổi nó. Sợ về nơi tăm tối thấy ánh mặt trời .
Ta hít sâu một . "Về đó ?"
Toàn nó cứng đờ. "Đói bụng ?"
Nước mắt nó "tạch" một cái rơi xuống, nó c.ắ.n môi, dám thành tiếng. Ta bước tới, đón lấy hai xâu kẹo hồ lô tay nó. "Vào nhà , cơm trong nồi vẫn còn nóng."
Nó theo , từng bước từng bước nhỏ, giống như một con thú nhỏ kinh động. Vào phòng, xới cơm cho nó. Một bát cháo ngũ cốc, hai cái bánh ngô, một đĩa dưa muối. Nó bát đũa, dám động .
"Ăn ." Nó cầm đũa lên, gắp miếng dưa muối, tay vẫn còn run. Ta đối diện húp cháo, nó nữa. Nó dần thả lỏng, bắt đầu lùa cơm miệng. Nó ăn vội, sặc hai cái.
Ta rót cho nó chén nước. Lúc đón lấy chén nước, nó ngước . Trong ánh mắt sự dò xét, vẻ e sợ, và cả một chút cam lòng. "Nương... nương hỏi hôm nay con ?" "Chẳng là đến miếu trấn ?" "Vâng... đúng, là miếu."
Nó cúi đầu, húp sạch những hạt cháo cuối cùng trong bát. Ta truy hỏi. Khoản nợ , sẽ từ từ tính với Bùi Cảnh Hanh .