Tổng Tài Cấm Phu Nhân Làm Huyền Học - Chương 209: Ông Bác Cầu Cứu
Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:38:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Chấp dùng giọng điệu thể tin nổi khi Lục Lệnh bước tới: “Anh, mà tiên t.ử ? Tiên t.ử bây giờ ở trong nước e là ai ai hiểu nhỉ?”
Anh trai Lục Lệnh của mà ?
Khóe miệng Lục Lệnh giật giật.
Sao thể quan tâm đến streamer Huyền học ?
Mỗi ngày đều bận, thời gian rảnh rỗi chỉ yêu đương, quan tâm đến mấy streamer bắt gió bắt bóng ?
Hơn nữa, nhắc đến Huyền học, trong nhà sẵn một tiểu thần côn .
Đồ nhà thơm hơn đồ nhà ?
Lục Lệnh bước đến bên cạnh Lục Chấp, đột nhiên, Hạ Dương đẩy cửa bước .
Vô cùng kích động hét lớn: “Nghiên cứu , liệu tính !”
Lục Chấp lập tức bật dậy khỏi ghế, thần sắc kích động?
“Thật ?”
Còn chiếc điện thoại tay, cất .
Bộ liệu là nền tảng lập của trong thời gian tới, cũng là việc tạo phúc cho quốc gia.
Quan trọng hơn Phiên Phiên tiên t.ử.
Tiên t.ử là tín ngưỡng.
Số liệu là cuộc sống.
Cậu là fan của tiên t.ử, nhưng theo đuổi một cách lý trí, khi theo đuổi tiên t.ử, đầu tiên lo cho cuộc sống của .
Lục Lệnh đối với bộ liệu cũng kích động, tự nhiên sẽ còn tâm trí mà quản mấy streamer Huyền học mạng nữa.
Bình luận trong phòng livestream đều là những lời tâng bốc.
“Quang Minh Thánh Nữ! Cái tên thật thần thánh!”
“Giương cao ngọn cờ cho Quang Minh Thánh Nữ!”
“Quang Minh Thánh Nữ vạn tuế, Quang Minh Thánh Nữ thiên thu vạn đại!”
Lâm Phiên Phiên những bình luận , mặt cảm xúc.
“Khen lắm, đừng khen trái lương tâm nữa.”
Phòng livestream lúc mới dừng .
Quần chúng vây xem thực đều đang , nhưng ai phàn nàn, ngược còn nịnh nọt.
thái độ của tiên t.ử, chắc cô cũng tự cái danh hiệu phèn nhỉ?
Học giả bên cạnh Trần Hải Đào kích động, “Ngài thực sự là Quang Minh Thánh Nữ?”
Năm xưa khi ông cao tăng điểm hóa, cao tăng tính toán cho ông , trong mệnh ông một kiếp nạn, mà kiếp nạn của ông thể liên quan đến sư tổ của ông .
Ngay lúc đó danh hiệu Quang Minh Thánh Nữ của sư tổ.
Chính là để lót đường cho ngày hôm nay.
Học giả vội vàng : “Nếu ngài là Quang Minh Thánh Nữ, nguyện ý cho một chút tiên duyên, nguyện ý tha cho họ.”
Lâm Phiên Phiên gật đầu: “Ta sẽ sai qua đào hài cốt của ông lên, đến lúc đó sẽ sắp xếp cho ông.”
Học giả vội vàng cúi đầu cảm tạ.
“Cảm ơn ngài!”
Sau đó hung hăng trừng mắt Trần Hải Đào, “Coi như tiểu t.ử nhà ngươi may mắn!”
Sau đó, thời gian 10 phút hết, độ ngưng thực trong nhà Trần Hải Đào biến mất, cho nên, bóng dáng của học giả cũng từng chút từng chút biến mất trong mắt .
“A! Không thấy nữa !”
“Chắc là hết thời gian !”
“Vừa nãy dùng điện thoại màn hình, nhưng trong màn hình cũng bóng dáng.”
“Thật kỳ diệu! Nếu tận mắt thấy, căn bản bằng chứng! Đáng sợ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tong-tai-cam-phu-nhan-lam-huyen-hoc/chuong-209-ong-bac-cau-cuu.html.]
Học giả biến mất, Lâm Phiên Phiên với Trần Hải Đào: “Chuyện nhà giải quyết xong , lát nữa sẽ bảo đến nhà , phối hợp một chút, đào hài cốt của ông lên, cung kính tiễn hài cốt của ông , chuyện nhà coi như giải quyết xong.”
Trần Hải Đào liên tục lời cảm ơn.
“Cảm ơn tiên t.ử!”
Lâm Phiên Phiên nhạt giọng : “ giúp , là nhờ công lao của chính . Anh là giảng viên đại học, thành khẩn, dụng tâm giảng dạy, trong tay , sẽ sinh nhiều nhân vật xuất sắc. Nếu c.h.ế.t, sẽ là một tổn thất. Hy vọng luôn giữ vững sơ tâm, tích đức hành thiện.”
Nếu Trần Hải Đào là một kẻ ác, hoặc là một bình thường, cô sẽ tốn nhiều công sức như .
Cho nên mới , bình thường việc thiện, lúc nào đó dùng đến những công đức .
Trần Hải Đào chút ngập ngừng thôi: “Tiên t.ử, bố ...”
Lâm Phiên Phiên hiểu ý của Trần Hải Đào.
“Cái c.h.ế.t của bố thực hẳn là do học giả, trận pháp giam cầm ông của tổ tiên biến mất, nhà bây giờ chính là một vùng hung sát chi địa, sống ở trong đó, sớm muộn gì cũng c.h.ế.t. Nếu ông tay, nhà c.h.ế.t sạch từ lâu , căn bản cơ hội đến cầu cứu .”
“Còn về bố , đây cũng là kiếp nạn của họ. Tối nay khi ngủ đặt hai tay n.g.ự.c, nhẩm tên họ, gặp trong mơ một coi như từ biệt !”
Trần Hải Đào nghẹn ngào gật đầu.
“Cảm ơn tiên t.ử, ngôi nhà của gia đình bây giờ là hung sát chi địa, chúng chuyển ?”
“Không cần, sắp xếp qua đào hài cốt của ông , thanh tẩy cho ngôi nhà của , là .”
Quẻ , đến đây cũng coi như kết thúc.
Lâm Phiên Phiên ngắt kết nối.
Sau đó với Mộ Hề ở bên cạnh: “Gửi địa chỉ của Trần Hải Đào cho Giang Khinh Chu, sắp xếp qua đó.”
Mộ Hề gật đầu: “Vâng.”
Giang Khinh Chu bên cũng đang xem livestream, lời Lâm Phiên Phiên dặn dò Mộ Hề, đợi tin nhắn của Mộ Hề gửi đến, cô gọi trong nhóm .
Xem ai ở gần chỗ Trần Hải Đào nhất.
Rất nhanh ở thành phố của Trần Hải Đào nhận việc.
Lâm Phiên Phiên với ống kính livestream: “Vậy chúng bắt đầu quẻ cuối cùng của ngày hôm nay nhé!”
Quẻ cuối cùng Lâm Phiên Phiên bốc trúng một tên là Trương Siêu.
Yêu cầu kết nối cô gửi qua nhanh bắt máy.
Đối diện là một ông lão tóc hoa râm.
Đối phương thấy Lâm Phiên Phiên kích động.
“Tiên t.ử, cứu với, cứu với.”
Lâm Phiên Phiên khuôn mặt của đối phương, hung hăng nhíu mày.
cô cũng vội vàng, với ông : “Trả tiền quẻ .”
“Được .”
Trương Siêu chờ đợi nữa liền trả tiền.
“Ông sinh ở phương Bắc, bố mất sớm từ nhỏ, là ăn cơm trăm nhà mà lớn lên. Sự khốn khổ của cuộc sống ông đa phần đều trải qua, nhưng ông thành khẩn, chăm chỉ sợ chịu khổ, một một cũng coi như lăn lộn chút thành tựu. Bây giờ công nhân ở công trường, tiền lương tồi. Dạo gần đây... định kết hôn?”
“Kết hôn? Ông bác thế nào cũng ngoài 50 nhỉ? Tình yêu tuổi xế chiều ?”
Mộng Vân Thường
“Không chứ! Công trường nào cần ông bác lớn tuổi thế ?”
“Ông bác đúng là gừng càng già càng cay! Đến ông bác còn lấy vợ, mà vẫn là cẩu độc ! quả nhiên vướng chân quốc gia !”
“Ông bác cuốn quá! Cuốn !”
Trương Siêu liên tục gật đầu: “ , và bạn gái quen qua xem mắt, chúng đều hài lòng về đối phương, hiện tại đang chuẩn hôn lễ. mà, dạo gần đây xảy nhiều chuyện kỳ lạ...”
Trương Siêu từ nhỏ mồ côi bố , cũng chẳng họ hàng thích gì, hơn nữa lúc đó ai cũng khổ, chẳng ai mang theo cái gánh nặng là ông, ông sống lay lắt ở cô nhi viện, nhặt nhạnh đồ ăn thức uống, thỉnh thoảng bụng tiếp tế một chút, cuối cùng cũng sống sót qua ngày một cách hữu kinh vô hiểm.
Ông hiểu rõ lưng ai, chỉ thể dựa chính , cho nên việc bao giờ dám lười biếng, cũng dám ôm tâm lý ăn may, lăn lộn nhiều năm, bây giờ ở công trường cũng một chức đội trưởng nhỏ, trong tay cũng một đội ngũ nhỏ mười mấy , cuộc sống dần dần khấm khá lên.
Trong tay tiền, cuộc sống đảm bảo, ông mới bắt đầu suy nghĩ đến chuyện đại sự cả đời của .
Sau đó, xung quanh ông xảy nhiều chuyện kỳ lạ...