Tra Khắp Tứ Hải Bát Hoang: Đâu Đâu Cũng Là Tu La Tràng - Chương 19: Tạm Thời Đình Chiến, Tìm Kiếm Trận Nhãn
Cập nhật lúc: 2026-03-26 09:32:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Giai vẫn chút yên tâm: “Ngươi sẽ lừa nữa chứ?”
Không thể trách đa nghi, thực sự là tiền án của nữ nhân quá nhiều . Hắn ả lừa đến sợ luôn !
Dương Nhung Nhung lạnh một tiếng: “Không tin thì thôi, cùng lắm là nhốt c.h.ế.t trong Thiên Cung, dù thiên chi kiêu t.ử như ngươi chôn cùng, c.h.ế.t cũng tính là thiệt.”
Nói xong nàng liền nhắm mắt , thẳng cẳng chờ c.h.ế.t, bày bộ dạng cá muối tự cam chịu. Nói xong nàng liền đếm thầm trong lòng —
“Ba, hai, một…”
“Được chúng liên thủ!”
Dương Nhung Nhung hì hì, nàng ngay sẽ như mà!
Vân Giai: “Ngươi dùng đạo tâm thề, hứa rằng ngươi sẽ lừa nữa.”
Dương Nhung Nhung: “Vậy ngươi cũng dùng đạo tâm thề, hứa rằng ngươi sẽ bắt về Tiên Vân Tông.”
Vân Giai một mực từ chối: “Không thể nào! Bắt ngươi về sư môn là mệnh lệnh của chưởng môn và Thẩm sư thúc, thể trái mệnh lệnh của bọn họ.”
Dương Nhung Nhung lập tức : “Ngươi thể thề, cũng thể.”
Vân Giai nhíu mày, rõ ràng là cảm thấy bất mãn với kết quả .
Dương Nhung Nhung bĩu môi: “Ngươi rốt cuộc thế nào? Muốn hợp tác thì mau giúp cởi trói, hợp tác thì thôi, đừng ở đây lề mề lề mề, chẳng giống đàn ông chút nào!”
Nếu đổi là ngày thường, Vân Giai mới loại khích tướng hạ đẳng của nàng kích thích. lúc bất giác tức giận. Để chứng minh giống đàn ông, vung một kiếm c.h.é.m đứt sợi dây thừng Dương Nhung Nhung, đồng thời với nàng: “Ngươi bớt coi thường khác !”
Gian kế đắc thủ, Dương Nhung Nhung đổi một bộ mặt khác, dùng giọng điệu hiền từ hòa ái dỗ dành: “ đúng đúng, ngươi là đàn ông nhất!”
Vân Giai mạc danh kỳ diệu chút nóng mặt. Hắn cố vẻ mạnh mẽ hừ một tiếng: “Ngươi thì .”
Dương Nhung Nhung xoa xoa cổ tay tê rần, bò dậy từ đất. Nàng lấy Tiểu Hoàng Kê từ đỉnh đầu xuống, giúp nó cởi trói. Tiểu Hoàng Kê tự do, lập tức vỗ cánh bay vòng quanh Dương Nhung Nhung hai vòng, đồng thời kêu ríu rít với nàng. Tiếng kêu của nó lọt tai khác chỉ là tiếng chim hót đơn thuần, nhưng tai Dương Nhung Nhung tự động chuyển đổi thành giọng của Hệ Thống —
[Ký chủ mau chạy , nơi nguy hiểm!]
Thực Dương Nhung Nhung từ lúc mới bước Thiên Cung cảm nhận sự nguy hiểm. Cho dù nơi quả thực cất giấu nhiều trân bảo, nhưng loại khí tức nguy hiểm đó luôn lượn lờ tan, khiến nàng bất giác căng thẳng thần kinh. Vốn dĩ nàng tìm đường trong Thiên Cung, nhưng bây giờ xem , nơi những đường , mà thể còn là một con đường c.h.ế.t.
Nàng bất đắc dĩ : “Ta cũng chạy, nhưng , cầu thang của Tàng Bảo Lâu giống như quỷ đả tường , mặc kệ chạy thế nào cuối cùng cũng sẽ vòng trở .”
Tiểu Hoàng Kê sức vỗ cánh, vô cùng kinh hãi: [Vậy chúng ? Chúng c.h.ế.t ở đây ?]
Dương Nhung Nhung bóp lấy gáy nó: “Bình tĩnh.”
Tiểu Hoàng Kê chạm đôi mắt đen láy sâu thẳm của nàng, giống như dội một gáo nước lạnh đầu, đầu óc vốn nỗi sợ hãi cho mờ mịt trong nháy mắt liền tỉnh táo . Lúc nó mới muộn màng nhận , bản biểu hiện quá bốc đồng . Điểm giống với bản lúc bình thường.
Tiểu Hoàng Kê Dương Nhung Nhung, đám Triệu Thư đang chìm đắm trong việc đoạt bảo vật gần như điên cuồng, dần dần hiểu , lẩm bẩm: [Nơi sẽ phóng đại những cảm xúc tiêu cực trong lòng .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tra-khap-tu-hai-bat-hoang-dau-dau-cung-la-tu-la-trang/chuong-19-tam-thoi-dinh-chien-tim-kiem-tran-nhan.html.]
Dương Nhung Nhung gật đầu tỏ vẻ đồng tình: “Ừ.”
Thất tình lục d.ụ.c vốn là lẽ thường, chỉ cần là con thì khó tránh khỏi những cảm xúc như sợ hãi, tham lam, ích kỷ, nhưng Thiên Cung phóng đại những cảm xúc lên vô hạn, tiến tới nuốt chửng lý trí, khiến con trở nên thể lý, cho đến khi điên cuồng.
Tiểu Hoàng Kê Dương Nhung Nhung, Vân Giai, hỏi nghi hoặc trong lòng: [Tại các ngươi ảnh hưởng?]
“Ta cũng rõ tình trạng của là thế nào, còn thì…” Dương Nhung Nhung liếc Vân Giai bên cạnh, đầy ẩn ý, “Ngươi thật sự nghĩ ảnh hưởng ?”
Nếu thật sự ảnh hưởng, căn bản sẽ đồng ý hợp tác với nàng, càng sẽ thả nàng . Thực cũng vô tình ảnh hưởng đến lý trí, trở nên bốc đồng hơn. Chẳng qua vẫn giữ sự cảnh giác, vì sa ngã như đám Triệu Thư.
Vân Giai thấy Dương Nhung Nhung chuyện với một con chim, cảm thấy kỳ lạ, ả học tiếng chim từ lúc nào ? Khi nàng sang, nụ của nàng cho sởn gai ốc. Hắn bất giác lùi một bước, cảnh giác hỏi: “Ngươi ý gì?”
Dương Nhung Nhung hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Ta đang nghĩ mới thể rời khỏi đây.”
Cho dù rõ nàng hiềm nghi đ.á.n.h trống lảng, nhưng Vân Giai vẫn thu hút sự chú ý, nhịn hỏi: “Ngươi nghĩ gì ?”
Dương Nhung Nhung gật đầu: “Ừ, một ý tưởng.”
Vân Giai vội : “Mau thử xem.”
“Vừa rõ ràng là chạy xuống lầu, kết quả chạy ngược trở , nhưng lúc chúng lên lầu, rõ ràng chỉ một con đường lên lầu, điều chứng tỏ cái gì?”
Vân Giai chăm chú: “Chứng tỏ tòa lầu khi chúng lên xảy biến hóa.”
“Là cách gì, thể khiến một cái cầu thang lớn như đổi hướng một cách lặng lẽ tiếng động chứ?” Dương Nhung Nhung đến đây thì giơ một ngón tay lên, tiếp tục , “Chỉ một cách, đó chính là bên trong Tàng Bảo Lâu thiết lập trận pháp, từ khoảnh khắc chúng bước Tàng Bảo Lâu, tiến trận pháp, tất cả những gì chúng thấy, thấy, sờ thấy, đều là do trận pháp biến ảo .”
Vân Giai chợt hiểu , như thì tất cả đều thể giải thích . là kiếm tu, từng học qua trận pháp, cho dù trong lầu thể cất giấu trận pháp, cũng bắt đầu từ . Hắn chỉ thể cầu cứu nữ tu mặt: “Chúng phá trận như thế nào?”
Dương Nhung Nhung phân tích: “Trận pháp đa phần đều do thiên can địa chi suy diễn mà thành, trong thiên can địa chi sinh môn, cũng t.ử môn, chúng chỉ cần tìm sinh môn — cũng chính là trận nhãn mà các ngươi thường , chỉ cần đến vị trí của trận nhãn, chúng thể thoát khỏi đây.”
Thấy nàng đấy, Vân Giai khỏi tò mò: “Sao ngươi hiểu về trận pháp?”
Dương Nhung Nhung thuận miệng : “Trong Tàng Thư Các của Tiên Vân Tông nhiều điển tịch về trận pháp, xem hết chúng , tự nhiên sẽ học một chút da lông.”
Vân Giai nhớ những lời nàng với Triệu Thư, nàng nàng nhập môn ba mươi năm từng ai truyền thụ công pháp, chỉ thể dựa tự học, nhịn hỏi: “Thẩm sư thúc thật sự từng dạy ngươi ?”
Dương Nhung Nhung hỏi ngược : “Ta đều dùng đạo tâm thề , ngươi còn tin?”
Vân Giai quả thực tin: “Thẩm sư thúc nhận ngươi đồ , theo lý sẽ đối xử với ngươi như .”
Dương Nhung Nhung khẽ một tiếng: “Trong lòng Thẩm sư thúc của ngươi ngoại trừ thanh kiếm của , thì chỉ vị sư tỷ mà cầu mà thôi, đồ là đây trong mắt chẳng khác gì hòn đá ven đường, ngươi thể trông mong tình nghĩa sư đồ gì với một hòn đá ?”
Vân Giai mím môi: “Thẩm sư thúc là loại tinh thần trách nhiệm.”