Nam Nguyệt và Lục Chấp hai nhiều nhất cũng chỉ là 1 thành 2 thành thôi.
Không sủng ái bằng !
Ba so đo nửa ngày trời, cuối cùng ánh mắt rơi Tào Vô Kỳ.
Tào Vô Kỳ bĩu môi.
“ là gia chủ tương lai của Tào gia...”
Nói cách khác, bộ Tào gia đều là của .
Tào gia tuy là gia tộc cương thi, nhưng tồn tại bao nhiêu năm nay, vẫn còn ít , tài sản của gia tộc cũng khổng lồ.
Đều là của Tào Vô Kỳ...
Tính 3 bọn họ 1 thành + 2 thành + 7 thành mới bằng Tào Vô Kỳ.
Hùng Khánh trực tiếp xua tay.
“Cậu là dây đen, tính.”
Ba bọn họ đều là dây đỏ, bọn họ mới là một nhà.
Tào Vô Kỳ bĩu môi.
Thầm nghĩ còn thèm ghép thành em với bọn họ !
Ba đồ dở .
Văn Khí bắt bọn họ đến để gì?
Chắc chắn chuyện a!
Cho nên rốt cuộc tranh giành cái gì a?
Dù cũng tranh.
Anh giành.
Cuối cùng nhấn mạnh một câu, cũng từng con cháu Tào gia!
Anh luôn cho rằng là con cháu Tào gia!
Hơn nữa kiên định cho rằng, là con cháu Tào gia!
Không chấp nhận phản bác!
Mấy thảo luận dứt, nhưng cũng thảo luận nguyên cớ gì.
Tào Vô Kỳ quả thực giống bọn họ, sợi dây còn là màu đen, cho nên tại bắt đến?
Không hợp lý!
nghĩ cũng hợp lý!
Nói chừng là ngược thì !
Bốn đau đầu.
Thế là khi Văn Khí đến đưa đồ, Nam Nguyệt tò mò lên tiếng: “Vậy hai bọn họ, ai là trai a? Anh tin tức chính xác chứ?”
Văn Khí cạn lời Nam Nguyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tong-tai-cam-phu-nhan-lam-huyen-hoc/chuong-7-thanh-a.html.]
Gương mặt của Nam Nguyệt hề xa lạ.
Tiểu công chúa mà Lâm Phiên Phiên ngàn năm thích nhất.
Cũng là thiên phú.
Ít nhất là thiên phú cao hơn .
Tùy tiện tu luyện một chút một nửa thành tựu của Lâm Phiên Phiên.
Mộng Vân Thường
Phải rằng, một nửa thành tựu của Lâm Phiên Phiên, đó tương đương với Bán Thần .
Hắn Nam Nguyệt.
“Cô cảm thấy là ai trong hai bọn họ?”
Nam Nguyệt lắc đầu.
“Không chỉ cần tháo sợi dây xuống, là thể thấy tướng mạo ? Anh tháo xuống a!”
Chỉ cần tháo xuống chẳng sự thật sẽ phơi bày ?
Văn Khí bất đắc dĩ.
“Cơ hội chỉ một , xác suất một nửa, cô thử xem?”
“Thử thì thử.”
Nam Nguyệt cũng là bạo dạn, lập tức kéo sợi dây đỏ cổ Lục Chấp.
Tại chọn Lục Chấp, vì khá quen thuộc, dễ tay hơn.
Lúc sợi dây đỏ cổ cô tùy tiện kéo một cái là đứt, sợi dây đỏ cổ Lục Chấp bàn tay nhỏ bé của Nam Nguyệt kéo đến đỏ ửng cả lên cũng kéo đứt .
“Chuyện gì ?”
Văn Khí bất đắc dĩ .
“Bố cô để một cuốn sách, cuốn sách đó ở trong tay ai, cô ở đó, hoặc cô tay, mới thể kéo đứt sợi dây.”
Cho nên Hùng Khánh mới thể kéo đứt sợi dây mặt Lâm Phiên Phiên.
Cho nên sợi dây đỏ của Nam Nguyệt Lâm Phiên Phiên kéo một cái là đứt.
Hùng Khánh bừng tỉnh đại ngộ!
“Vậy thể ngược , kéo đứt là em chúng , kéo đứt thì !”
Đây tuyệt đối là đáp án chính xác!
Thế là cũng tay kéo sợi dây đen của Tào Vô Kỳ.
kéo nửa ngày trời, da tay đều kéo đến biến dạng , cũng kéo đứt .
Anh lập tức với Văn Khí: “Lấy kéo lên đây!”
Nhất định là sợi dây quá chắc, sức tay thể kéo đứt, dùng đạo cụ!
Nơi rõ ràng là đại lao, là nhà giam, nhưng mấy tụ tập với , mà mạc danh kỳ diệu bầu khí vui vẻ.