Tra Khắp Tứ Hải Bát Hoang: Đâu Đâu Cũng Là Tu La Tràng - Chương 81: Phát Thẻ Người Tốt, Nội Tâm Dậy Sóng
Cập nhật lúc: 2026-03-26 09:33:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Ôn Khâm lo lắng Tang Xuân sẽ nghĩ quẩn, chuyện ngốc nghếch tự sát. còn đợi mở miệng an ủi, thấy Tang Xuân nhào tới. Hắn nhanh ch.óng vươn tay đỡ lấy nàng.
Dương Nhung Nhung nắm c.h.ặ.t lấy tay áo , khẩn thiết hỏi: “Ta hỏi ngài một chuyện ?”
Thẩm Ôn Khâm khẽ gật đầu: “Được.”
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, khung chat đỉnh đầu liền hiện một câu.
[Dáng vẻ sốt sắng của nàng cũng thật đáng yêu.]
Dương Nhung Nhung giả vờ như thấy chữ trong khung chat, lấy bình sứ nhỏ , hướng về phía hỏi: “Ngài bên trong đựng thứ gì ?”
Thẩm Ôn Khâm nhận lấy bình sứ nhỏ, rút nút chai chất lỏng trong suốt bên trong, đó đưa lên mũi ngửi ngửi, như điều suy nghĩ : “Mùi vị quen thuộc.”
Dương Nhung Nhung chằm chằm : “Ngài nhớ ?”
Thẩm Ôn Khâm ngưng thần suy nghĩ, cố gắng tìm kiếm trong ký ức. Đột nhiên, cảm thấy đại não truyền đến một trận đau nhói. Giống như một bàn tay vô hình đang sức khuấy đảo trong đầu , ngăn cản tiếp tục suy nghĩ.
Bình sứ trong tay theo đó rơi xuống. May mà Dương Nhung Nhung nhanh tay lẹ mắt, kịp thời đỡ lấy bình sứ, mới tránh cho nó khỏi kết cục vỡ nát. Nàng đỡ Thẩm Ôn Khâm xuống ghế, quan tâm hỏi: “Ngài ?”
Thẩm Ôn Khâm một tay ôm trán, sắc mặt trắng bệch, lông mày nhíu c.h.ặ.t, trông vô cùng đau đớn. Qua một lúc lâu mới dần dần hồi phục , nhẹ giọng : “Ta nhớ .”
Dáng vẻ của giống với biểu hiện của nàng trong ảo cảnh . Chủ nhân của ảo cảnh đang ngăn cản bọn họ tra rõ chân tướng. Mà điều cũng vặn chứng minh, hướng suy đoán của Dương Nhung Nhung hẳn là đúng. Hoàng Lương quả nhiên là chìa khóa để thoát khỏi ảo cảnh!
Lúc A Khương bước nhanh đình: “Công t.ử, nô tỳ tìm ngài lâu, nhà bếp xong bữa tối , ngài dùng bữa ở thiện sảnh? Hay là về phòng ngủ dùng bữa?”
Thẩm Ôn Khâm lúc đang khó chịu, thuận miệng đáp một câu: “Phòng ngủ.”
A Khương một tiếng, lập tức quan tâm hỏi: “Sắc mặt công t.ử trông , bệnh cũ tái phát ?”
Dương Nhung Nhung tò mò: “Bệnh cũ gì cơ?”
A Khương lập tức trừng mắt nàng một cái, bực tức : “Công t.ử từ nhỏ ốm yếu nhiều bệnh, thường xuyên hoa mắt ch.óng mặt, lúc nghiêm trọng còn thể ngất xỉu nữa, ngươi là đại nha bên cạnh công t.ử, ngay cả chuyện quan trọng như cũng quên mất ?”
Dương Nhung Nhung lý thẳng khí cũng hùng: “Bởi vì mất trí nhớ a!”
A Khương nghẹn họng, lập tức căm phẫn bất bình mà đáp trả: “Cho dù là mất trí nhớ, ngươi cũng nên quên mất chuyện quan trọng như !”
Dương Nhung Nhung hai tay chống nạnh: “Ta cứ quên đấy, thì nào?!”
Nàng bày rõ thái độ giở trò vô . A Khương tức giận đến mức chỗ phát tiết. Nàng cãi Dương Nhung Nhung, chỉ đành cầu cứu Thẩm Ôn Khâm: “Công t.ử, ngài xem Tang Xuân kìa! Nàng quá đáng lắm !”
Thẩm Ôn Khâm xoa xoa thái dương đang đau nhức, thuận miệng ừ một tiếng: “Ừm.”
A Khương lập tức xúi giục: “Ngài nên dạy dỗ nàng một trận cho đàng hoàng, để nàng thế nào gọi là quy củ!”
Thẩm Ôn Khâm tiếp tục dây dưa với nàng ở đây nữa, qua loa đáp một câu: “Vậy thì để tối nay nàng trực đêm trong phòng .”
A Khương sửng sốt, lập tức trợn tròn mắt khó tin. Đây cũng coi là trừng phạt ? Nếu như qua đêm trong phòng công t.ử coi là trừng phạt, thì nàng và tất cả nha trong phủ đều hận thể ngày nào cũng trừng phạt, nhất là trừng phạt cả đời!
Dương Nhung Nhung phát từ nội tâm cảm thấy đây chính là trừng phạt. Nàng vốn dĩ còn định tối nay nhân lúc đều ngủ say, lén lút lẻn ngoài khám phá phủ thành chủ, xem thử thể tìm manh mối về ảo cảnh . Bây giờ Thẩm Ôn Khâm chỉ một câu , xáo trộn kế hoạch của nàng. Nàng tỏ vẻ phiền não.
A Khương phục, còn ầm ĩ thêm. Thẩm Ôn Khâm mất kiên nhẫn nàng lải nhải, dậy, hướng về phía Dương Nhung Nhung : “Đi thôi.”
Nói xong liền tự nhiên đưa một cánh tay . Dương Nhung Nhung sửng sốt một chút mới phản ứng , đối phương đây là ý nàng đỡ.
là một vị công t.ử ca kiều thể quý a! Dương Nhung Nhung âm thầm nhả rãnh trong lòng, đưa tay đỡ lấy cánh tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tra-khap-tu-hai-bat-hoang-dau-dau-cung-la-tu-la-trang/chuong-81-phat-the-nguoi-tot-noi-tam-day-song.html.]
A Khương trong lòng cam tâm, nhưng cũng dám cản đường công t.ử, chỉ đành tủi vô cùng mà đưa mắt bọn họ rời .
Đi bao xa, Thẩm Ôn Khâm nhắc nhở: “Đi sai .”
Dương Nhung Nhung vẻ mặt mờ mịt: “Hả?”
Thẩm Ôn Khâm kiên nhẫn giải thích: “Đây đường về phòng ngủ.”
Dương Nhung Nhung chợt hiểu : “Thì là !”
Lập tức nàng khiêm tốn thỉnh giáo: “Vậy chúng nên hướng nào?”
Bên trong phủ thành chủ lớn, các loại đường nhỏ đan xen , vô cùng phức tạp, nếu quen thuộc nơi , nhất thời thật sự phân biệt đang ở .
Thẩm Ôn Khâm khẽ thở dài một tiếng, phần bất đắc dĩ: “Lùi , ở ngã rẽ nãy về bên trái.”
Dương Nhung Nhung đỡ ngược , thuận tiện oán trách với : “Đường sá ở hậu viện phủ thành chủ quá phức tạp , đều phân biệt đông tây nam bắc, nếu như một tấm bản đồ chi tiết thì mấy.”
Nói xong nàng liền chớp chớp đôi mắt sáng lấp lánh, tràn đầy mong đợi Thẩm Ôn Khâm. Mọi thứ đều cần cũng hiểu.
Thẩm Ôn Khâm nàng thất vọng, đưa câu trả lời nàng : “Trong thư phòng của bản đồ phủ thành chủ, lát nữa sai lấy cho ngươi.”
Dương Nhung Nhung lập tức tươi rạng rỡ: “Cảm ơn công t.ử, ngài thật !”
Đinh! Thẻ của ngài chuyển tài khoản.
Thẩm Ôn Khâm nụ rạng rỡ của nàng, mặt vẫn lạnh nhạt, nhưng khung chat đỉnh đầu xuất hiện một dòng chữ.
[Nàng lên thật đáng yêu, thích nàng quá mất.]
Nụ của Dương Nhung Nhung cứng đờ mặt. Tuy nhiên chuyện vẫn kết thúc. Ngay đó trong khung chat liên tiếp xuất hiện nội dung mới.
[Nếu như mỗi sáng thức dậy mở mắt đều thể thấy nụ của nàng, thì mấy a.]
[Tối nay nàng sẽ qua đêm cùng trong một căn phòng, cảm giác căng thẳng mong đợi.]
[Chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ nàng mặc tẩm y mặt , tim đập chân run hoa mắt ch.óng mặt .]...
Cả Dương Nhung Nhung đều tê dại . Nàng bây giờ một chức năng chặn một chạm, trực tiếp phong ấn luôn cái khung chat đỉnh đầu Thẩm Ôn Khâm. Nội tâm của thật sự quá nhiều diễn biến !
Nơi ở của Thẩm Ôn Khâm giữa một rừng trúc, cảnh thanh tịnh nhã nhặn, cách trang trí trong phòng cũng lấy sự đơn giản văn nhã chủ đạo, ngược xứng đôi với hình tượng khí chất của .
A Khương dẫn theo các tỳ nữ bày biện thức ăn lên bàn. Nàng vốn dĩ ở hầu hạ công t.ử dùng bữa, Thẩm Ôn Khâm nhạt giọng một câu: “Nơi chỉ cần giữ một Tang Xuân là .”
A Khương hâm mộ ghen tị hận, hung hăng trừng mắt Dương Nhung Nhung một cái, đó mới cam tâm tình nguyện dẫn theo các tỳ nữ lui xuống.
Đợi hết , Thẩm Ôn Khâm hiệu cho Dương Nhung Nhung xuống: “Những thức ăn quá nhiều, một ăn hết, ngươi xuống cùng ăn , kẻo lãng phí.”
Dương Nhung Nhung xua tay tỏ ý từ chối: “Cảm ơn, đói.”
Mặc dù những thức ăn thoạt vô cùng hấp dẫn, nhưng nàng luôn ghi nhớ nơi là ảo cảnh, Hồng Nương T.ử vẫn đang ở trong tối như hổ rình mồi, ai dám đảm bảo Hồng Nương T.ử cho thêm Hoàng Lương trong những thức ăn ?
Để đảm bảo an , nàng vẫn là ăn thì hơn. Dù nơi cũng là ảo cảnh, nàng c.h.ế.t đói .