Tổng Tài Cấm Phu Nhân Làm Huyền Học - Chương 247: Hai Con Ma Làm Bạn

Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:39:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Hề với Trương Kiêu: “Thầy Trương, chị Vân Phi ở nhà em chung sống với em. Em vặn cũng về nhà, em đưa thầy cùng nhé?”

Trương Kiêu kinh hoàng Lâm Phiên Phiên, dường như đang hỏi cô ý gì.

Trong mắt , Trần Vân Phi là ma, là thể ở cùng với .

Lâm Phiên Phiên để Trần Vân Phi ở nhà Mộ Hề.

Còn chung sống với Mộ Hề?

Đây là lời lẽ hổ báo gì .

Lâm Phiên Phiên đồng hồ, sắp đến giờ Lục Lệnh tan , cô còn đang vội đợi Lục Lệnh đấy!

Cô vẫy tay với Mộ Hề và Trương Kiêu: “Hai bàn bạc , đang vội, đây!”

Mộ Hề hì hì vẫy tay tạm biệt Lâm Phiên Phiên.

Sau đó đầu Trương Kiêu.

“Thầy Trương, theo em .”

Cả Trương Kiêu đều hóa đá.

Há miệng, gì.

Anh thật sự cảm thấy Lâm Phiên Phiên là một thần nhân, chuyện cô xử lý thần kỳ, năng lực cũng thần kỳ, việc càng thần kỳ hơn!

Vậy mà nuôi con ma Trần Vân Phi ở nhà Mộ Hề?

Tam quan của vỡ vụn .

Anh nên phản ứng thế nào, ngây ngốc theo Mộ Hề lên xe.

Mộ Hề dáng vẻ của Trương Kiêu, cảm thấy hình như gì đó đúng, cô hình như bỏ sót thứ gì đó, nhưng nhất thời nhớ .

Trương Kiêu chút ý tứ vỡ bình cứ để vỡ, dù đều là do Lâm Phiên Phiên sắp xếp, chắc sẽ xảy sai sót gì.

Trương Kiêu theo Mộ Hề đến căn biệt thự sang trọng nhà cô, cả vẫn chìm đắm trong dòng suy nghĩ của , xốc nổi tinh thần.

Thậm chí ngay cả biệt thự sang trọng cũng tâm trạng để .

Lúc bước phạm vi biệt thự thì cảm giác gì lớn, khi đến cửa, liền thấy Trần Vân Phi trực tiếp vội vã bay tới.

“Anh Kiêu!”

Trương Kiêu giật nảy !

Không dáng vẻ của Trần Vân Phi dọa sợ!

Mà là cảm thấy, Trần Vân Phi ở nhà , thể bay lơ lửng chứ?

Đây là để lộ phận ma của ?

Lỡ như... bắt thì ?

“Vân... Vân Phi!”

Trần Vân Phi vui vẻ nắm lấy tay Trương Kiêu, hề cảm nhận sự bất thường của Trương Kiêu.

“Anh Kiêu, ở đây một trận pháp, em ở trong trận pháp thể giống như một bình thường, chúng cũng thể tiếp xúc cơ thể, sẽ gây ảnh hưởng đến , em thật sự quá thích nơi . Sau nếu nhớ em, cứ đến tìm em!”

Trần Vân Phi ở đây mấy ngày, đặc biệt vui vẻ.

còn thể nghịch điện thoại, lướt web, thể mua đồ mạng.

Ngoại trừ thể khỏi cửa, những thứ khác, đều giống như bình thường, thậm chí thể ăn cơm, thể uống rượu, những ngày tháng nhỏ bé trôi qua đặc biệt tươi .

sắp quên mất sự thật c.h.ế.t, là một con ma .

Trương Kiêu nắm lấy tay Trần Vân Phi, tay cô vẫn chút lạnh lẽo, nhưng lạnh đến thế.

“Vân Phi... em che giấu phận cho , thể để lộ phận của em chứ? Em cứ bay lơ lửng thế ... sẽ dọa c.h.ế.t đấy.”

“Ơ...” Trần Vân Phi sững sờ một chút.

Sau đó chớp chớp mắt.

“Không ai cho ?”

Trương Kiêu vẻ mặt hiểu : “Nói cho cái gì?”

Mộng Vân Thường

Trần Vân Phi cũng chút ngơ ngác.

đầu Lý Tố, “Tố Tố, phận của chị thể ?”

Lý Tố đang chuẩn bữa tối, kinh ngạc , “Tại thể chứ? Tiên t.ử để em ở nhà chị, chắc sẽ giấu giếm hai ? Tiên t.ử cho ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tong-tai-cam-phu-nhan-lam-huyen-hoc/chuong-247-hai-con-ma-lam-ban.html.]

Trương Kiêu cảm thấy như lọt sương mù.

Trần Vân Phi nghiêm túc hỏi : “Tiên t.ử cho ? Ở đây một trận pháp do tiên t.ử bố trí, linh hồn chúng em ở đây thể sống như một bình thường, chỉ là thể rời khỏi phạm vi biệt thự.”

Sau đó cô chỉ Lý Tố: “Tố Tố cũng là ma đấy.”

Trương Kiêu mở to hai mắt.

Mộ Hề bàn ăn trong nháy mắt vỗ trán một cái.

“A! Em quên cho thầy Trương chuyện !”

Sau đó cô với Trương Kiêu: “Thầy Trương, thực em cũng là ma, tiên t.ử thương xót gia đình em, để em và chúng em thể đoàn tụ.”

Trương Kiêu thở phào nhẹ nhõm đồng thời kinh ngạc.

Mộ Diên cũng từ trong thư phòng bước .

Mỉm với Trương Kiêu, “Vợ cứ ở nhà chúng , nhớ cô , thể đến thăm bất cứ lúc nào. Hai họ kết nghĩa chị em , hai chúng , cũng coi như là em .”

Trương Kiêu chấn động.

Sau đó hồn, gia đình , đột nhiên chút rưng rưng nước mắt.

“Tốt quá .”

Như thể đến thăm Trần Vân Phi nhiều hơn, hơn nữa, Trần Vân Phi cũng bạn, trong lòng cũng yên tâm hơn ít.

Lý Tố ở trong bếp gọi: “Cơm nước xong , qua bưng ăn cơm !”

Trần Vân Phi lập tức vui vẻ reo lên một tiếng.

“Đến đây.”

Trương Kiêu lúc mới phản ứng , vội vàng : “Cháu cũng đến giúp một tay!”

Một bàn thức ăn lớn, 7 món mặn 1 món canh.

Trần Vân Phi chỉ món sườn xào chua ngọt và trứng xào cà chua trong đó, “Hai món là em đấy, mấy ngày nay em nhờ Tố Tố dạy em. Em nhớ luôn thích ăn.”

Trương Kiêu quả thực luôn thích ăn sườn xào chua ngọt và trứng xào cà chua.

Trần Vân Phi luôn là mười ngón tay dính nước mùa xuân, từng nghĩ, một ngày thể ăn bữa cơm nóng hổi do Trần Vân Phi nấu.

“Vân Phi... em vất vả .”

Trần Vân Phi đáng yêu thè lưỡi, “Bây giờ em nhiều thời gian, cộng thêm c.h.ế.t bao nhiêu năm nay quá nhàm chán , đây thích bếp, bây giờ cảm thấy thú vị. Tay nghề của Tố Tố đặc biệt , chị còn các loại điểm tâm và bánh ngọt, để hôm nào em học tổng hợp một chút, cho ăn!”

Trương Kiêu , Trần Vân Phi thật sự chìm đắm trong đó, đồng thời là thích, gượng ép.

Anh cũng phản đối.

, cũng là một đàn ông bình thường, ăn một miếng cơm nóng hổi do phụ nữ của nấu.

Mộ Hề ôm bụng: “Đói quá, mau dọn cơm !”

Trần Vân Phi lập tức kéo tay Trương Kiêu, dẫn xuống.

“Ăn !”

Trương Kiêu cũng kích động, 5 bàn ăn, đặc biệt hòa thuận.

Mộ Diên mỉm với Trương Kiêu, “Lát nữa ăn cơm xong thì ở , ở bên cạnh vợ cho .”

Trương Kiêu ngẩng đầu.

“Có thể ?”

Thỏa thuận của và Lâm Phiên Phiên là một tuần gặp mặt một , chắc việc ở vi phạm quy định .

Mộ Hề ở bên cạnh phì một tiếng.

“Thầy Trương, thầy cần cứng nhắc như , Phiên Phiên thực dễ chuyện, thầy chỉ cần lỡ việc, thời gian nghỉ ngơi hoặc rảnh rỗi bình thường, đều thể ở chung sống nhiều hơn với sư mẫu.”

Mắt Trương Kiêu sáng lên: “Thật ?”

“Đương nhiên ! thầy thể vì để gặp sư mẫu mà lỡ việc của , như sẽ ảnh hưởng đến công đức giữa thầy và sư mẫu.”

Trương Kiêu vội vàng xua tay: “Sẽ sẽ !”

Anh công việc chính của , chính là dạy dỗ học sinh.

Lương của cao, cộng thêm việc vơ vét ít tiền ở nhà họ Diêu, lấy danh nghĩa của và Trần Vân Phi quyên góp bộ cho cô nhi viện .

 

 

Loading...