Tra nam chê tôi vô sinh? Gả cho thiếu soái liền liên tục mang thai - Chương 6: Lần đầu tiên vả mặt em họ
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:25:04
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhan Tâm lập tức trở về nhà họ Khương.
Cô ở chỗ bà nội, tắm rửa sạch sẽ, một bộ quần áo mới.
Cô cầm theo một cây kim châm, bước phòng tắm, hồi lâu mới chịu ngoài.
"... Lấy kim gì ?" Bà nội thấy cô bước , cất kim châm hộp thì hỏi.
Nhan Tâm kéo vạt áo lụa, cố tình che mu bàn tay, nhỏ giọng đáp: "Không gì ạ."
Ngủ một đêm, sáng sớm tinh mơ hôm , Nhan Tâm thu xếp trở về nhà họ Khương.
Lúc gần , cô thấy tờ lịch treo bàn của bà nội.
Hôm nay là ngày hai mươi tháng hai âm lịch.
Kiếp , đúng ngày xảy một chuyện.
Nhan Tâm khẽ suy tư, gọi má Tôn: "Má xuống bếp lấy cho cháu một miếng gan lợn nhỏ nhé."
Má Tôn lấy.
Nhan Tâm cắt một mẩu nhỏ xíu cỡ đốt ngón tay cái, dùng khăn tay bọc kín nhiều lớp, cất kỹ mang theo .
Má Tôn nhíu mày khó hiểu: "Tanh c.h.ế.t , cô giữ thứ trong gì?"
Lại tiếp, "Cắt một mẩu thế , nhét kẽ răng còn chẳng đủ."
Nhan Tâm : "Cháu việc cần dùng."
Cô từ biệt bà nội, vẫn thèm đến chào hỏi cha và kế, cứ thế xe về thẳng nhà họ Khương.
Lần , dọc đường Nhan Tâm hề dừng , bảo phu xe kéo thẳng một mạch đến cổng nhà họ Khương.
Cô tới nơi, cũng mấy chiếc xe kéo khác tấp , ba thiếu nữ trẻ trung nhan sắc kiều diễm bước xuống.
Người đầu mặc một bộ sườn xám màu vàng nhạt, dáng vẻ thướt tha yêu kiều, khí chất thoát tục.
Đó chính là em họ Chương Thanh Nhã.
"... Cô là chị dâu tư ?" Chương Thanh Nhã thấy Nhan Tâm, chủ động bước đến chào hỏi.
Cô sinh nhan sắc, đặc biệt là đôi mắt lá liễu.
Mắt lá liễu, đuôi cong lên, đầu mắt bằng phẳng, nếp mí rõ nét, mí mắt mỏng và nhạt, lúc trông thanh tao ngạo nghễ, lúc lúng liếng đưa tình.
Khương Tự Kiệu, chồng của Nhan Tâm, cả đời u mê đôi mắt .
"Em họ." Nhan Tâm bừng tỉnh, mỉm nhạt nhẽo.
"Hai ngày em ghé qua viện của chị, tư bảo chị nhà." Chương Thanh Nhã duyên, "Chị về nhà đẻ ?"
Nhan Tâm: " ."
"Em giấu bà nội đấy, thì bà già cằn nhằn chị. Tân hôn qua một tháng, phòng ngủ thể để trống ." Chương Thanh Nhã hạ thấp giọng, vẻ vô cùng thiết dặn dò Nhan Tâm.
Nhan Tâm im lặng quan sát cô .
Đằng thêm vài chiếc xe kéo đổ xịch.
Một nhóm lục tục kéo đến.
Hôm nay bà nội nhà họ Khương lễ Phật ở chùa, các nữ quyến trong nhà đều tháp tùng theo.
Chương Thanh Nhã và hai hầu gái về một bước.
Vừa thấy bà nội, Chương Thanh Nhã lập tức sấn tới, ân cần xum xoe dìu bà.
Lại : "Bà nội, đưa Hoan Nhi cho cháu bế ."
Hoan Nhi là một con mèo cái mắt âm dương, bà nội cưng chiều hết mực, xem như bảo bối.
Bà nội bế mèo mỏi tay, tiện thể trao luôn con mèo cho Chương Thanh Nhã.
Đảo mắt thấy Nhan Tâm đang bậc thềm cửa, nét mặt bà nội chợt trầm xuống, lạnh nhạt lên tiếng: "Khách quý nhà nào thế , cửa nhà thế ?"
Tất cả đều đổ dồn ánh mắt Nhan Tâm.
Nhan Tâm vô duyên vô cớ bỏ về nhà đẻ đến bốn, năm ngày, cả nhà họ Khương ai cũng bất bình, cho rằng cô quy củ.
Làm gì cô dâu mới nào trong tháng tân hôn xin phép lớn và chồng, tự ý bỏ về nhà đẻ cơ chứ?
Đã thế còn biệt tăm mấy ngày liền.
Bà nội là bất mãn nhất.
Kiếp , tuy bà nội mấy ưng mắt đứa cháu dâu Nhan Tâm , nhưng cũng ít âm thầm bênh vực cô.
Lúc Nhan Tâm định mở tiệm t.h.u.ố.c, là do bà nội sai lo liệu giúp; tiệm t.h.u.ố.c của Nhan Tâm mới khai trương ế ẩm, bà nội lúc sòng mạt chược còn tranh thủ giới thiệu khách hàng cho cô.
Lúc con trai Nhan Tâm bệnh thập t.ử nhất sinh, cũng chính bà nội là mang củ nhân sâm ngàn năm trân quý của cứu mạng thằng bé.
Bà nội , miệng lưỡi tuy độc địa nhưng tấm lòng nhân hậu.
Bà thích Nhan Tâm, nhưng cũng luôn thương hại cho cảnh của cô.
Bà là duy nhất ở nhà họ Khương dành cho Nhan Tâm sự t.ử tế chân thành.
Lúc hấp hối, bà nội còn trăn trối với Nhan Tâm: "Nhà họ Khương nên cưới cháu, cháu với nhà họ Khương bát tự hợp."
Nghe như đang ghét bỏ cô, nhưng thực chất là đang xót xa cho việc cô nhà họ Khương bòn rút cả đời.
Kiếp , Nhan Tâm cải thiện mối quan hệ với bà.
Nhan Tâm giả vờ như hiểu lời châm chọc, bước lên mặt bà nội: "Bà nội, cháu là Nhan Tâm, vợ của Tự Kiệu đây ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tra-nam-che-toi-vo-sinh-ga-cho-thieu-soai-lien-lien-tuc-mang-thai/chuong-6-lan-dau-tien-va-mat-em-ho.html.]
Chưa để vị bà nội độc miệng kịp mỉa mai, cô tiếp lời: "Mấy ngày cháu lên sởi, kiêng gió. Cháu nghĩ bụng hầu lớn trong nhà, nhỡ ai sởi bao giờ, lây bệnh cho thì khổ. Lại sợ phận dâu mới, ốm đau bắt khác hầu hạ, chê cháu giá."
Cô , xắn tay áo bên trái lên.
Trên cánh tay trái, lúc ở nhà đẻ, cô dùng kim châm đ.â.m vài lỗ, xát thêm chút bột t.h.u.ố.c để những vết kim đó tấy đỏ lên.
"Lên sởi" là một cái cớ hảo, hợp lý thể che giấu những dấu vết hôn mờ nhạt cổ và xương quai xanh của cô.
Tất cả đều thấy, nhao nhao quan tâm hỏi han vài câu.
Sắc mặt bà nội dịu đôi chút, nhưng vẫn tỏ vẻ vui.
Bà trách Nhan Tâm: "Cháu là Tứ thiếu phu nhân, hầu hầu hạ cháu là lẽ đương nhiên, sợ phiền phức?"
Nhan Tâm: "Vâng, xin bà nội chỉ bảo thêm."
Biểu cảm của bà nội rõ ràng hòa hoãn hơn nhiều.
— Chuyện cũng trách Nhan Tâm , là do Khương Tự Kiệu đúng.
"Thằng Tự Kiệu ăn kiểu gì , vợ nó ốm mà nó bảo vợ về nhà đẻ ăn chay niệm Phật?" Bà nội nhíu mày, sang mắng chồng.
Mẹ chồng Chương thị lúng túng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chương Thanh Nhã đảo tròn mắt, cô vẻ vô cùng hời hợt, ghé tai nhỏ với Nhan Tâm: "Chị dâu tư, bế hộ em Hoan Nhi một lát, em mỏi tay quá."
Nhan Tâm: "Được."
Cô đưa tay đón lấy con mèo.
Có cạnh khẽ thốt lên: "Ôi cẩn thận."
Ánh mắt bà nội lập tức đanh .
Hoan Nhi, con mèo mắt âm dương bà nội cưng chiều từ nhỏ, tính tình vô cùng kiêu ngạo, hễ ai động là cào cấu loạn xạ.
Cả cái nhà , ngoài bà nội và hầu gái thường xuyên chăm sóc nó , thì chỉ Chương Thanh Nhã là dám bế.
Những khác, kể cả chồng Chương thị, đều từng nó cào rách mu bàn tay đến chảy m.á.u.
Móng vuốt của nó cực kỳ sắc bén, tính tình thất thường.
Nhan Tâm đón lấy con mèo từ tay Chương Thanh Nhã, nhà họ Khương ai cũng đinh ninh rằng, vị Tứ thiếu phu nhân chẳng trời cao đất dày , hôm nay kiểu gì cũng đổ m.á.u.
Không cô cào xước mặt nữa?
Hồi Tam tiểu thư phòng thứ hai Hoan Nhi cào má trái, đến giờ vẫn còn để vết sẹo mờ.
Bà nội chẳng những rầy la con mèo, mà còn sang trách Tam tiểu thư "Chẳng tích sự gì!"
Ai mèo cào, đều ăn mắng của bà nội.
Con mèo hệt như ông bà ông vải trong nhà .
Tất cả đều tưởng rằng Nhan Tâm sẽ là nạn nhân tiếp theo, nhưng , Hoan Nhi ngoan ngoãn trong khuỷu tay cô, thậm chí còn cọ cọ cái đầu cô.
Mọi kinh ngạc sững sờ.
Nhan Tâm khẽ vuốt ve đầu con mèo: "Nó ngoan quá, nó tên là Hoan Nhi ạ?"
Mọi : "..."
Hôm nay gặp quỷ chắc?
Chương Thanh Nhã càng dám tin mắt .
Cô vốn định nếu Hoan Nhi cào , nhân lúc hỗn loạn, bà nội chắc chắn sẽ mắng Nhan Tâm, đến lúc đó sẽ rảnh để mát cô ruột cô nữa.
Thế nên cô mới đưa mèo cho Nhan Tâm.
Ai dè, con mèo ngoan ngoãn dựa dẫm Nhan Tâm, còn ngừng nũng nịu cọ cọ.
Sắc mặt Chương Thanh Nhã đổi liên tục.
Khuôn mặt già nua nghiêm khắc của bà nội rốt cuộc cũng chút ý : "Đứa cháu dâu tư , xem duyên với Hoan Nhi."
Không ai ngờ Nhan Tâm tạo hóa .
Chương Thanh Nhã thấy , sợ trong nhà tranh mất sự sủng ái của Hoan Nhi, bèn đưa tay giật con mèo.
"Chị dâu tư, đưa cho em ."
Tay Nhan Tâm khẽ nhéo một cái chân của Hoan Nhi.
Chân của Hoan Nhi hôm nay thương, đang đau, chỉ là trong nhà ai phát hiện .
Đột nhiên Nhan Tâm bóp mạnh, nó đau đớn giật thót , đúng lúc Chương Thanh Nhã thò tay đón, nó liền trút giận vung móng vuốt, gào thét "Meo" một tiếng ch.ói tai, cào thẳng cổ Chương Thanh Nhã.
Chiếc cổ trắng ngần tức thì hiện rõ mấy vệt m.á.u đỏ ch.ót, m.á.u rỉ thành từng giọt.
Chương Thanh Nhã đau đớn buông tay, con mèo rơi uỵch xuống đất.
Chân nhói lên, con mèo kêu gào t.h.ả.m thiết.
Nhan Tâm lập tức bế nó lên, lấy miếng gan lợn giấu sẵn trong , lén đút cho nó ăn, dùng ống tay áo che khuất nó .
Hoan Nhi nép sát cô, ngoan ngoãn ngoạm miếng mồi ngon.
Khung cảnh vô cùng hỗn loạn.
Các nữ quyến nhà họ Khương ai nấy đều trố mắt như thấy quỷ.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Nhan Tâm, thái độ của họ đối với cô con dâu lẽ cũng đổi đáng kể.