Tra Khắp Tứ Hải Bát Hoang: Đâu Đâu Cũng Là Tu La Tràng - Chương 251: Cố Ý Tranh Cãi, Hành Dã Tức Giận Bỏ Đi
Cập nhật lúc: 2026-03-26 10:06:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hành Dã lẳng lặng cô.
Ánh mắt đó quá mức chăm chú, đến mức Dương Nhung Nhung chút tự nhiên.
Cô dời mắt sang chỗ khác, chậm rãi : “Có lẽ là tiết lộ hành tung của chúng , hung thủ màn mục đích chuyến của chúng , tự nhiên sẽ chuẩn sẵn sàng để diệt khẩu từ .”
Hành Dã vòng vo với cô, thẳng vấn đề hỏi.
“Nàng nghi ngờ ?”
Những rõ sắp xếp chuyến của Dương Nhung Nhung đều ở đây, bất kể là La La, Tiểu Hoàng Kê, là Lục Lang, Mộc Đầu, bọn họ đều ký kết khế ước với Dương Nhung Nhung, tuyệt đối khả năng phản bội cô.
Vậy thì chỉ còn một Hành Dã là hiềm nghi.
Dương Nhung Nhung lên tiếng.
Trong lòng Hành Dã lập tức bùng lên một ngọn lửa giận.
Hắn ngờ tận tâm tận lực giúp đỡ cô, những cô cảm động, ngược còn chuốc lấy sự nghi ngờ của cô.
Hành Dã nhịn cơn giận, ánh mắt trầm trầm chằm chằm cô, gằn từng chữ một: “Không !”
Dương Nhung Nhung vẫn lời nào.
Dáng vẻ đó của cô rõ ràng là tin.
Hành Dã nhịn nữa, gầm nhẹ thành tiếng: “Ta phản bội nàng thì lợi ích gì chứ?!”
Trong chốc lát, mấy còn đều sang.
La La thấy sắc mặt hai đúng, thử hỏi: “Hai đang cãi ?”
Cả hai đều để ý đến câu hỏi của La La, vẫn đang âm thầm đối đầu.
Cuối cùng vẫn là Hành Dã phá vỡ thế bế tắc .
Hắn cực kỳ tức giận, đôi mắt thú màu vàng kim trông u ám hơn ngày thường, tựa như ngọn núi lửa sắp phun trào, nhưng vẫn miễn cưỡng bản dịu thái độ xuống, cực lực duy trì sự hòa hoãn: “Trước là với nàng, cho dù nàng đối xử với thế nào, đều chấp nhận. nàng thể vu oan giá họa cho , tấm lòng của đối với nàng nhật nguyệt thể chứng giám!”
Câu cuối cùng nhấn mạnh ngữ khí, tình cảm nồng đậm gần như tuôn trào, nhưng mạnh mẽ đè nén xuống.
Hắn tưởng hạ đến mức , cô ít nhiều cũng nên tin vài phần.
Dương Nhung Nhung rũ mắt xuống, né tránh ánh mắt nóng rực của .
Cô nhẹ giọng : “Có lẽ ngươi cố ý tiết lộ ngoài, thể là ngươi vô tình cẩn thận để lộ cho khác .”
Hành Dã thể nhịn thêm nữa, hoắc mắt dậy, trong lòng tràn ngập phẫn nộ và ủy khuất.
“Nói , nàng chính là chịu tin !”
Dương Nhung Nhung rũ mắt ống tay áo của , chậm rãi : “Ta chỉ đang trần thuật suy đoán của , thực tế quả thực khả năng .”
Hành Dã tức giận đến mức chỗ phát tiết.
Nếu đổi là khác, chắc chắn sẽ đè đối phương xuống đất đ.á.n.h cho một trận tơi bời, đ.á.n.h cho đến khi đối phương chịu khuất phục mới thôi.
bây giờ đối mặt là Dương Nhung Nhung.
Đừng là động thủ, ngay cả một câu nặng lời cũng .
Hắn nghẹn khuất đến mức trong lòng hoảng hốt, hai tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, gân xanh mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn, đôi mắt thú sớm co rụt thành một đường thẳng mảnh khảnh, lông mày nhíu c.h.ặ.t, khuôn mặt căng cứng, yêu khí lượn lờ quanh trở nên bạo táo hỗn loạn.
La La sợ hai họ sẽ đ.á.n.h , vội vàng tiến lên chen giữa hai .
Hắn hì hì với Hành Dã: “Nhung Nhung chỉ đang phân tích khách quan thôi, nàng ý gì khác , ngươi đừng nghĩ nhiều.”
Hành Dã đẩy mạnh , đôi mắt gắt gao khóa c.h.ặ.t Dương Nhung Nhung, nhất quyết bắt cô cho một lời giải thích.
Dương Nhung Nhung dường như chán ngấy kiểu cãi vã .
Cô ngẩng đầu lên, thẳng Hành Dã, nhạt giọng : “Trước ngươi thể vì giữ vững địa vị của mà bỏ mặc màng, một ắt hai, ai dám đảm bảo ngươi sẽ phản bội thêm nữa?”
Hành Dã cứng đờ tại chỗ, sắc mặt "xoạt" một cái trở nên trắng bệch.
Lúc linh hồn phảng phất như rút cạn, chỉ còn một cái vỏ rỗng tuếch ngây đó.
Hồi lâu , Hành Dã mới như miễn cưỡng tìm hồn phách của , khó nhọc phát âm thanh khàn khàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tra-khap-tu-hai-bat-hoang-dau-dau-cung-la-tu-la-trang/chuong-251-co-y-tranh-cai-hanh-da-tuc-gian-bo-di.html.]
“Ta hề bỏ mặc nàng màng, lúc đó còn quá yếu ớt, ngay cả bản cũng bảo vệ , sợ quá gần nàng sẽ liên lụy nàng trở thành mục tiêu công kích của kẻ khác. Ta chỉ thể cố ý giữ cách với nàng, nhưng sắp xếp âm thầm bảo vệ an cho nàng, định đợi khi chuyện lắng xuống, sẽ chính thức cưới nàng. Ta ngờ bọn họ liên thủ gây khó dễ cho nàng, càng ngờ nàng sẽ...”
Lời của đến đây thì thể tiếp nữa.
Bởi vì nhớ cảnh tượng tin Châu Châu gặp nạn, vội vã chạy đến Bất Tri sơn. Lúc đó sơn động nơi Châu Châu ở san bằng, khắp nơi đều là đá vụn vương vãi. Hắn như kẻ điên dọn dẹp đá vụn, rơi nước mắt tìm kiếm khắp nơi, nhưng ngay cả một mảnh góc áo của Châu Châu cũng tìm thấy. Sự tuyệt vọng đau thấu tim gan đó trở thành bóng ma lớn nhất trong đời , mỗi nhớ đều đau đớn tột cùng.
Tất cả đều nàng c.h.ế.t, thậm chí ngay cả thi cốt cũng thể để .
Hắn cố chấp chịu tin, bao nhiêu năm nay vẫn luôn kiên trì ngừng tìm kiếm nàng.
Nay cuối cùng cũng tìm về .
nàng tin nữa.
Hành Dã đôi mắt đen láy tĩnh lặng như giếng cổ của cô, một cảm giác bất lực sâu sắc ập đến, khiến gần như vững.
Hắn chật vật tự giễu một tiếng: “Nàng căn bản giải thích, đúng ?”
Dương Nhung Nhung mặt cảm xúc thốt một chữ.
“.”
Hành Dã lảo đảo lùi một bước, lẩm bẩm như tự với chính : “Nàng chuyện, cũng thấy nữa, nên điều một chút, nên đến phiền nàng nữa.”
Nói xong liền dang rộng đôi cánh bay .
Tốc độ của cực nhanh, chỉ trong chớp mắt thấy tăm .
La La cẩn thận quan sát thần sắc Dương Nhung Nhung, thấy mặt cô biểu cảm gì, trông vẻ tâm trạng lắm.
Hắn nhỏ giọng hỏi: “Cô thật sự nghi ngờ Hành Dã ?”
Dương Nhung Nhung đáp mà hỏi ngược : “Ngươi tin ?”
La La do dự mãi, cuối cùng vẫn quyết định thật suy nghĩ của .
“Ta cảm thấy trong chuyện thể hiểu lầm gì đó, là gọi về, chuyện đàng hoàng xem .”
Dương Nhung Nhung dậy.
La La tưởng cô định tìm Hành Dã, ai ngờ cô nhíu mày : “Hơi phiền phức, dạo thị trấn nhỏ ngang qua một lát.”
Cô triệu hồi Vô Vọng Kiếm, ngự kiếm bay ngoài.
Lục Lang theo, nhưng Dương Nhung Nhung đầu gọi .
“Các ngươi đừng theo, ở một một lát.”
Thế là bọn họ đành trơ mắt Dương Nhung Nhung ngự kiếm bay xa.
Rất nhanh La La phát hiện Tiểu Hoàng Kê cũng biến mất.
Hắn đoán chừng Tiểu Hoàng Kê chắc là theo Dương Nhung Nhung .
Sự thật quả đúng như , đợi Dương Nhung Nhung bay đến gần thị trấn nhỏ đáp xuống, Tiểu Hoàng Kê lặng lẽ thò đầu từ ống tay áo của cô.
Nó ngẩng đầu lên, vặn chạm mắt với Dương Nhung Nhung đang cúi đầu xuống.
Sau một thoáng bối rối ngắn ngủi, nó phát tiếng kêu lanh lảnh.
“Chíp chíp!”
Dương Nhung Nhung xách nó lên, bất đắc dĩ hỏi: “Sao ngươi theo?”
Tiểu Hoàng Kê ngượng ngùng : “Người xa cô mà.”
Lần xa nó suýt chút nữa c.h.ế.t đáy hồ, gì nó cũng dám xa cô nữa, nó là Hệ Thống của cô, vốn dĩ luôn luôn trói buộc cùng .
Nó theo đến tận đây , Dương Nhung Nhung cũng thể đuổi nó nữa.
Cô đành nhét nó trong tay áo, đồng thời dặn dò.
“Ngươi trốn cho kỹ, thò đầu , càng phát tiếng động.”
Tiểu Hoàng Kê lờ mờ cảm thấy chuyến của cô đơn giản chỉ là dạo giải sầu, nhưng nó điều hỏi nhiều, ngoan ngoãn ngoan ngoãn trốn trong tay áo.