Tổng Tài Cấm Phu Nhân Làm Huyền Học - Chương 210: Ông Chủ Mượn Thọ Và Âm Mưu Của Chị Dâu
Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:38:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thông qua bạn cùng ở công trường, giới thiệu quen với một cô gái cùng làng. Đối phương tuy dung mạo quá xinh nhưng tính tình , cần cù chịu khó, là mẫu vun vén cho gia đình.
Anh hài lòng.
Anh là quen chịu khổ, quá để tâm đến điều kiện ngoại hình của khác. So với việc , luôn cảm thấy chỉ cần sống, lo toan mới là sự an thực sự.
Hai tìm hiểu một thời gian, nhanh xác định quan hệ, đó bắt đầu bàn chuyện cưới xin.
Mọi chuyện đều vô cùng thuận lợi.
Nhà gái cũng thách cưới quá cao, sính lễ chỉ đòi hai vạn tám, ba món trang sức vàng (tam kim) mua cũng cần quá lớn.
Hai đơn giản đặt một bàn tiệc ở khách sạn, ăn một bữa cơm, coi như là lễ đính hôn.
Tiếp theo dự định cuối năm sẽ tổ chức đám cưới.
Trương Siêu cứ ngỡ sắp sống cảnh vợ con đề huề, việc cũng hăng say hơn hẳn.
Anh tìm cho vợ cưới một công việc nấu cơm ở công trường, hai ở bên , cuộc sống tràn đầy hy vọng.
Thế nhưng, mới đính hôn một tháng, hai sống chung cũng chỉ mới một tháng, xảy sự đổi nghiêng trời lệch đất…
Anh ôm lấy đôi mắt.
“ nữa! Năm nay mới hai mươi tám tuổi thôi mà!”
Một câu khiến cả phòng livestream đều kinh hãi.
[Hai mươi tám? Trời đất ơi! Anh còn tưởng năm mươi tám!]
[Cái là trộm tuổi thọ ?]
[Sao cảm giác như hút hết tinh khí ?]
[ cảm giác đang khô héo nhanh, rốt cuộc là ? Tự nhiên tò mò quá!]
Trương Siêu năm nay mới 28 tuổi, nhưng nếp nhăn mặt hằn sâu, hơn nữa, mái tóc bạc trắng, giống một trẻ tuổi chút nào.
Lâm Phiên Phiên bấm tay tính toán.
“Anh phát hiện sự đổi của từ khi nào?”
Trương Siêu nghẹn ngào.
“Từ khi sống chung với Tiểu Thúy. Chúng sống chung một tháng, liền già nhanh ch.óng, mỗi ngày trôi qua cứ như già cả một năm …”
Một ngày bằng một năm, câu dùng để hình dung lúc là chính xác nhất.
Trương Siêu chút do dự hỏi: “Tiên Tử, là Tiểu Thúy…”
[ thấy chắc chắn là , bản Trương Siêu cũng dự cảm mà, nếu thì vô lý quá!]
[Đoán mò nhé, Tiểu Thúy là tinh quái gì ? Kiểu chuyên hút tinh hồn đàn ông !]
[Nếu là tinh quái thì Tiên T.ử mau thu phục Tiểu Thúy !]
[Không là Tiểu Thúy trong Liêu Trai đấy chứ?]
Lâm Phiên Phiên bình tĩnh hỏi .
“Anh cảm thấy thế nào?”
Trương Siêu nghẹn lời, đó trầm mặc hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi .
“ tin là Tiểu Thúy.”
[Vãi! Tiểu Thúy khi là hồ ly tinh! Mê hoặc Trương Siêu đến mức !]
[ đấy! Chuyện rõ rành rành là Tiểu Thúy còn gì? Tại tin?]
[Tình yêu con mù quáng mà!]
[ thấy chuyện đơn giản như , lót dép hóng Tiên T.ử giải đáp!]
Mộng Vân Thường
Lâm Phiên Phiên Trương Siêu , ngược nở nụ u ám.
“Có thể thấy , yêu cô . Hai ở bên , cuộc sống sẽ . cũng thể rõ cho , nguyên nhân do Tiểu Thúy.”
Trên gương mặt già nua của Trương Siêu lộ vẻ vui mừng khôn xiết.
Anh và Tiểu Thúy ở bên lâu, nhưng giữa hai hòa hợp, . Tiểu Thúy là thật thà an phận, bây giờ biến thành bộ dạng , Tiểu Thúy vẫn rời bỏ.
Anh tin trực giác của , dù cho bằng chứng đều hướng về phía Tiểu Thúy, cũng tin là cô .
“Tiên Tử, tại biến thành thế ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tong-tai-cam-phu-nhan-lam-huyen-hoc/chuong-210-ong-chu-muon-tho-va-am-muu-cua-chi-dau.html.]
Lâm Phiên Phiên điềm nhiên : “Bây giờ đang ở nhà ?”
Trương Siêu gật đầu: “ đang ở nhà.”
“Giơ điện thoại lên, chuyển sang camera , nhà cho xem một chút.”
“Được.”
Nơi Trương Siêu ở hiện tại là lán trại trong công trường. Những nghề xây dựng như họ thường dựng tạm một cái lán ở công trường để ở.
Lán của dựng khá rộng, chừng 50 mét vuông.
Nhìn một cái là thấy hết bên trong, đồ đạc tuy đơn sơ nhưng chỗ nào cũng sạch sẽ gọn gàng.
Chứng tỏ ở kỹ tính.
Lâm Phiên Phiên liếc qua một cái với : “Anh chỗ cửa sổ .”
Trương Siêu đến bên cửa sổ.
“Chuông gió cửa sổ, từ mà ?”
“Cái là chị dâu họ của du lịch Thiên Thai Sơn mua về quà lưu niệm tặng cho chúng . Tiểu Thúy dù cũng là con gái, trang trí chỗ ở ấm cúng một chút nên mới treo chuông gió lên cửa sổ.”
Trương Siêu là một đàn ông thô kệch, vốn chẳng thích mấy thứ rườm rà , nhưng giờ là gia đình, cũng trong khả năng của tạo chút lãng mạn ấm áp cho Tiểu Thúy.
Cái chuông gió .
Lâm Phiên Phiên thẳng cho .
“Cái chuông gió , chính là trận pháp đ.á.n.h cắp tuổi thọ của .”
Trương Siêu sững sờ.
“Vậy ý của Tiên T.ử là… chị dâu họ của ?”
Lâm Phiên Phiên rõ, ngược hỏi : “Gần đây tuổi thọ của tiêu hao mỗi ngày một năm, thi triển trận pháp với cũng sẽ sự đổi. Anh hãy nghĩ kỹ xem, trong một tháng gần đây, bên cạnh ai cảm giác ngày càng tràn trề sức sống, ngày càng trẻ , rõ ràng là kiểu ‘cải lão đồng’ .”
Nói cải lão đồng thì quá.
trạng thái tinh thần chính là như , đó là ý cô diễn đạt.
Trương Siêu trong nháy mắt nghĩ đến một , sắc mặt trắng bệch.
Anh thật sự nghĩ trong một tháng nay, chị dâu họ của !
Mà là ông chủ của !
Ông chủ của năm nay 45 tuổi, trong tay nắm giữ mấy công trình lớn, việc trướng ông mấy năm .
Đối phương dáng béo, phú thái, bụng bia siêu to, cảm giác cũng khó khăn.
Trước đây mỗi xuống kiểm tra công trình, bộ một chút là thở hồng hộc.
thời gian gần đây, trạng thái của ông cực kỳ , bước như bay, mấy sợi tóc bạc lưa thưa đầu vốn nay cũng đen nhánh , chuyện trung khí mười phần, vô cùng khỏe khoắn.
Khác hẳn so với .
Lâm Phiên Phiên giải thích: “Muốn hút tuổi thọ của , chỉ cần trận pháp, mà còn cần bát tự sinh thần, tóc và vật dụng tùy của . Hơn nữa, đó cần lượn lờ xung quanh . Trong lòng chắc đáp án chứ?”
Trương Siêu nhắm mắt .
Là ông chủ của , sai .
Anh theo ông chủ mấy năm nay, bình thường một tháng ông chỉ xuống kiểm tra một hai . một tháng gần đây, hầu như cách một ngày ông đến một , tần suất dày đặc.
Lúc đó em trướng còn trêu là ăn trộm vật liệu mà ông chủ đặc biệt đến canh chừng?
“Tiên Tử, cô là ông chủ của ! mà, tại ông hại ?”
Lâm Phiên Phiên bấm tay tính toán.
“Còn tại nữa, động chạm đến lợi ích của ông . Có ông từng bảo đổi sang dùng vật liệu rẻ tiền nhưng chịu ?”
Trương Siêu là quá thành thật, việc đấy, đặc biệt là trong xây dựng, vật liệu nhập về đều là hàng thật giá thật.
Ông chủ gợi ý dùng đồ rẻ, đưa phong bì cho , chịu, còn nghiêm túc từ chối.
Trương Siêu thể hiểu nổi: “Chỉ vì chuyện thôi ?”
Lâm Phiên Phiên : “Đương nhiên, còn thổi gió bên gối nữa.”