Tổng Tài Theo Đuổi Vợ - Nàng Luật Sư Quyến Rũ - CHƯƠNG 9: CÔNG LÝ CỦA TRÁI TIM VÀ BẢN ÁN TRONG BÓNG TỐI

Cập nhật lúc: 2026-04-30 09:22:29
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là lúc "Đóa hồng gai" Thẩm Nhược Hy thực sự nở rộ giữa bão tố.

--------------------------

Ánh đèn neon của thành phố S khi đêm về trông giống như những vết nứt rực rỡ một tấm kính đen khổng lồ. Trong phòng việc tại văn phòng luật sư riêng, Thẩm Nhược Hy lặng yên, bóng lưng cô đổ dài mặt sàn gỗ bóng loáng. Trước mặt cô còn là những bó hoa hồng đen kiêu hãnh, mà là chồng hồ sơ cao ngất, những bản cung từ và những tấm ảnh hiện trường cũ nát từ 5 năm .

Tiếng kim đồng hồ tích tắc rơi gian tĩnh lặng, mỗi nhịp đập như một lời nhắc nhở về thời gian đang cạn dần của Hoắc Cận Ngôn trong phòng tạm giam.

Nhược Hy đưa tay vuốt nhẹ lên thái dương đang đau nhức. Cô nhớ ánh mắt của lúc áp giải — một ánh mắt sự hối của một kẻ thủ ác, mà chỉ sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Anh dùng tự do của để mua lòng tin của cô. Anh dùng danh dự của một vị vua để đổi lấy một lời tha thứ từ phụ nữ yêu.

"Đồ ngốc... tưởng sẽ cảm động ?" Cô thầm thì, giọng lạc giữa phòng việc vắng lặng. giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống trang hồ sơ tố cáo trái tim đang vỡ vụn của cô.

1. Cuộc gặp gỡ trong bóng tối

Sáng hôm , Nhược Hy mặt tại trại tạm giam. Không gian nơi đây bao phủ bởi mùi vôi vữa cũ kỹ và sự lạnh lẽo của những thanh sắt gỉ sét. Cô tấm kính chống đạn, chờ đợi đàn ông đảo lộn cuộc đời .

Khi Hoắc Cận Ngôn bước , Nhược Hy cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c thắt . Anh mặc bộ quần áo phạm nhân màu xanh xám, mái tóc vốn chải chuốt kỹ lưỡng giờ rối, cằm lún phún râu quai nón. Thế nhưng, khí chất cao ngạo vẫn hề mất . Anh xuống, cầm ống lên, đôi mắt sâu thẳm cô như khảm sâu hình bóng cô tâm trí.

"Em gầy ," là câu đầu tiên . Không là về vụ án, về sự phản bội, mà là về cô.

Nhược Hy siết c.h.ặ.t ống , cố giữ cho giọng run rẩy: "Anh đang ? Tự thú về một vụ án kết thúc từ lâu, hủy hoại Hoắc thị ? Anh Duy Duy một cha là tội phạm ?"

Cận Ngôn khẽ mỉm , nụ mang theo chút đắng chát nhưng đầy sự bao dung: "Nếu , cả đời em sẽ bao giờ bằng ánh mắt như nữa. Nhược Hy, thể mất tất cả, nhưng thể mất em thêm một nào nữa. 5 năm qua... địa ngục đó nếm đủ ."

" g.i.ế.c ông !" Nhược Hy áp lòng bàn tay lên mặt kính. "Đoạn ghi âm trong USB chứng minh mới là lệnh. Tại nhận hết về ?"

"Bà ," Cận Ngôn nhắm mắt , che giấu nỗi đau. "Và quan trọng hơn, nếu bà sụp đổ ngay lúc , phe cánh của bà sẽ điên cuồng tấn công em để phi tang bằng chứng. Anh đây là để thu hút hỏa lực về phía , để em thời gian dọn dẹp sạch sẽ Hoắc thị."

Nhược Hy bàng hoàng. Hóa , ngay cả việc tù, cũng tính toán để bảo vệ cô một cách triệt để nhất. Anh đang biến thành một tấm khiên sống, hứng chịu sự phỉ nhổ của dư luận để cô thể vững đỉnh cao quyền lực.

" sẽ cứu ," Nhược Hy , từng chữ đanh thép như một lời thề. "Không với tư cách phu nhân của , mà với tư cách là luật sư giỏi nhất mà từng đối đầu. Hoắc Cận Ngôn, chuẩn tinh thần , sẽ lôi khỏi cái l.ồ.ng , kể cả khi lật đổ cả gia tộc họ Hoắc."

2. Màn đối đầu với "Mẹ chồng"

Rời khỏi trại giam, Nhược Hy về nhà mà thẳng đến căn biệt thự cổ của bà Hoắc ở vùng ngoại ô. Căn nhà im lìm như một lăng mộ, bao quanh bởi những hàng cây tùng bách quanh năm thấy ánh mặt trời.

Bà Hoắc đang trong vườn , ung dung rót nước như thể con trai bà đang tù. Thấy Nhược Hy bước , bà hề ngạc nhiên, chỉ khẽ nhướng mày:

"Luật sư Thẩm, con đến để chúc mừng chiến thắng của ? Con thành công khiến con trai đầu thú đấy."

Nhược Hy xuống, cô sừng sững giữa vườn , luồng khí lạnh toát từ cô khiến những hầu xung quanh rùng . Cô ném tập hồ sơ lên bàn, b.ắ.n tung tóe những giọt xanh.

"Bà Hoắc, đừng diễn kịch nữa. tìm thấy lệnh giao dịch ngầm giữa bà và tay sát thủ thực sự năm đó. Hoắc Trường Phong c.h.ế.t vì cú đ.â.m xe của Cận Ngôn. Ông c.h.ế.t vì liều t.h.u.ố.c độc tiêm ngay khi vụ t.a.i n.ạ.n xảy , trong khi Cận Ngôn đang bất tỉnh. Và lệnh cho tay bác sĩ pháp y năm đó... chính là bà."

Gương mặt bà Hoắc cứng đờ trong giây lát. Đôi mắt bà híp , ẩn chứa sự tàn độc còn che giấu: "Con bằng chứng ? Hay chỉ là suy đoán của một đàn bà đang phát điên vì tình?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tong-tai-theo-duoi-vo-nang-luat-su-quyen-ru/chuong-9-cong-ly-cua-trai-tim-va-ban-an-trong-bong-toi.html.]

"Bằng chứng?" Nhược Hy khẽ , nụ rạng rỡ nhưng chứa đầy nọc độc. "Bà quên rằng là ai ? tìm thấy tay bác sĩ pháp y đó. Ông đang trốn ở Singapore, và đoán xem ai là đưa ông về nước tối qua?"

Bà Hoắc đập mạnh tay xuống bàn: "Cô dám phản bội gia tộc ? Nếu chuyện lộ , Hoắc thị sẽ sụp đổ, Duy Duy sẽ còn gì cả!"

" thà để con bắt đầu từ con , còn hơn để nó lớn lên trong sự nuôi nấng của một đôi tay đẫm m.á.u," Nhược Hy bước tới gần, ghé sát tai bà , thầm thì: "Bà hai lựa chọn. Một là tự tòa chứng, rõ Cận Ngôn chỉ là vô tình gây t.a.i n.ạ.n nhưng g.i.ế.c . Hai là sẽ đưa bộ bằng chứng g.i.ế.c chủ đích của bà cho cảnh sát. Khi đó, bà sẽ tù vài năm ... bà sẽ c.h.ế.t trong đó."

Sự im lặng bao trùm khu vườn. Bà Hoắc con dâu mà bà từng coi là một quân cờ dễ dàng vứt bỏ, giờ đây đang mặt bà như một vị nữ thần báo thù. Bà thua. Bà đ.á.n.h giá thấp một điều: Tình yêu của một dành cho con và tình yêu của một đàn bà dành cho đàn ông của thể tạo một sức mạnh hủy diệt.

3. Phiên tòa của sự thật

Một tuần , phiên tòa xét xử vụ án của Hoắc Cận Ngôn trở thành tâm điểm của quốc. Phóng viên vây kín lối như đàn kiến cỏ.

Nhược Hy bước phòng xử án trong chiếc áo choàng màu xám tro, gương mặt tĩnh lặng như nước. Phía đối diện, Lục Triết ở hàng ghế dự thính với nụ đắc thắng. Anh vẫn nghĩ thể ngư ông đắc lợi.

"Bị cáo Hoắc Cận Ngôn, thừa nhận cố tình lao xe nạn nhân Hoắc Trường Phong với mục đích g.i.ế.c ?" Thẩm phán hỏi.

Cận Ngôn định dậy trả lời, nhưng Nhược Hy nhanh hơn. Cô dõng dạc: "Thưa Hội đồng xét xử, bằng chứng mới chứng minh chủ của là kẻ g.i.ế.c ."

Cả phòng xử án xôn xao. Nhược Hy lượt đưa các bằng chứng về báo cáo pháp y giả, và bất ngờ nhất, cô mời nhân chứng quan trọng nhất: Bà phu nhân Hoắc gia.

Bà Hoắc bước với dáng vẻ tiều tụy, gương mặt như già mười tuổi. Dưới áp lực của Nhược Hy và nỗi sợ hãi về bản án t.ử hình cho tội g.i.ế.c chủ đích, bà khai nhận bộ sự thật: Rằng bà sắp xếp vụ tai nạn, và Cận Ngôn thực chất chỉ là hùng cứu Nhược Hy, còn cái c.h.ế.t của Trường Phong là do sự can thiệp đó của bà để bịt đầu mối.

Cận Ngôn ở bục cáo, sững sờ . Anh ngờ Nhược Hy thể ép bà đến mức .

"Như ," Nhược Hy kết luận, giọng cô vang vọng khắp phòng xử án, "Thân chủ của chỉ phạm tội gây t.a.i n.ạ.n giao thông trong tình trạng khẩn cấp để cứu . Với thời gian tạm giam và sự tự nguyện đầu thú, yêu cầu tòa án tuyên bố vô tội đối với cáo buộc g.i.ế.c ."

Khi thẩm phán gõ b.úa kết thúc phiên tòa, công bố Hoắc Cận Ngôn trắng án g.i.ế.c và chỉ chịu án treo cho vụ tai nạn, cả phòng xử án như nổ tung.

Nhược Hy đó, cảm thấy bộ sức lực như rút cạn. Cô thấy Cận Ngôn cởi còng tay, lao về phía cô, ôm c.h.ặ.t lấy cô sự chứng kiến của hàng trăm ống kính.

"Em , Nhược Hy," thì thầm tai cô, nước mắt rơi vai áo cô.

"Đừng mừng vội," cô đẩy một chút, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái. "Hoắc thị bây giờ sụp đổ một nửa vì scandal của . Giờ chỉ là một đàn ông thất nghiệp thôi."

Cận Ngôn lớn, nụ sảng khoái nhất trong suốt 5 năm qua: "Vậy thì quá. Từ giờ sẽ tài xế riêng cho Giám đốc Thẩm. Em nuôi ?"

-----------------------------

Hạnh phúc tưởng chừng trọn vẹn khi họ cùng đón Duy Duy về nhà. tối hôm đó, khi Nhược Hy đang thu dọn văn phòng để chuẩn cho một chương mới của cuộc đời, cô nhận một bưu phẩm gửi.

Bên trong là một chiếc đồng hồ cũ kỹ, mặt kính vỡ. Đó là chiếc đồng hồ của cha Nhược Hy – qua đời trong một vụ t.a.i n.ạ.n công trường khi cô còn nhỏ. Kèm theo đó là một mảnh giấy vỏn vẹn vài chữ:

"Hoắc Cận Ngôn cứu cô 5 năm là thật. cha của chính là cắt dây cáp công trường khiến cha cô thiệt mạng 20 năm . Món nợ m.á.u , liệu tình yêu của cô trả nổi ?"

Nhược Hy bàng hoàng ngã quỵ xuống sàn. Oan oan tương báo, hận thù đời như một bóng ma dai dẳng chịu buông tha cho họ.

Loading...