Tra nam chê tôi vô sinh? Gả cho thiếu soái liền liên tục mang thai - Chương 78: Quan hệ ba tháng của chúng ta, bắt đầu từ hôm nay đi
Cập nhật lúc: 2026-03-09 22:15:41
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn tối xong, Nhan Tâm ôm chú ch.ó nhỏ cùng Cảnh Nguyên Chiêu rời khỏi phủ họ Thịnh.
Thịnh Sơn Xa tựa cửa theo bóng lưng hai .
Xe của Cảnh Nguyên Chiêu khuất, Thịnh Sơn Xa vẫn lặng ở đó một hồi lâu.
Xe lăn bánh khỏi con phố nhà họ Thịnh, Cảnh Nguyên Chiêu bảo Bạch Sương ôm chú ch.ó nhỏ bộ về .
Hắn đưa Nhan Tâm đến biệt thự riêng của .
"... Trên đường đụng tên công t.ử bột nhà họ Chu hả?" Trong gian yên ắng của chiếc xe, Cảnh Nguyên Chiêu lên tiếng hỏi.
Nhan Tâm gật đầu: " ."
"Có dọa sợ ?" Hắn hỏi.
Nhan Tâm thản nhiên: " sợ . Đại ca từng , nào sợ c.h.ế.t thì thường sẽ c.h.ế.t ."
Cảnh Nguyên Chiêu phá lên .
Hắn kéo tuột cô ôm gọn lòng: "Vừa dạy áp dụng ngay, Châu Châu Nhi đúng là một cô gái thông minh lanh lợi."
Cả Nhan Tâm cứng đờ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hắn ôm c.h.ặ.t lấy cô, cúi đầu cuồng nhiệt ngấu nghiến lấy đôi môi cô.
Nhan Tâm buông xuôi mặc kệ, hề giãy giụa phản kháng.
Trong lòng cô đang ấp ủ một tính toán khác.
Cảnh Nguyên Chiêu hôn đến thỏa mãn, cũng tiếp tục càn xe nữa, bàn tay chỉ vuốt ve nhè nhẹ cánh tay cô.
Tâm trạng của lên trông thấy.
Ban nãy ở nhà , Cảnh Nguyên Chiêu thấy đưa tay gạt chiếc lá rụng tóc Nhan Tâm, dái tai trắng ngần của cô đỏ ửng lên e thẹn.
Chắc chắn cũng thấy.
Khoảnh khắc , nét dịu dàng vương góc mặt nghiêng của , khiến Cảnh Nguyên Chiêu cảm thấy vô cùng xa lạ.
Cậu của vốn là một kẻ ôn hòa tĩnh lặng —— quả thực, bình thường ông hiếm khi nổi giận, cũng chẳng bao giờ tỏ hung dữ, nhưng trong quân đội ai nấy đều xưng tụng ông là "Ngọc diện La Sát" (La Sát mặt ngọc).
Thế là đó, Cảnh Nguyên Chiêu cũng táy máy đưa tay vuốt tóc Nhan Tâm.
Nhan Tâm lập tức biến sắc, tái nhợt và đầy vẻ cam chịu miễn cưỡng.
Cảnh Nguyên Chiêu tức đến nghẹn ứ cả l.ồ.ng n.g.ự.c.
Nhan Tâm dường như lúc nào cũng cách vạn dặm xa xôi. Cho dù thể tận mắt thấy cô, thì cô vẫn như đang ở tận cùng trời cuối đất.
Cô mờ ảo, hư vô, tài nào nắm bắt .
Chỉ đến khi Cảnh Nguyên Chiêu ôm c.h.ặ.t cô lòng, tham lam hút lấy thở thoang thoảng vị đắng nhẹ mà ngòn ngọt của cô, trái tim mới lơ lửng hạ cánh.
Cô đang ở trong vòng tay !
"... Tại c.h.ặ.t đứt ngón tay út của Nhan Uyển Uyển?" Nhan Tâm khơi chủ đề .
Giọng điệu Cảnh Nguyên Chiêu nhẹ bẫng, vẻ chẳng thèm bận tâm: "Đâu c.h.ặ.t đứt."
Nhan Tâm khó hiểu: " ..."
"Chỉ c.h.é.m đứt một lóng tay thôi, c.h.ặ.t đứt lìa cả ngón út, ảnh hưởng gì đến việc cầm nắm , em yên tâm." Cảnh Nguyên Chiêu thản nhiên giải thích.
Nhan Tâm: "..."
Cô cạn lời một lát, nhưng vẫn cố chấp hỏi vặn : "Vì lý do gì?"
Cô khao khát một lời khẳng định, dù trong thâm tâm mơ hồ suy đoán nguyên cớ.
Cảnh Nguyên Chiêu đáp: "Cô dám tính kế hãm hại em. Không dạy cho cô một bài học, cô sẽ trời cao đất dày là gì. Sau cô là thái thái của , cứ to gan lớn mật bậy như thế, kiểu gì cũng rước họa cho ."
Trái tim Nhan Tâm phút chốc rớt uỵch xuống đáy vực sâu.
Cô ngẩn trong khoảnh khắc, nhếch mép nhạt: "Thì là thế."
Cô đúng là một kẻ ngu xuẩn.
Cô rốt cuộc đang mong đợi điều viển vông gì cơ chứ?
"Vậy các , dự định khi nào thì kết hôn?" Cô nhàn nhạt hỏi tiếp.
Cảnh Nguyên Chiêu: "Thủ tục bàn bạc hôn sự khá rườm rà, còn lắm thứ lo. Phải mất tầm một năm rưỡi nữa."
Nhan Tâm thấu hiểu gật đầu.
Một năm rưỡi, mưu đồ của cô tất, cô thể tiễn Nhan Uyển Uyển xuống địa ngục, tự tay báo thù rửa hận.
Nếu đường cùng xoay xở , cô lẽ đành gác mối hận , trốn nước ngoài du học, kiếp vĩnh viễn chạm trán Nhan Uyển Uyển nữa.
Tránh voi chẳng mặt nào.
Y thuật của Nhan Tâm vô cùng xuất chúng, nhưng các bệnh viện Tây y mọc lên như nấm, chèn ép các tiệm t.h.u.ố.c Bắc đến mức còn đất sống, cô lẽ cũng sẽ rẽ hướng sang học Tây y.
Kiếp cô chỉ mới học lỏm vài phương pháp hộ lý Tây y đơn giản.
"... chắc cưới cô ." Cảnh Nguyên Chiêu đột nhiên buông một câu.
Nhan Tâm hồn.
Đã trải qua hai kiếp , cô thừa hiểu những lời hứa hẹn trót lưỡi đầu môi của bọn đàn ông chẳng khác nào gió thoảng mây bay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tra-nam-che-toi-vo-sinh-ga-cho-thieu-soai-lien-lien-tuc-mang-thai/chuong-78-quan-he-ba-thang-cua-chung-ta-bat-dau-tu-hom-nay-di.html.]
Chưa chắc, từ chẳng mang bất cứ giá trị bảo chứng nào cả.
Cô ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."
"Em bằng lòng gả cho ?" Cảnh Nguyên Chiêu bất ngờ hỏi.
Lời đề nghị thốt quá đỗi đường đột.
" chồng ." Nhan Tâm đáp, " cũng từng với , hề ý định ly hôn."
Cảnh Nguyên Chiêu ôm ghì lấy cô.
Thực , hiện tại đang vô cùng hối hận.
Lúc Cảnh Nguyên Chiêu ở bên cạnh A Vân, mắt mũi và màng nhĩ sức ép của t.h.u.ố.c nổ phá hỏng, nên bao giờ rõ giọng của nàng, cũng từng rõ dung mạo nàng .
Hắn chỉ mơ hồ cảm nhận sự dịu dàng, ưu nhã và mị hoặc toát từ con nàng.
Lần đầu tiên gặp Nhan Uyển Uyển, là nửa năm cất công tìm kiếm, mới tìm nàng.
Lúc bấy giờ, thị lực và thính lực của Cảnh Nguyên Chiêu hồi phục , chỉ thỉnh thoảng những cơn đau đầu mới tái phát.
Nhìn rõ Nhan Uyển Uyển, cảm thấy vô cùng thất vọng.
Hắn rõ A Vân làn da ngăm đen, diện mạo Nhan Uyển Uyển trái ngược với hình bóng trong tâm tưởng .
Hắn chút chán nản.
Thế nhưng, hiện thực phũ phàng và những ký ức nhạt nhòa trong trí tưởng tượng bao giờ cũng sự chênh lệch đáng kể, nên cũng quá bận lòng truy cứu.
Hắn hỏi Nhan Uyển Uyển đòi phần thưởng gì.
Gương mặt Nhan Uyển Uyển đau thương xót xa: "Mẹ em vợ lẽ cho bố em, em cũng là một đứa con rơi rớt sinh ở bên ngoài. Chính vì xuất ti tiện , cả đời em sống trong tủi nhục gột rửa ."
Cô nức nở , cô sớm hôm kề cận bên Cảnh Nguyên Chiêu, nhưng sợ thiên hạ dị nghị rằng phận danh chính ngôn thuận.
Cô lóc bảo, cả đời chịu đủ sự chê bai khinh miệt, nên vô cùng khao khát sống một cuộc đời nở mày nở mặt.
"... Chiêu ca, cưới em ?" Cô nài nỉ .
Khi Cảnh Nguyên Chiêu dẫu hề rung động, nhưng vẫn sảng khoái gật đầu đồng ý tắp lự.
Lý do cũng đơn giản thôi, vốn chẳng coi trọng chuyện hôn nhân đại sự.
Hắn bao giờ mộng tưởng đến một mái ấm gia đình, thậm chí bao giờ mường tượng khuôn mặt phụ nữ sẽ gắn bó với nửa đời còn .
Hôn nhân đối với , cũng mà cũng chẳng , nó là một thứ vô giá trị, thế nên gật đầu cái rụp.
Nhan Uyển Uyển sự hào nhoáng thể diện, ban cho cô , dẫu cũng chỉ là chuyện cỏn con.
Hắn bắt đầu bàn bạc chuyện hôn sự với cô .
Mãi cho đến khi, gặp Nhan Tâm.
Nơi phòng giam tối tăm ẩm thấp, cô ngước mắt lên, ánh run rẩy sợ hãi, nhưng nét mặt vẫn kiên cường giữ vẻ trấn định. Ánh sáng quá mờ nhạt, trong lúc lờ mờ, ngỡ như sống khoảnh khắc ráng chiều buông xuống bên cạnh A Vân ngày hôm .
Nhịp điệu khi Nhan Tâm cất giọng, dường như cũng phảng phất âm điệu của A Vân.
Bàn tay cô vươn xoa ấn lên vùng bụng của , khiến Cảnh Nguyên Chiêu bừng bừng bốc hỏa.
Mỗi cô mở miệng, thở thoang thoảng hương t.h.u.ố.c bắc thanh mát.
Tất cả những điều đó, đều khiến khao khát, dường như kéo tuột trở buổi hoàng hôn định mệnh .
Hôm đó, trong mắt Nhan Tâm, hành động hôn cô của là quá đỗi đường đột và bỡn cợt; nhưng đối với , đó là sự khát khao kìm nén từ lâu, tình cảm dồn nén đến độ đong đầy, chỉ chực chờ một lỗ hổng để trào dâng mạnh mẽ.
Cũng chính từ ngày hôm đó, Cảnh Nguyên Chiêu bắt đầu nhen nhóm sự hối hận vì lỡ nhận lời cầu hôn của Nhan Uyển Uyển.
Hắn thể vung tiền để tống cổ cô .
Và , khi Nhan Tâm trở thành nghĩa của , nỗi hối hận càng nhân lên gấp bội. Thực cũng thể nhận Nhan Uyển Uyển nghĩa , mang cho cô sự kiêu hãnh thể diện ngút trời.
Cảnh Nguyên Chiêu bao giờ rung động một ai, nên mới đưa một quyết định ngu xuẩn đến .
Giờ đây, lật lọng, vãn hồi ván bài định.
Nếu Nhan Uyển Uyển chịu ngoan ngoãn từ hôn, thể nâng đỡ bố cô , ban cho cô một món tiền kết xù, đủ để cả nhà bọn họ ăn sung mặc sướng đến hết đời.
Nếu cô ngoan cố chịu...
Thì g.i.ế.c quách cô .
"Cảnh Nguyên Chiêu." Nhan Tâm khẽ gọi tên .
Hắn giật hồn: "Sao thế?"
"Anh sẽ buông tha cho chứ?" Cô hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu ôm siết lấy cô: "Nói ngốc nghếch gì thế."
"Vậy thì, bắt đầu từ đêm nay , ?" Cô hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu ngớ hiểu: "Bắt đầu cái gì cơ?"
"Anh , bắt bồi tiếp ba tháng." Nhan Tâm nhàn nhạt đáp, "Anh chịu buông tha, cũng chẳng bản lĩnh trốn chạy. Chúng bắt đầu từ đêm nay . Cảnh Nguyên Chiêu, hôm nay là ngày Lập Thu ."
Bắt đầu sớm một chút, thì sẽ kết thúc sớm một chút.
Chỉ mong cơn ác mộng dai dẳng , ba tháng cô thể bừng tỉnh, để bình yên sống những ngày tháng yên ả của riêng .