Tổng Tài Cấm Phu Nhân Làm Huyền Học - Chương 472: Đợi Anh Chết Rồi Sẽ Sắp Xếp Cho Anh
Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:51:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE696rhu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Em, em tên Hứa Nguyện.” Cô lắp bắp trả lời.
“Được, chúc em tâm tưởng sự thành.” Cô tên lên cuốn sổ, đồng thời để một câu chúc phúc.
Hứa Nguyện cảm kích rơi nước mắt nhận lấy cuốn sổ, cô cảm thấy như nhận món quà quý giá nhất thế giới.
Cô kích động : “Cảm ơn, cảm ơn chị! Em sẽ luôn ủng hộ chị!”
Cô mỉm vỗ vỗ vai cô , : “Cảm ơn sự ủng hộ của em, sẽ tiếp tục cố gắng.”
Lâm Phiên Phiên lấy từ hai tấm Hộ phù.
“Tặng em quà.”
“Hả?”
Hứa Nguyện quả thực thụ sủng nhược kinh, nên nhận .
An Tiểu Mẫn huých cô một cái.
“Với Tiên t.ử em còn khách sáo gì nữa, tặng em thì em cứ nhận .”
Thứ tuy một vạn một tấm.
thực sự tiền cũng khó mua!
Đồ đấy!
Hứa Nguyện lập tức vui mừng nhận lấy.
“Cảm ơn Tiên t.ử, yêu chị.”
Lâm Phiên Phiên mỉm , cùng Lục Lệnh xoay rời .
Hứa Nguyện bóng lưng bọn họ rời , tâm trạng vẫn thể bình tĩnh .
Cô cảm thấy như đang mơ một giấc mơ, một giấc mơ tươi mà chân thực.
Cô vẫn tin mà nhéo má một cái.
“Mình... mà thực sự đang mơ.”
An Tiểu Mẫn thực thể hiểu tâm trạng của Hứa Nguyện.
Sự sùng bái của cô đối với Lâm Phiên Phiên so với Hứa Nguyện chỉ hơn chứ kém.
Chỉ là tiếp xúc với Lâm Phiên Phiên nhiều , cô thể kiềm chế .
Không giống như Hứa Nguyện cách nào kiểm soát.
Vừa trong đồn cảnh sát nhiều nhận Lâm Phiên Phiên, cũng đều đang vây xem, đều giữ sự rụt rè.
Suy cho cùng ở đồn cảnh sát , xác suất Tiên t.ử xuất hiện lớn hơn nhiều.
Thường thì chỉ cần là chuyện ở Đế Đô, cần báo cảnh sát, Tiên t.ử đều trực tiếp liên hệ với đồn cảnh sát .
Làm việc với đồn cảnh sát .
Cho nên đồn cảnh sát của bọn họ bây giờ ngưỡng cửa cao!
Hơn nữa là loại cửa cũng khó mà !
Hứa Nguyện thể đến thực tập sinh, đừng thấy cô lúc gặp Lâm Phiên Phiên kích động giống như một cô bé trải sự đời, thực chuyên môn của cô cứng!
Lâm Phiên Phiên cùng Lục Lệnh trở về.
Trước cửa một bóng đang đợi.
Nam Hách.
“Phiên Phiên, bố về , gọi em về nhà ăn cơm.”
“Vâng, ca ca.”
Lâm Phiên Phiên và Lục Lệnh hai ngay cả cửa nhà cũng , liền trực tiếp biệt thự đối diện.
Mà Nam Hách cô gọi một tiếng ca ca trực tiếp bay bổng, bước cũng lâng lâng...
Lúc Lâm Phiên Phiên là em gái thì định đến cửa cầu an ủi, kết quả tạm thời gặp chuyện rời , dạo gần đây mới về.
Quá đau lòng!
Bỏ lỡ thời điểm nhất.
Ngay cả Nam Trạch cũng phận của Lâm Phiên Phiên .
Chẳng kiếm chút cảm giác ưu việt nào từ chỗ Nam Trạch cả.
An Nhiên và Nam Khâm hai thấy Lâm Phiên Phiên bước , lập tức đón.
Đặc biệt là An Nhiên.
“Hôm nay khám t.h.a.i , thế nào?”
Nam Khâm ở bên cạnh : “Phiên Phiên bản lĩnh lớn như , bà hỏi câu chẳng bằng thừa ?”
An Nhiên trừng mắt ông.
“Phiên Phiên lợi hại đến mấy thì cũng chỉ là một t.h.a.i phụ! Phụ nữ lúc m.a.n.g t.h.a.i gian nan đấy, ông thì cái gì!”
Nam Nguyệt cầm một quả dâu tây lớn rửa sạch đưa cho Lâm Phiên Phiên.
“Chị, ăn dâu tây .”
An Nhiên cũng hùa theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tong-tai-cam-phu-nhan-lam-huyen-hoc/chuong-472-doi-anh-chet-roi-se-sap-xep-cho-anh.html.]
“, ăn nhiều trái cây .”
Lâm Phiên Phiên bước Nam gia, liền trở thành đoàn sủng, Lục Lệnh căn bản chen , chỉ thể một bên.
Anh sô pha, mặt lộ nụ cưng chiều.
Bây giờ cũng bắt đầu tu luyện , nhưng tu luyện Huyền học, mà là tu tiên, tu luyện công pháp.
Làm vệ sĩ cho Lâm Phiên Phiên.
Lục Lệnh đưa tờ kết quả khám t.h.a.i trong tay cho An Nhiên.
“Dì, dì xem ạ.”
An Nhiên vui mừng nhận lấy, t.h.a.i nhi 3 tháng thực căn bản gì, nhưng siêu âm B hiển thị rõ ràng hình thái của bảo bảo.
Cả nhà đều cho tan chảy.
An Nhiên cảm khái: “Phiên Phiên nhanh như tự , con về nhà , còn đủ !”
Đối với Lâm Phiên Phiên, tình cảm của An Nhiên thực sự phức tạp.
Biết con gái bế nhầm, trong lòng bà tự trách cũng buồn bã, sợ Lâm Phiên Phiên sống , nghĩ rằng tìm về nhất định nỗ lực bù đắp.
Tìm thì tìm về .
năng lực nghịch thiên của Lâm Phiên Phiên, bà căn bản cơ hội bù đắp.
Thậm chí là Lâm Phiên Phiên vẫn luôn giúp đỡ gia đình bọn họ.
Điều dẫn đến việc, tình mẫu t.ử thể bù đắp trong lòng bà chỗ giải tỏa.
Lâm Phiên Phiên đương nhiên suy nghĩ trong lòng An Nhiên.
Mỉm vỗ vỗ tay bà.
“Chẳng đều ông bà ngoại đều giúp chăm cháu ? Con và Lục Lệnh sinh con thì vất vả giúp con chăm sóc .”
Nam Khâm ở bên cạnh giơ tay: “Bố cũng thể!”
Nam Nguyệt cũng kích động giơ tay: “Em em em em... em cũng thể.”
Nam Hách cũng giơ tay: “Anh cũng .”
“Anh thì thôi .” An Nhiên khách khí trừng mắt , “Với cái tính khỉ gió đó của , trẻ con thể giao cho chăm ?”
Sau đó Lâm Phiên Phiên, đảm bảo.
“Con yên tâm, nhất định sẽ chăm sóc bảo bảo của con thật .”
Lâm Phiên Phiên quanh một vòng, hỏi Nam Hách: “Những khác ?”
Nam Hách : “Đại ca đón vợ con , Nam Thần vẫn đang nghiên cứu y phổ của , bên Huyền Quản Cục của Nam Ngạn dạo đang mở rộng tuyển dụng, bận. Nam Trạch vẫn như cũ, lượn lờ chỗ , lượn lờ chỗ ...”
Nói xong Nam Hách cảm thấy chút tủi .
“Phiên Phiên , em xem nhé, bên Nam Ngạn em cho Huyền Quản Cục, thực cũng đang tu luyện , bên Nam Thần em cho y phổ cũng đang tu luyện, ngay cả thằng nhóc Nam Trạch cũng phận Nhân gian hành tẩu, em bên trọng bên khinh thế? Chỉ là chẳng gì, còn là trai em ? Kiểu gì cũng hưởng sái một chút chứ?”
Cảm giác chỉ là chẳng nhận gì.
Lâm Phiên Phiên yêu a!
Nam Nguyệt cũng giơ bàn tay nhỏ lên, vẻ mặt mong đợi.
“Chị, em cũng .”
An Nhiên và Nam Khâm hai tuy gì, nhưng đều vểnh tai lên.
Rõ ràng cũng một chút xíu ý đó.
Lâm Phiên Phiên cả gia đình .
Cuối cùng ánh mắt rơi Nam Hách.
“Anh cái gì?”
“Anh cũng tu luyện a!”
Đến lúc đó bay lên trời độn xuống đất, gì .
Lâm Phiên Phiên ánh mắt của liền thuần túy là tiểu thuyết quá nhiều .
Cô thẳng thắn : “Anh , thiên phú.”
Đây thực sự Lâm Phiên Phiên thiên vị Nam Hách, mà là Nam Hách thực sự thiên phú.
Không thiên phú, điểm thực sự thể cưỡng cầu.
Nam Hách sững sờ, đó chút ngượng ngùng.
“Vậy... ...”
Trên khuôn mặt tinh xảo thuộc về Ảnh đế đó đều là sự thất vọng và bối rối.
Lâm Phiên Phiên , thẳng thắn : “Anh thiên phú tu luyện, cho nên cứ thành thật sống hết kiếp . Đợi c.h.ế.t , em sẽ sắp xếp thỏa cho .”
Mắt Nam Hách lập tức sáng rực lên!
Mộng Vân Thường
Câu “đợi c.h.ế.t ” may mắn, nhưng bây giờ cảm thấy đây là âm thanh của tự nhiên.
“Bây giờ c.h.ế.t ngay đây!”
Đáp , là một cú gõ đầu của Nam Khâm!