Tra Khắp Tứ Hải Bát Hoang: Đâu Đâu Cũng Là Tu La Tràng - Chương 101: Tặng Lễ Long Cốt, Nữ Chính Thề Báo Thù
Cập nhật lúc: 2026-03-26 09:37:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong bốn nam nhân mà Dương Nhung Nhung công lược, kẻ khó đối phó nhất chính là Lâm Uyên.
Không vì tu vi của cao đến , mà là vì tên giới hạn cuối cùng.
Loại như đạo đức trói buộc, việc từ thủ đoạn, bận tâm đến ánh mắt của khác, thậm chí cũng bận tâm đến sự sống c.h.ế.t của chính .
Hắn chỉ cốt bản vui vẻ là .
Nếu đặt ở xã hội hiện đại, loại sớm tù đạp máy khâu .
Đáng tiếc nơi là Tu Tiên Giới cường giả vi tôn, chỉ cần thực lực của đủ mạnh, thể xằng bậy, ai thể chế tài .
Lúc nếu vì thành nhiệm vụ, Dương Nhung Nhung tuyệt đối sẽ trêu chọc loại .
Cô ngừng việc cãi cọ vô nghĩa với đối phương, hít sâu một , duy trì sự bình tĩnh.
Chuyện qua thì xảy , hối hận cũng vô ích.
Sở dĩ Lâm Uyên thể bận tâm đến thái độ của cô, suy cho cùng vẫn là vì cô quá yếu. Hắn dễ dàng thể áp chế cô, giống như con voi cần gì bận tâm xem con kiến nhỏ đang nghĩ gì?
Bây giờ việc cô thể là nỗ lực khiến bản trở nên mạnh mẽ hơn.
Chỉ khi cô đủ mạnh mẽ, mới cần chịu sự khống chế của khác nữa.
Mà cô trở nên mạnh mẽ, thì bắt buộc chữa khỏi linh căn .
Long Cốt cần dùng để chữa linh căn vẫn còn ở Bồng Lai Tiên Đảo, nổ thành tro bụi cùng với Liễu Phù Quân ?
Nếu Long Cốt còn, thì cô chỉ thể tìm cách khác để chữa linh căn.
Lâm Uyên thấy cô chìm trầm tư thèm để ý đến , cam lòng cô ngó lơ, lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
“Nàng đang nghĩ gì ?”
“Sao nàng chuyện?”
“Bảo nhi, nàng để ý đến mà, chán quá .”
“Nàng mà để ý đến nữa, sẽ hôn nàng đấy nhé.”
……
Thấy thật sự định sáp tới hôn , Dương Nhung Nhung nhẫn nhịn hết nổi, tát một cái mặt .
Cô ý định thương hoa tiếc ngọc, một cái tát dùng lực mạnh, trực tiếp để một dấu tay đỏ tươi khuôn mặt tuấn tú như hoa của .
Lâm Uyên đ.á.n.h cho ngây .
Hắn sững sờ một lúc lâu mới phản ứng .
Dương Nhung Nhung tưởng sẽ nổi giận, cô chuẩn sẵn tư thế phòng thủ để đối phương đ.á.n.h trả.
Kết quả thấy chỉ sờ sờ gò má đ.á.n.h đỏ của , tủi thở dài.
“Nàng thật nhẫn tâm.”
Ngay đó chuyển hướng câu chuyện, mặt nở nụ .
“ thích!”
Dương Nhung Nhung: “……”
Bệnh thần kinh !
Lâm Uyên chủ động đưa nửa khuôn mặt còn đến mặt cô, đôi mắt phượng trong veo, dùng giọng điệu tràn đầy mong đợi : “Đến đây nào, đ.á.n.h thêm cái nữa .”
Bộ dạng đó của cứ như thể hai bọn họ đang ở trong xe ngựa chơi trò play đặc biệt thể miêu tả nào đó, hưng phấn thôi, cùng cô tiếp tục chơi đùa sâu hơn.
Dương Nhung Nhung thể dùng ngôn từ để diễn tả tâm trạng của lúc nữa .
Cô mệt mỏi thở dài một : “Ngươi tránh xa một chút.”
Lâm Uyên ôm c.h.ặ.t lấy : “Không .”
Nói xong cằm còn cọ cọ nhẹ lên đỉnh đầu cô.
Dương Nhung Nhung một nữa gọi tên : “Lâm Uyên.”
Lâm Uyên vui vẻ: “Ừm!”
“Ngươi thật sự thích ?”
“Đương nhiên!”
“Vậy ngươi nên tôn trọng ý nguyện của , bây giờ mệt, chuyện với ngươi, ngươi buông .”
Dương Nhung Nhung vũ lực của kém xa đối phương, thể liều mạng, thì chỉ thể tìm kiếm cơ hội từ phương diện khác, ví dụ như tình cảm.
Bất kể đối phương thật lòng thích cô , ít nhất thể hiện ý theo đuổi cô.
Vậy thì cô tạm thời chiếm thế thượng phong trong đoạn tình cảm , cô nên nắm bắt lợi thế , để bản nắm giữ một mức độ chủ động nhất định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tra-khap-tu-hai-bat-hoang-dau-dau-cung-la-tu-la-trang/chuong-101-tang-le-long-cot-nu-chinh-the-bao-thu.html.]
“Được thôi.” Lâm Uyên lưu luyến nỡ buông .
Dương Nhung Nhung lập tức kéo giãn cách với .
Cô tỏ vẻ thoải mái xoa xoa cánh tay, đó mới chống tay lên ván giường nhích một chút.
“Ta nghỉ ngơi , ngươi đừng chuyện phiền nữa.”
Dương Nhung Nhung lưng , mượn cớ nghỉ ngơi để tiếp tục suy nghĩ đối sách tiếp theo.
Lâm Uyên từ phía dán sát lên.
Hắn thế mà cũng lên giường!
Dương Nhung Nhung dọa giật .
Cô trừng mắt chất vấn: “Ngươi gì ?”
Lâm Uyên một tay chống cằm, mái tóc dài xoăn xõa xuống bên sườn mặt.
Hắn chằm chằm mắt cô, mỉm : “Ta cùng nàng nghỉ ngơi mà.”
Dương Nhung Nhung dứt khoát từ chối: “Không cần! Ngươi xuống !”
Lâm Uyên đương nhiên sẽ lời như .
Hắn vẻ lơ đãng hỏi: “Nàng thoạt bài xích ? Tại ? Nàng sẽ là cố ý tìm cớ để xa lánh chứ? Tiêu Tiêu, nàng hẳn là sẽ đối xử với như nhỉ?”
Dương Nhung Nhung từ ánh mắt như như của .
Hắn thực sớm những tâm tư nhỏ nhặt của cô.
Hắn cô đang cố ý lừa .
những để bụng, mà còn sẵn lòng hùa theo cô diễn kịch.
Quá tồi tệ!
Dương Nhung Nhung sầm mặt xuống: “Ngươi phiền.”
Lâm Uyên một nữa bật thành tiếng, đôi mắt phượng khẽ cong lên, tâm trạng vui vẻ thể thấy rõ bằng mắt thường.
“Tiêu Tiêu, nàng đang nghĩ thế nào mới thể thoát khỏi ma trảo của ? Thực cần thiết như , những việc khác thể cho nàng, đều thể cho nàng, thậm chí còn thể hơn khác. Nàng ở bên cạnh , sẽ khiến nàng sống vui vẻ.”
Dương Nhung Nhung nhếch khóe miệng, trào phúng : “Vậy ? Người Thẩm Ôn Khâm thể vì mà dấn nguy hiểm, còn ngươi thì ? Ngươi chỉ ép buộc nô lệ của ngươi, ở mặt ngươi, thứ thể cảm nhận chỉ sự nhục nhã.”
Lâm Uyên vươn tay vuốt một lọn tóc của cô, đưa lên môi hôn một cái.
Hắn thấp giọng : “Ta ngờ một cái khế ước nô bộc khiến nàng khó chịu như . Để bù đắp, thể tặng nàng một món quà.”
Nói xong liền nhẹ nhàng b.úng tay một cái.
Trong lòng bàn tay vốn dĩ trống đột nhiên xuất hiện một chiếc hộp ngọc.
Hắn mở hộp ngọc , để lộ khúc xương trắng muốt bên trong.
Thế mà là Long Cốt!
Dương Nhung Nhung bỗng chốc mở to hai mắt.
“Long Cốt ở chỗ ngươi?”
Lâm Uyên lấy Long Cốt , đặt mặt Dương Nhung Nhung, vẻ mặt khó tin của cô, một nữa phát tiếng vui vẻ.
“Muốn ? Nàng hôn một cái, sẽ hết cho nàng .”
Dương Nhung Nhung mắng: “Đi c.h.ế.t !”
Lâm Uyên lộ vẻ thất vọng: “Thật là keo kiệt, hôn một cái cũng chịu. , thể hôn nàng.”
Nói xong liền sáp tới, mặc kệ Dương Nhung Nhung phản kháng, cứng rắn hôn một cái lên mặt cô.
Dương Nhung Nhung tức đến mức hốc mắt đỏ hoe.
Cô nắm c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m, hung hăng thề, đợi cô trở nên mạnh mẽ , cô nhất định g.i.ế.c c.h.ế.t tên thần kinh !
Lâm Uyên mỉm : “Có nàng đang nghĩ, nhất định trả thù ? Ý tưởng tuyệt, mong đợi đấy. Nếu thật sự ngày đó, xin nàng nhất định hung hăng chà đạp .”
Lời giống như khiêu khích, nhưng lộ một loại ý vị mờ ám nên lời.
Dương Nhung Nhung hận đến ngứa răng: “Ngươi đừng đắc ý, cẩn thận lật thuyền trong mương!”
Ngón tay Lâm Uyên nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, giống như đang trêu chọc một con mèo nhỏ xù lông.
“Ta cho dù lật thuyền, cũng chỉ lật ở chỗ nàng thôi.”
Dương Nhung Nhung hất mạnh tay : “Ngươi cứ đợi đấy cho !”