Tổng tài O là mèo con (nữ A nam O) - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-03-31 08:16:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Ninh Nghiên rời khỏi game thực tế ảo.

Cơ thể bắt đầu nóng lên. Lục Ninh Nghiên , điều chỉ vì tác dụng của t.h.u.ố.c ức chế đang dần hết, mà còn vì mới tiếp xúc với Diệp Thiền trong game.

Anh quá khát khao cô.

Chậu bạc hà đầu giường trụi lá, vài cành bạc hà rũ xuống đất, hấp hối, còn trơ trụi một chút cây xanh, chút sinh khí nào, giống hệt Lục Ninh Nghiên hiện giờ.

A Thiền đang ở nhà Trịnh Gia Nguyệt, các cô đang chơi vui, lẽ sẽ về ngay .

Thấy trời sắp tối, lập tức sẽ biến thành mèo đen nhỏ. Đến lúc đó thì càng thể tìm cô .

Khoan ... mèo đen nhỏ?

Lục Ninh Nghiên lóe lên một tia sáng. Anh đột nhiên nghĩ đến, Diệp Thiền đây lắp một cảm biến ở cửa sổ phòng cô . Chỉ cần đến gần cửa sổ, quang não của Diệp Thiền sẽ nhận thông báo. Cô là vì lo lắng khi cửa sổ mở thì chú mèo đen .

Nếu là như ... Diệp Thiền liệu về vì chú mèo đen ?

Lục Ninh Nghiên chắc chắn, nhưng... đây là phương pháp duy nhất. Anh quá gặp cô , nên thử một .

Anh tiêm cho một mũi t.h.u.ố.c an thần. Đây là liều lượng lớn nhất, nhưng Lục Ninh Nghiên vì trông bình thường một chút, vẫn c.ắ.n răng tiêm xuống.

Lục Ninh Nghiên lặng lẽ chờ đợi, đợi đến lúc biến hình, liền nhanh nhẹn nhảy lên lan can ban công, bò dọc theo bức tường hẹp đến cửa sổ nhà bên cạnh.

Anh sẽ đợi ở đó, , sẽ đến…

Diệp Thiền vốn còn định hợp tác với tiểu loli ván tiếp theo, nhưng tiểu loli đỏ mặt nhanh thoát game. Diệp Thiền cũng mất hứng, cùng Trịnh Gia Nguyệt thoát khỏi hệ thống thực tế ảo. Hai bàn bạc xem nên ngoài ăn cơm .

"Tớ A Thiền , là ở đây luôn ." Lúc ăn tối, Trịnh Gia Nguyệt khuyên cô ở , “Nếu về nhà gặp Lục Ninh Nghiên.”

Diệp Thiền suy nghĩ một lát, vẫn lắc đầu: “Làm phiền mãi cũng tiện. Hơn nữa, tớ thể vì về nhà chứ?”

" thế!" Trịnh Gia Nguyệt lòng đầy căm phẫn: “Anh mắng , cứ mắng , đuổi !”

Diệp Thiền bạn chọc : “Không đùa nữa, ăn cơm .”

"Thế thì thế thì, hôm nay cứ ở muộn một chút ." Trịnh Gia Nguyệt vẫn giữ Diệp Thiền : “Lát nữa tớ còn chơi game với nữa!”

"Được thôi." Diệp Thiền cũng còn game xem thử, tiểu loli còn đến .

cô và Trịnh Gia Nguyệt cứ chơi mãi đến hơn 8 giờ tối, tiểu loli vẫn xuất hiện. Diệp Thiền cũng gặp dẫn đường nào ăn ý đến nữa.

Chơi đến cuối cùng, điểm của Diệp Thiền vượt xa . Mỗi thành phó bản, hội nhóm chat của đội xe đều tâng bốc cô lên tận mây xanh. Đa chơi game đều là những yêu thích đua xe, sôi nổi bắt đầu đoán xem chơi ID "Tiếng Ve Kêu Mùa Hè" rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Diệp Thiền một nữa đăng quang một trận game, hứng thú tức khắc giảm sút. Cô căn bản để ý đến những lời bàn tán của chơi về phận , thoát game, ẩn sâu sắc.

"Bên ngoài hình như trời mưa ." Trịnh Gia Nguyệt bước khỏi khoang game hệ, liền thấy tiếng lách tách từ ngoài cửa sổ. Cô bê mấy chậu hoa trồng bệ cửa trong: “A Thiền, hôm nay đừng về nữa? Ngày mai tớ đưa câu lạc bộ chẳng hơn .”

Diệp Thiền định đồng ý, đột nhiên phát hiện quang não của hiện lên một thông báo.

Cảm biến cửa sổ cảm ứng sự hiện diện của một vật thể nhẹ, là một con mèo hình thể nhẹ.

— Là mèo đen nhỏ!

Mèo đen nhỏ xuất hiện thần kỳ, cửa sổ phòng dù cũng thể mở lúc nơi. Diệp Thiền để thể nhanh ch.óng nó đến, thiết lập một cảm biến bệ cửa sổ. Chỉ cần mèo đen nhỏ đến, cô thể .

ngoài cửa sổ, cơn mưa nhỏ vốn thưa thớt lúc nãy chỉ trong vài phút lớn hơn nhiều.

Mèo đen nhỏ…

Nó trông thông minh như , lẽ tự chạy tìm chỗ trú mưa ?

Diệp Thiền nghĩ đến, mấy mèo đen nhỏ chỉ cần đến là sẽ luôn đợi cửa sổ, cho đến khi cô phát hiện, mở cửa sổ đón nó phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tong-tai-o-la-meo-con-nu-a-nam-o/chuong-26.html.]

Con mèo ngốc nghếch , sẽ mưa cũng ngoan ngoãn đợi ở đó chứ?

Diệp Thiền trong lòng do dự chừng, nhưng để vạn bất nhất thất, cô vẫn quyết định về nhà.

"Thật sự về ?" Trịnh Gia Nguyệt luyến tiếc Diệp Thiền: “Vậy nhớ chạy xe bay đến tận cửa nhé, đừng để ướt mưa...”

“Được Gia Nguyệt, tớ về để xem mèo mà.”Diệp Thiền vội vàng giày, giải thích lúng túng: “Lần tớ sẽ dẫn đường cho , nhất định giúp kéo điểm game lên!”

Trịnh Gia Nguyệt tiễn bạn xong, vẫn còn ngơ ngác: A Thiền nhà bao giờ nuôi mèo thế nhỉ?

Lục Ninh Nghiên co ro cửa sổ, vùi móng vuốt .

Hơi lạnh.

Thời tiết hôm nay hình như , chạng vạng bắt đầu nổi gió, mưa .

Diệp Thiền thật sự sẽ đến ?

Lục Ninh Nghiên nhớ một đây, nó cũng đột nhiên chạy đến cửa sổ. Diệp Thiền khi đó hình như đang mua rau củ ở siêu thị của khu dân cư. Sau khi nhận thông báo từ quang não liền ngừng chân vội vã chạy về ôm nó, còn dẫn nó siêu thị mua đồ ăn.

đặt nó ba lô của , chỉ lộ một cái đầu nhỏ đen thui. Những hộ dân trong khu quen Diệp Thiền đều đến khen mèo của cô đáng yêu. A Thiền kiêu hãnh dẫn nó một vòng, khoe khoang con cưng nhà .

Lục Ninh Nghiên đột nhiên nghĩ đến, nếu thể, mãi mãi là mèo con của A Thiền.

Không lâu , mưa to gió lớn. Ban đầu chỉ cảm thấy lông dính vài giọt nước, dần dần mưa càng lúc càng lớn, nước mưa mạnh mẽ b.ắ.n ướt nửa . Móng vuốt Lục Ninh Nghiên ướt nhẹp, còn dính đầy bụi bẩn.

Anh chật vật bệ cửa sổ, cố gắng tìm một chỗ trú mưa.

Không thể dáng vẻ gặp A Thiền, dù là mèo cũng xinh xắn mới !

Cuối cùng, Lục Ninh Nghiên tìm một góc trú mưa mái hiên sân nhà A Thiền. Chỉ là bộ lông đó mưa ướt nhẹp dính c.h.ặ.t thể, ướt sũng, toát một cảm giác lạnh lẽo.

Chú mèo đen nhỏ run rẩy một cái, lắc lắc nước , co ro run rẩy ở chân tường.

A Thiền... sẽ đến chứ?

sẽ về chứ. Lục Ninh Nghiên nhớ rõ, Diệp Thiền thích ngủ qua đêm bên ngoài, cho nên... dù cô vì nó, cũng nên sẽ về nhà.

Chẳng qua cần đợi thêm một lát.

Thời gian chờ đợi dày vò và dài đằng đẵng, nhưng đối với Lục Ninh Nghiên thì là sự t.r.a t.ấ.n quá lớn. Bởi vì luôn hy vọng và chờ đợi, ít nhất đối với chú mèo đen nhỏ, Diệp Thiền sẽ che chở nó.

Lục Ninh Nghiên lạnh đói, nhưng vì đều dính nhớp, nên cử động chút nào. Anh cuộn tròn trốn góc phòng, đến đầu cũng rụt , từ xa như một cục lông đen thui.

Đêm chìm một màn tối đặc, nước mưa rì rào đổ xuống mắt , bên tai chỉ thấy tiếng mưa. Sương mù dày đặc che khuất cảnh vật từ xa, chỉ thể thấy đèn đường xa xa sáng lên, mờ ảo từng điểm.

Anh đợi bao lâu, cuối cùng, trong phòng dường như sáng đèn —

Lục Ninh Nghiên trong khoảnh khắc .

Gần như ngay lập tức, vọt trong mưa bụi, chạy về phía cửa sổ phòng.

— A Thiền quen tìm ở đó, nhất định nhanh nhất thể thấy cô .

Cây nấm nhỏ bé, lặng lẽ vươn lên từ bóng tối, như nhắc ta rằng vẻ đẹp đôi khi được nuôi dưỡng từ những điều âm thầm nhất.

Cánh cửa sổ đó mở từ bên trong, cả căn phòng sáng bừng, giọng nôn nóng của Diệp Thiền truyền đến tai : “Mèo đen nhỏ?!”

Thân ảnh của cô giống như thiên thần, đôi tay mạnh mẽ và ấm áp, ôm lấy , gần như hòa một với bóng đêm, trong ánh sáng.

A Thiền đến đón về nhà.

Tác giả lời :

Tiểu Lục: Meo meo ~

Loading...