Tổng Tài Cấm Phu Nhân Làm Huyền Học - Chương 292: Kiếp Nạn Của Lục Tân
Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:42:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thứ mà nữ quỷ cầm trong tay, từ bên ngoài chỉ là một viên bi sắt.
nó một cái tên uy chấn tứ phương.
Định Hồn Châu.
Hóa trong tay nữ quỷ Định Hồn Châu, thảo nào ả thể lặng lẽ hút tinh khí của Lục Tân mà ai .
Định Hồn Châu ở thời đại của ả từng là thánh vật, bẩm sinh mang linh khí trừ ma, yêu ma quỷ quái thể gần.
Thế nhưng bây giờ, nó trở thành pháp bảo trong tay lệ quỷ.
Mất mặt.
Mất giá.
Khinh bỉ.
Hủy diệt!
Lâm Phiên Phiên giáng thẳng một đạo thiên lôi xuống Định Hồn Châu. Trong nháy mắt, Định Hồn Châu tỏa ánh sáng ch.ói lòa, chiếu sáng hang động tối tăm rực rỡ như ban ngày.
Lục Tân đang dở sống dở c.h.ế.t trong cơn hôn mê cũng cảm thấy ch.ói mắt, mí mắt khó chịu động đậy.
Lâm Phiên Phiên sững sờ.
Định Hồn Châu đang cầu cứu.
Trên nó một lớp phong ấn, phong ấn linh khí của nó, khiến nó cách nào giải phóng sự “bài xích” bản năng đối với quỷ quái, từ đó trở thành vật phụ thuộc của lệ quỷ.
Thiên lôi lớp phong ấn nó lỏng lẻo.
Nó hưng phấn, nên mới cầu cứu Lâm Phiên Phiên.
Lâm Phiên Phiên chút do dự, trực tiếp tung thêm ba đạo Thiên lôi phù, đ.á.n.h nát phong ấn của Định Hồn Châu.
Ngay lập tức, Định Hồn Châu tỏa ánh sáng vốn thuộc về nó, sáng đến ch.ói mắt. Nó cũng từ một viên bi sắt biến thành một viên châu lung linh trong suốt.
Khoảnh khắc phong ấn giải trừ, nó đ.â.m xuyên qua trái tim của lệ quỷ. Lệ quỷ hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, hồn bay phách tán.
Sau đó, Định Hồn Châu bay vài vòng trong hang động, cuối cùng đáp xuống tay Lâm Phiên Phiên. Khoảnh khắc rơi lòng bàn tay cô, Định Hồn Châu biến thành viên bi sắt.
Mất vẻ sáng bóng.
Lâm Phiên Phiên ước lượng nó trong tay, lắc đầu, ánh mắt tràn đầy sự thương xót.
“Trên mi vấy bẩn thở của mạng .”
Cô thở dài.
“Thôi bỏ , nể tình mi phong ấn, tự nguyện, cộng thêm việc mi cũng g.i.ế.c nữ quỷ, coi như lấy công chuộc tội. Ta sẽ đặt mi ở Xuất Vân Quan, hưởng thụ hương hỏa, gột rửa huyết khí mi.”
Chỉ là thời gian , sẽ mất bao lâu.
Thần khí mà vấy bẩn huyết khí của mạng ...
Đó là bi ai của nó.
Bất kể là tự nguyện ép buộc.
Đây đều là sự thật.
Có thể cho nó một cơ hội thì cứ cho .
Lâm Phiên Phiên cất Định Hồn Châu , đó bước đến bên giường đá. Cô cởi trói cho Lục Tân, khuôn mặt chẳng còn chút sinh khí nào của , tinh khí cũng hút gần hết .
Lâm Phiên Phiên b.úng tay một cái.
Lục Tân đang thoi thóp giường lập tức bật dậy cái rụp.
Biểu cảm vô cùng hoảng sợ.
“Á! Nữ quỷ! Nữ quỷ g.i.ế.c !”
Lâm Phiên Phiên liếc .
“Nữ quỷ c.h.ế.t .”
Lục Tân thấy giọng của Lâm Phiên Phiên, thấy thật, liền lao tới ôm c.h.ặ.t lấy đùi cô bất chấp tất cả.
“Hu hu, chị dâu, chị đến cứu em ! Sợ c.h.ế.t em mất, đáng sợ quá! Hu hu hu...”
Lục Tân thực sự dọa cho ngốc luôn .
Anh đang đường t.ử tế, đột nhiên một cỗ kiệu hoa đỏ ch.ót từ trời rơi xuống. Anh chỉ thấy hoa mắt, trói gô nhét trong kiệu. Bên cạnh còn một phụ nữ trùm khăn voan đỏ.
Móng tay của ả đen dài. Anh , loại móng tay đen đều là lệ quỷ, hơn nữa móng tay càng đen, gánh càng nhiều mạng .
Móng tay của nữ quỷ đen đến mức phát tím luôn !
Trên ả gánh bao nhiêu mạng cơ chứ!
Rõ ràng là g.i.ế.c mà!
Anh sợ hãi kinh hoàng.
Quan trọng là lúc đó còn trói c.h.ặ.t thể nhúc nhích, cũng cách nào kích hoạt Thỉnh thần phù, sức đ.á.n.h trả!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tong-tai-cam-phu-nhan-lam-huyen-hoc/chuong-292-kiep-nan-cua-luc-tan.html.]
Không qua bao lâu... sợ quá ngất xỉu luôn.
Sau đó... chính là bây giờ tỉnh .
Lâm Phiên Phiên “nhân khí” chập chờn định , gật đầu: “Tỉnh thì thôi.”
Lục Tân run rẩy theo Lâm Phiên Phiên, bước Quỷ Môn. Lối của Quỷ Môn là cửa trường học, cũng chính là chung cư của Lục Tân.
Lục Tân về đến chung cư của , lập tức cảm thấy an hơn hẳn.
Lúc mới nhớ điều gì đó, vội vàng hỏi: “Chị dâu, chị tìm em ?”
Anh dùng Thỉnh thần phù, Lâm Phiên Phiên gặp nguy hiểm?
Lâm Phiên Phiên kể tóm tắt tình hình của cô bé cho .
Lục Tân mà kinh hồn bạt vía.
“Cô bé chứ?”
Lâm Phiên Phiên nhún vai: “Hồn thể định, đang tĩnh dưỡng. Đợi cô bé khỏe , sẽ đưa đầu thai.”
Lục Tân yên tâm.
“Vậy vất vả cho chị dâu .”
Lâm Phiên Phiên vuốt nhẹ giữa trán , đó : “ đây, nghỉ ngơi cho !”
Lục Tân sờ sờ trán .
Không để Lâm Phiên Phiên .
“Chị dâu, chị gì em ?”
Lâm Phiên Phiên nhạt giọng đáp: “Lau xui xẻo cho .”
Lục Tân lập tức tỉnh táo hẳn.
“Vậy chị lau thêm , lau nhiều .”
Lâm Phiên Phiên lườm một cái.
Sau đó mở Quỷ Môn, rời khỏi chung cư của Lục Tân.
Thực thứ cô xóa là xui xẻo, mà là Âm dương nhãn của Lục Tân.
, thực cô vẫn luôn mở Âm dương nhãn cho Lục Tân, hơn nữa còn là Âm dương nhãn dài hạn.
Anh và Nam Trạch bề ngoài vẻ như đang hưởng phúc lợi của quỷ sai, thể thấy quỷ hồn. Bên phía Nam Trạch là do hiến tế, thần hồn định, trong linh hồn một nửa t.ử khí, nên thông linh, thể thấy quỷ hồn.
Lục Tân thì luôn là do Lâm Phiên Phiên mở Âm dương nhãn cho.
Mộng Vân Thường
Vì chạm trán , thần hồn của định, tinh khí hút phần lớn, lúc trong linh hồn cũng một nửa âm khí, cần Âm dương nhãn nữa.
Nên cô xóa Âm dương nhãn của .
Tất nhiên, cô giải thích rõ với Lục Tân, hỏi đông hỏi tây, phiền phức lắm.
Lâm Phiên Phiên từ Quỷ Môn trở về ký túc xá. Những khác trong phòng đều ngủ, dường như đang đợi cô. Thấy Quỷ Môn mở , mấy đều xúm .
“Chị, ?”
Lâm Phiên Phiên xua tay: “Kiếp nạn của Lục Tân, nhưng giải quyết xong , .”
Cô lấy Định Hồn Châu trong , đưa cho Tần Tương Tương.
“Đem cùng đến đạo quan để hưởng hương hỏa.”
Tần Tương Tương nhận lấy: “Vâng.”
Cô thể cảm nhận viên châu trong tay linh khí, nhưng cũng huyết khí.
Lâm Phiên Phiên thấy mấy họ vẻ buồn ngủ, dứt khoát xử lý luôn chuyện khác.
Cô nhẩm một chuỗi chú ngữ, ngay lập tức, bóng dáng yêu kiều của Phượng Cơ xuất hiện trong ký túc xá.
Lúc hiện , Phượng Cơ rõ ràng chút chột .
Lâm Phiên Phiên khoanh tay n.g.ự.c, ung dung cô : “Nói , chuyện là ?”
Phượng Cơ bất lực, chút bối rối, cô vò đầu bứt tai, vẻ mặt sốt ruột: “Thì... thì là gặp tra nam, nhất thời kích động, dẫn đến lỡ tay...”
Phượng Cơ cũng cảm thấy mất mặt.
Một đại quỷ vạn năm như cô để một con lệ quỷ chạy thoát.
là rụng răng.
Quan trọng nhất là, để cô mất mặt cái tên xác sống Tôn Nhất Minh !
Quá mất mặt!
Lâm Phiên Phiên cạn lời, trợn trắng mắt: “Một con lệ quỷ chạy thoát như , cô báo cáo?”