Tổng Tài Cấm Phu Nhân Làm Huyền Học - Chương 317: Quốc Vận Ngọc Bội

Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:46:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Đế và Đại tế tư đại hôn, cả quốc gia đều chìm ngập trong bầu khí vui mừng.

Khắp nơi giăng đèn kết hoa, đặc biệt là hoàng cung, cho dù là trong những góc khuất nhất cũng treo đèn l.ồ.ng đỏ.

Có thể thấy Huyền Đế coi trọng hôn lễ đến mức nào.

Vào ngày đại hôn, Lâm Phiên Phiên khoác lên bộ hỉ phục lộng lẫy và nặng nề. Từ sáng sớm, cô gương để 8 cung nữ chải đầu, trang điểm.

Hôn lễ của cô và Huyền Đế cử hành tế đài.

Văn võ bá quan cùng hàng vạn bách tính đều quỳ lạy sát đất.

dắt từ thần điện đến tế đài. Huyền Đế cũng một bộ hỉ phục màu đỏ rực, cả toát lên vẻ tôn quý, nhã nhặn, khóe mắt chân mày đều ngập tràn ý .

Đặc biệt là khi thấy Lâm Phiên Phiên, đôi mắt lập tức sáng rực lên.

Sau đó, bất chấp lễ nghi mà bước đến mặt cô, nắm lấy tay cô, dắt cô về phía tế đài.

Nơi hai qua, bách tính và bá quan đồng loạt quỳ lạy.

“Cung chúc Đế Hậu đại hôn, thiên thu vạn đại!”

“Cung chúc Đế Hậu đại hôn, thiên thu vạn đại!”

“Cung chúc Đế Hậu đại hôn, thiên thu vạn đại!”

Những âm thanh chúc tụng vang lên hết đợt đến đợt khác, dứt bên tai.

Cảnh Huyền dẫn cô lên tế đài, tế thiên thần, bái thổ địa, tuyên cáo với thiên hạ rằng họ chính thức trở thành phu thê.

Lục Lệnh bên cạnh chứng kiến bộ quá trình.

Anh cứ ngỡ Lâm Phiên Phiên sẽ gì đó trong lúc thành .

cô chẳng gì cả.

Cô ngoan ngoãn thành trọn vẹn hôn lễ .

Lục Lệnh trơ mắt cô cử hành hôn lễ với đàn ông khác.

Cho dù đó chính là ở kiếp .

Ghen tuông.

cô... nơi ?

Đại lễ thành hôn tổ chức vô cùng long trọng. Sau khi thành với Huyền Đế, Lâm Phiên Phiên vẫn sống trong thần điện Đại tế tư của . Đây là đặc ân mà Huyền Đế dành cho cô, cô cần dọn hậu cung của .

Không những cần dọn hậu cung, mà Huyền Đế còn dọn đến thần điện của cô.

Đủ để thấy yêu thương và tôn trọng cô đến nhường nào.

Đêm đó, đêm động phòng hoa chúc.

Huyền Đế uống say ba phần, hai má ửng đỏ bước hỉ phòng trong thần điện.

Khi bước , Lâm Phiên Phiên tự vén khăn voan đỏ lên. Gương mặt kiều diễm ướt át của cô khiến thèm thuồng.

“Thánh nữ, cuối cùng cũng cưới nàng .”

Lâm Phiên Phiên mỉm gật đầu.

, ngươi cưới .”

Huyền Đế còn định gì đó, nhưng câu tiếp theo của Lâm Phiên Phiên phá vỡ viễn cảnh tươi .

“Cho nên, ngươi nên tỉnh .”

Trên mặt Cảnh Huyền xẹt qua một tia đau đớn.

“Tại ? Tại nàng chịu ở ? Ta yêu nàng như ! Ta chỉ bên nàng trọn đời. Ta chỉ vỏn vẹn vài chục năm ngắn ngủi, nàng ở bên ?”

Hắn chỉ cầu xin một đời , cũng ?

Lâm Phiên Phiên lắc đầu.

“Ta thể ở , đang đợi .”

Rất rõ ràng, “ , Lâm Phiên Phiên là ai, Cảnh Huyền cũng là ai, bao gồm cả hồn thể của Lục Lệnh cũng là ai.

Lâm Phiên Phiên : “Kiếp , cắt đứt nhân duyên của ngươi, là nợ ngươi. Cho nên trong chấp niệm của ngươi, sẽ thành tâm nguyện lớn nhất của ngươi, đó là thành hôn với ngươi. Nhiều hơn nữa, thể cho . Cảnh Huyền, ngươi nên tỉnh .”

“Không! Nàng lừa !” Đôi mắt Cảnh Huyền đỏ ngầu, “Người nàng yêu là ! Hắn chính là , nàng mà, là chuyển thế của , , cũng là . Tại nàng trở về bên cạnh , mà thể ở bên cạnh ?”

Lâm Phiên Phiên bất đắc dĩ thở dài.

“Cảnh Huyền, quả thực là ngươi, nhưng là ngươi. Các là cùng một , nhưng cùng một tư tưởng. Ta và ngươi đây quả thực đường nhân duyên, nhưng chúng gặp đúng thời điểm.”

Lâm Phiên Phiên và Cảnh Huyền quả thực nhân duyên, hai là một đôi. Nếu họ vứt bỏ tất cả, quả thực thể bên trọn đời.

họ thể.

Hắn là Hoàng đế, cô là Thánh nữ.

Hắn lê dân bách tính của .

thiên hạ thương sinh của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tong-tai-cam-phu-nhan-lam-huyen-hoc/chuong-317-quoc-van-ngoc-boi.html.]

Trong thời buổi loạn lạc, họ đều là những gánh vác trọng trách vai, thời gian để bận tâm đến tình cảm nam nữ?

Ít nhất là Lâm Phiên Phiên của kiếp , từng nảy sinh tình cảm nam nữ với vị tiểu Hoàng đế Cảnh Huyền .

Còn về phần Lục Lệnh.

Gặp đúng thời điểm.

Cô trọng sinh , ở một thời đại tươi , vai cô còn gánh nặng, cũng là một cá thể độc lập, cho nên hai ở bên , thấu hiểu và yêu thương .

Hai ở bên cần nhiều yếu tố.

Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, thiếu một thứ cũng .

“Dựa cái gì!” Gương mặt Cảnh Huyền trở nên vặn vẹo, “Nàng yêu chẳng qua là vì là chuyển thế của . Ta vì nàng nhiều như , chân tâm của nàng. Ta chịu đủ giày vò, cô độc đến già, đối với thật công bằng!”

Ảo cảnh chính là chấp niệm của Cảnh Huyền.

Chấp niệm là gì?

Chính là ý niệm tồn tại cho đến lúc c.h.ế.t.

Mà chấp niệm còn hình thành nên một ảo cảnh, thể thấy chấp niệm của mạnh mẽ đến mức nào.

Cho nên, cho dù Lục Lệnh là chuyển thế của .

Hắn cũng thể chấp nhận.

Điều là đời bên trọn kiếp với cô.

Chứ là kiếp .

Lâm Phiên Phiên lấy nửa miếng ngọc bội, với Cảnh Huyền: “Mọi chuyện kết thúc .”

Cảnh Huyền thấy nửa miếng ngọc bội đó, hai mắt như nứt toạc .

“Đừng—”

Lâm Phiên Phiên trực tiếp dùng ngọc bội vạch một đường .

Trong chớp mắt, bầu trời xuất hiện một vết nứt, một lực hút mạnh mẽ hút lấy Lâm Phiên Phiên, kéo cô khỏi ảo cảnh.

Cảnh Huyền rơi trạng thái điên cuồng: “Đừng! Đừng mà—”

chờ đợi , chỉ là bóng lưng ngày càng xa của Lâm Phiên Phiên.

Còn Lâm Phiên Phiên ở trung thấy, là chấp niệm của Cảnh Huyền đang vỡ vụn từng chút một. Hoàng thành tráng lệ, cảnh tượng hoàng thành, bách tính, bá quan, từng nhành cây ngọn cỏ, thi tan biến thành mây khói.

Ảo cảnh phá, nơi cũng sẽ sụp đổ.

Chấp niệm của Cảnh Huyền, cũng coi như tiêu tán theo một cách khác.

Còn những linh hồn thuộc về thế giới chấp niệm như Lâm Phiên Phiên, Tôn Nhất Minh và Lục Lệnh, đều hút ngoài.

Lâm Phiên Phiên cảm nhận chân chạm đất, bóng dáng cô xuất hiện trong hang động.

Tôn Nhất Minh cũng ở đó.

Tôn Nhất Minh kích động.

“Ra ngoài , cuối cùng cũng ngoài .”

Trong ảo cảnh, lúc tìm thấy Lâm Phiên Phiên, lén lút đưa nửa miếng ngọc bội đó cho cô.

Trực giác mách bảo rằng, Lâm Phiên Phiên cần nửa miếng ngọc đó.

Lâm Phiên Phiên Cảnh Huyền đang chìm trong giấc ngủ say trong quan tài băng, khẽ thở dài một tiếng.

Giây tiếp theo, t.h.i t.h.ể mục nát trong quan tài băng hóa thành một làn khói tan biến.

Người c.h.ế.t niệm tiêu.

Lâm Phiên Phiên với Tôn Nhất Minh: “Đi thôi, đưa ngoài.”

“Được.”

Hai cùng bước khỏi lăng mộ.

Mộng Vân Thường

Sau khi ngoài, Lâm Phiên Phiên b.úng tay một cái, lối lăng mộ đóng , mặt đất cũng khép , biến thành một vùng đất hoang vu, gì còn lối lăng mộ nào nữa.

Cô lập một kết giới ở đây, để đời bao giờ tìm thấy lối nữa.

Bảo vệ lăng mộ của Cảnh Huyền.

Cũng bảo vệ long mạch.

Lâm Phiên Phiên nửa miếng ngọc bội trong tay, đây là Quốc Vận Ngọc Bội năm xưa, quốc vận ẩn chứa bên trong, mang theo nguồn năng lượng vô cùng mạnh mẽ.

Tôn Nhất Minh, hỏi : “Anh sống tiếp hình thức một x.á.c c.h.ế.t , đầu thai?”

Tôn Nhất Minh ngược khoáng đạt.

c.h.ế.t , sống với phận c.h.ế.t chẳng ý nghĩa gì. chọn đầu thai.”

 

 

Loading...