Tổng Tài Cấm Phu Nhân Làm Huyền Học - Chương 200: Sự Thiên Vị Rõ Ràng

Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:38:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một hòn đá khổng lồ sừng sững giữa căn phòng.

Hòn đá đó to tròn, tò mò Lâm Phiên Phiên cách nào để vác nó lên đây .

Hơn nữa, tặng một hòn đá cho ư?

Thế là ý gì?

Ám chỉ não thông suốt, cứng đầu như một hòn đá ?

Anh đóng cửa , bước ngoài, hét vọng xuống lầu với An Nhiên.

“Mẹ, đồ mà Phiên Phiên tặng con, là hòn đá to đùng trong phòng con đấy chứ?”

An Nhiên bực bội quát .

“Đồ tặng cho con cái gì mà tặng? Là Phiên Phiên nhờ con xử lý giúp, bên trong là ngọc thạch, bảo con lấy ngọc thạch ! Là nhờ xử lý giúp, cho con! Con thế hả?”

Nam Lâm chút ngượng ngùng.

nhầm thật.

Mộng Vân Thường

Bởi vì Nam Khâm cứ khoe khoang miếng ngọc bội Lâm Phiên Phiên tặng ông, cứ tưởng Lâm Phiên Phiên cũng tặng đồ cho , nên kỹ.

Hóa là bảo xử lý hòn đá .

Chỉ là...

Thế cũng to quá !

Cho dù bảo xử lý, thì cũng để ở vườn rau lầu chứ!

Để trong phòng , còn tìm chuyên nghiệp đến khiêng xuống, hòn đá to thế , còn to hơn cả cửa phòng !

Chẳng lẽ tháo cửa mới khiêng ?

Đau cả đầu!

7 giờ tối, Nam Nguyệt nhảy chân sáo sang căn nhà đối diện tìm Lâm Phiên Phiên.

“Chị ơi, bảo em gọi chị sang ăn cơm kìa!”

“Đến đây.”

Lâm Phiên Phiên đáp lời từ lầu.

Chưa đầy một lúc , cô cùng Lục Lệnh tay trong tay bước xuống.

một chiếc váy mã diện màu xanh lam, áo màu trắng, mái tóc dài b.úi lên bằng một cây trâm ngọc bích, cả toát lên vẻ thanh tân, thoát tục, tuyệt trần.

Nam Nguyệt mà nước dãi sắp chảy cả .

“Chị ơi, chị quá.”

Lâm Phiên Phiên mỉm với cô bé, ánh mắt long lanh gợn sóng, “Đi thôi.”

“Vâng , chị ơi, rể đang đợi hai đấy!”

Lục Lệnh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, mang vẻ lạnh lùng, cao quý của một công t.ử hào môn, cạnh Lâm Phiên Phiên, hiểu vô cùng xứng đôi.

Anh nắm tay cô, dẫn cô bước căn biệt thự đối diện.

Trong biệt thự, một chiếc bàn tròn khổng lồ chật kín .

Người nhà họ Nam đều mặt đông đủ.

An Nhiên, Nam Khâm, Nam Lâm, Nam Thần, Nam Ngạn, Nam Hách và Nam Trạch, cùng với Nam Nguyệt.

Ngoài , Lăng Giai Nhân và Quý Hòa cũng đến.

Hai họ cũng là gia đình công nhận, cộng thêm Lâm Phiên Phiên và Lục Lệnh, tròn 12 , quây quần bên một bàn lớn.

Bên cạnh An Nhiên hai chỗ trống sát , rõ ràng là dành cho Lâm Phiên Phiên và Lục Lệnh.

Thấy Lâm Phiên Phiên bước , An Nhiên ân cần vẫy gọi cô.

“Phiên Phiên, qua đây con.”

Lâm Phiên Phiên tự nhiên bước tới, đặt tay tay An Nhiên.

An Nhiên ánh mắt hiền từ, : “Hôm nay đều ở đây, xin giới thiệu với cả nhà, bắt đầu từ hôm nay, Phiên Phiên chính là con gái của , còn thiết hơn cả con gái ruột!”

dứt lời, đều nhiệt liệt vỗ tay.

Nam Hách hạ giọng với Lăng Giai Nhân: “Mẹ đỉnh thật! Đến cả Lâm Phiên Phiên mà cũng nhận con gái nuôi , bái phục sát đất luôn!”

Nam Trạch ngay cạnh Nam Hách, gian xảo.

“Chuyện nhận Phiên Phiên con gái nuôi, em chắc chắn là đầu tiên . Bởi vì em bắt gặp Phiên Phiên gọi . Haha.”

Nam Hách chân thành : “Thực danh ghen tị với chú mày!”

Giọng hai chuyện lớn, nhưng cũng hề nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tong-tai-cam-phu-nhan-lam-huyen-hoc/chuong-200-su-thien-vi-ro-rang.html.]

Ngoại trừ Lăng Giai Nhân và Quý Hòa trong nhà, những khác của nhà họ Nam bao gồm cả Lục Lệnh đều Nam Hách và Nam Trạch bằng ánh mắt như đang kẻ thiểu năng!

Cứ để hai tên ngốc tự biên tự diễn !

Hôm nay nhiều nguyên liệu nhập khẩu từ nước ngoài, nhưng rau xanh thì là đồ trồng trong vườn nhà.

Nam Khâm và An Nhiên thực sự là đầu tiên ăn, đưa miệng, ngay lập tức hương vị thơm ngon tự nhiên chinh phục!

Nam Lâm khi ăn , rau là do Lâm Phiên Phiên trồng, giống với rau bên ngoài, bảo họ cứ mong đợi .

Kết quả, quả nhiên phụ sự kỳ vọng!

Bữa cơm , náo nhiệt, hòa thuận.

Trên mặt mỗi đều tràn ngập nụ mãn nguyện.

Ăn xong, cùng ngoài dạo, từ khi hai nhà trồng rau trong sân, khí khu vực của họ trong lành hơn nhiều, dạo cảm thấy vô cùng thoải mái.

Nam Ngạn bước đến bên cạnh Lâm Phiên Phiên.

“Phiên Phiên, cho em xem cái .”

Lâm Phiên Phiên với Lục Lệnh: “Lục Lệnh ca ca, việc thì cứ về , lát nữa em sẽ về.”

Lục Lệnh gật đầu: “Được.”

Nam Ngạn cùng Lâm Phiên Phiên một góc, Nam Ngạn đưa cho cô một tập tài liệu.

“Đây là danh sách đồng nam đồng nữ sinh những ngày đặc biệt mà em bảo điều tra. Không tra thì , những đứa trẻ ngày sinh đặc biệt như thế , mỗi năm đều mất tích một cách khó hiểu cả trăm đứa, liên tục mười mấy năm nay .”

Trước đây việc thống kê dân phát triển như bây giờ, vẫn còn một trường hợp trong liệu.

Nói cách khác, thực tế mất tích chỉ nhiều hơn chứ ít .

Lâm Phiên Phiên tỏ vẻ hiểu.

“Em .”

Nam Ngạn : “Bọn dựa theo thông tin liên lạc mà trợ lý của ngôi cung cấp để liên hệ với đối phương, nhưng khi bọn đến nơi thì nhà trống, đối phương cảnh giác, bọn tra gì. Tối hôm qua, một ngôi t.a.i n.ạ.n giao thông t.ử vong tại chỗ. Bọn điều tra phát hiện, uống t.h.u.ố.c giảm cân.”

Hơn nữa, họ cũng điều tra những khác từng uống t.h.u.ố.c giảm cân, phát hiện dạo gần đây những liên tiếp gặp một tai ương bệnh tật nhỏ.

Tai ương bệnh tật nhỏ chính là khởi đầu cho tai ương bệnh tật lớn.

Lâm Phiên Phiên cẩn thận suy nghĩ một chút, : “Nếu bọn chúng tiếp tục hút lấy khí vận, chắc chắn vẫn cần chế tạo t.h.u.ố.c giảm cân. Không , chúng thể giăng bẫy bọn chúng.”

Thuốc giảm cân cần tro cốt.

xem qua tro cốt đó , đó là mỹ nhân cốt.

Mỹ nhân cốt ngàn năm mới gặp một .

Nếu một bộ mỹ nhân cốt thượng hạng bày mặt bọn chúng, cô tin đối phương c.ắ.n câu!

“Ừ, . Anh sẽ về chuẩn một chút, thông báo cho em và Giang Khinh Chu.”

Nam Ngạn gật đầu.

Sau đó ánh mắt tủi chằm chằm Lâm Phiên Phiên.

Lâm Phiên Phiên sự đổi khó hiểu của cho giật .

“Anh thế?”

Vừa nãy lúc bàn công việc còn quyết đoán dứt khoát lắm cơ mà, giây tiếp theo biến thành bộ dạng ?

Cứ như thể cô bắt nạt !

Nam Ngạn bĩu môi: “Nam Thần , nó là do em chủ động nhận, em tự thú nhận phận với nó. Có em thiên vị nó ?”

Lâm Phiên Phiên dở dở .

“Anh cảm thấy em thiên vị ?”

Nếu giữa Nam Thần và Nam Ngạn, thực sự thiên vị, thì cô chắc chắn cũng sẽ thiên vị Nam Ngạn chứ!

Nam Ngạn vẻ mặt đau khổ.

“Anh cách nào lừa dối bản , nếu em thiên vị, tại em cho nó ? Anh việc cùng em lâu như , em giấu khổ sở quá mất!”

Lâm Phiên Phiên bất lực đưa tay day trán.

“Tình huống lúc đó là ở bệnh viện, đứa bé của đại ca gặp nguy hiểm, em mới buột miệng một câu cháu trai ruột của em thì em cứu, lúc đó Nam Thần cũng mặt. Thế là lộ phận, em cố ý !”

Lượng thông tin trong câu thực sự quá lớn!

Không cô chủ động cho Nam Thần , mà là tai nạn.

Và còn nữa!

Đại ca con ?!

 

 

Loading...