Tổng Tài Cấm Phu Nhân Làm Huyền Học - Chương 474: Chức Vị Phó Diêm Vương
Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:51:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt Lâm Phiên Phiên quét một vòng trong biệt thự.
Nam Lâm giải thích: “Lục Lệnh việc rời .”
Lâm Phiên Phiên gật đầu, “Ca ca đang đợi em ?”
“Ừm.”
Lâm Phiên Phiên bước tới, xuống đối diện Nam Lâm.
Nam Lâm trực tiếp mở lời: “Sau khi em đang trò chuyện, em sắp xếp thỏa chuyện khi c.h.ế.t cho bọn họ . Không con mới thể sắp xếp ?”
Lúc đó Nam Lâm hỏi kỹ.
Nam Hách thiên phú.
Anh cảm thấy hẳn cũng thuộc loại thiên phú.
Còn con.
Điểm .
Hình như giẫm mìn .
Cho nên qua đây hỏi thử.
Không lý nào những khác đều sắp xếp, chẳng gì chứ?
Lâm Phiên Phiên biểu cảm nghiêm túc và buồn bực của Nam Lâm chọc .
“Ca ca, nghĩ nhiều , em thể sắp xếp cho chứ?”
Nam gia nhiều như , thiên phú thì thiên phú, thiên phú thì thiên phú, thực mà , khí vận mạnh nhất Nam gia chính là Nam Lâm.
Người thiên phú mạnh nhất cũng là Nam Lâm.
Công đức Nam Lâm cũng là mạnh nhất.
Hơn nữa trời sinh khí chất lãnh đạo, một nhân tài như , cô thể sắp xếp chứ?
So sánh một chút.
Nam Hách đều sắp xếp , lý nào bỏ qua thiên tài Nam Lâm .
Nam Lâm vẫn chút nghi hoặc: “ gia đình, con, bọn họ cũng thể sắp xếp ?”
Lâm Phiên Phiên gật gật đầu.
“Tại em bảo đừng sinh con, là bởi vì em sắp xếp thỏa chuyện của ở Địa Phủ , sinh con, con sinh con, sẽ trở thành sự vướng bận của ở nhân gian, cứ kéo dài như , sẽ loạn.”
“Con của khá đặc biệt, bởi vì thằng bé sinh sớm, đứa trẻ vốn dĩ tồn tại, mệnh cách đặc biệt. Thằng bé định sẵn lên con đường khác với đời, thằng bé sẽ bạn đời con cái.”
Tình huống con của Nam Lâm cũng đặc biệt.
Một đứa trẻ vốn dĩ nên đời một năm .
Lại đời sớm.
Một đứa trẻ như là phép tồn tại.
Là Lâm Phiên Phiên thương lượng với Thiên đạo, cho thằng bé một kiếp viên mãn.
Thằng bé sẽ hậu duệ để .
Nam Lâm thở phào nhẹ nhõm.
Nếu là cha bình thường, con hậu duệ, chắc chắn sẽ đau lòng, buồn bã, lo âu.
tình huống bên phía Nam Lâm khác.
Điều nghĩa là, và Đàm Kiều, còn con thể đoàn tụ ở Địa Phủ.
Nam Lâm lập tức dậy.
“Anh hiểu , cũng bảo Nam Thần châm cho vài kim.”
Lâm Phiên Phiên sai, con cái là sự vướng bận.
Đã chuyện khi c.h.ế.t của bọn họ đều sắp xếp thỏa , thể vướng bận, thì và Đàm Kiều cũng chỉ một đứa con thôi.
Không cần nữa.
Châm vài kim cần thiết!
Lâm Phiên Phiên nhịn phì thành tiếng.
Cô cũng cho Nam Lâm , con trai cơ duyên, tương lai cũng sẽ bước lên con đường tu hành.
Nam Lâm nhận câu trả lời , quyết định về.
“Anh về đây, em nghỉ ngơi cho nhé.”
“Vâng.”
Bóng dáng thon dài của Nam Lâm đến cửa, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó đầu.
“Anh thể hỏi một chút em sắp xếp công việc gì ?”
Tò mò c.h.ế.t !
Anh thể gì ở Địa Phủ?
Lâm Phiên Phiên thần bí.
“Em sợ dọa c.h.ế.t khiếp.”
Nam Lâm cảm giác hổ khu chấn động.
“Vậy càng tò mò hơn, thể ?” Sau đó thuận miệng đoán, “Sẽ là Diêm Vương chứ!”
Anh cố ý một đáp án thể nào.
Mộng Vân Thường
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tong-tai-cam-phu-nhan-lam-huyen-hoc/chuong-474-chuc-vi-pho-diem-vuong.html.]
Lâm Phiên Phiên gật đầu.
“Là phó.”
“Phó? Phó Diêm Vương!?”
Giọng Nam Lâm cao lên một tông, quả thực khó tin.
Anh là Phó Diêm Vương?
Anh thiết tưởng, Lâm Phiên Phiên cho một chức vụ kiểu như tổ trưởng là .
Kết quả cho Phó Diêm Vương?
Cái cũng...
Lâm Phiên Phiên gật gật đầu.
Nam Lâm là tài năng, ít nhất là mạnh hơn Tiểu Diêm Vương và Tiểu Linh Đang nhiều.
Hai bọn họ là bắt lính.
Cho đủ lượng.
Chống đỡ bao nhiêu năm nay, cũng thực sự dễ dàng gì.
Nam Lâm cuối cùng là bước lâng lâng.
Anh lâu, Quỷ Môn liền mở , do Lâm Phiên Phiên mở.
Hai bóng dáng nhỏ bé từ bên trong bước .
“Sư tỷ!”
Người đến là Tiểu Diêm Vương và Tiểu Linh Đang.
Lâm Phiên Phiên mỉm với bọn họ.
“Đến .”
Trên hai đều mặc đồng phục học sinh, thanh xuân phơi phới, sự ngây thơ thuộc về trẻ con.
Lâm Phiên Phiên xót xa cho bọn họ.
Cô trở về quá khứ, một đổi nhỏ, đối với Tiểu Linh Đang và Tiểu Diêm Vương cô cũng đổi.
Cô vẫn theo quỹ đạo của kiếp , nhặt bọn họ, điểm khác biệt là, cô đưa bọn họ về sơn môn, mà tìm một chân núi chăm sóc hai bọn họ, thỉnh thoảng gửi cho bọn họ chút bạc và đồ đạc, nhân tiện còn cho bọn họ công pháp, để hai tu luyện đơn giản năng lực tự bảo vệ .
Cô còn bố trí trận pháp trong ngôi nhà bọn họ ở, dặn dò bọn họ tương lai khi thế giới đại loạn thì ở trong trận pháp đừng ngoài.
Hai lời.
Trận chiến đó quá t.h.ả.m liệt, chỉ đ.á.n.h ở nhân gian, Ma tộc càng thâm nhập Địa Phủ.
Cho nên nhiều c.h.ế.t, linh hồn đến Địa Phủ bắt đầu chiến đấu, cuối cùng những tu hành gần như đều đồng quy vu tận với Ma tộc.
Người công pháp sơn môn của cô chỉ 2 đứa nhỏ .
Thế là bọn họ vẫn bắt lính.
Cho nên, vận mệnh là kết cục sẵn từ sớm, cho dù ở giữa một đổi, phương hướng chung của nhân sinh cũng sẽ sai lệch.
2 đứa nhỏ , vì một phút thiện tâm của cô, mà gánh vác quá nhiều.
Tiểu Linh Đang trực tiếp nhào lòng Lâm Phiên Phiên.
“Sư tỷ, mệt quá a!”
Dạo gần đây Địa Phủ đang cải cách, Tiểu Linh Đang và Tiểu Diêm Vương hai ban ngày học, buổi tối thì xử lý công việc, thực sự vất vả.
Lâm Phiên Phiên xoa xoa đầu hai bọn họ.
“Biết , vất vả cho hai đứa . Chị sắp xếp tiếp quản công việc của hai đứa , vất vả thêm một thời gian nữa, đó hai đứa sẽ tự do.”
Nhân gian , Lâm Phiên Phiên giao cho Thiên đạo.
Bên phía Địa Phủ cô gánh vác cho Tiểu Linh Đang và Tiểu Diêm Vương.
Hai bọn họ những năm nay gánh vác quá nhiều .
Lâm Phiên Phiên dự định cho bọn họ nghỉ phép, bù đắp tuổi thơ của bọn họ.
Lâm Phiên Phiên gọi bọn họ: “Ngồi xuống cùng ăn bữa cơm nào.”
“Tuyệt quá!”
Hai đều vui vẻ.
Tiểu Diêm Vương bụng Lâm Phiên Phiên, ngưỡng mộ.
“Sư tỷ, thể con của tỷ, thật hạnh phúc.”
Lâm Phiên Phiên gõ một cái lên trán bé.
“Chị tuy sinh hai đứa, nhưng hai đứa cũng là do chị nuôi lớn, tính là con của chị? hai đứa hình như cũng chẳng hạnh phúc cho lắm.”
Chỉ vì cô dạy một chút đồ, hai tuổi còn nhỏ gánh vác nhiều như .
Hạnh phúc ?
“Hạnh phúc chứ!” Tiểu Linh Đang sốt sắng giải thích, “Cơ Vô Nhan sư tỷ tỷ sẽ , bọn vẫn luôn đợi tỷ.”
Lần đợi , chính là hơn 1000 năm.
Nghĩ kỹ , bọn họ quả thực cũng coi như là con của Lâm Phiên Phiên.
Thực sự hạnh phúc.