Tổng Tài Cấm Phu Nhân Làm Huyền Học - Chương 199: Nỗi Ấm Ức Này, Không Chịu Nổi
Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:38:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chh1FdB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Lệnh đưa Lâm Phiên Phiên về, nhướng mày cô.
“Xem , nhận gần hết .”
Tình hình trong vườn rau , lẽ đều phận của Lâm Phiên Phiên.
Mộng Vân Thường
Lâm Phiên Phiên gật đầu.
“Ừm, gần hết . Thực ở chung với , phức tạp như em nghĩ.”
Trước đây cô .
Trong lòng khao khát .
đối mặt với cả một gia đình , cô tiếp xúc và qua thế nào.
Dứt khoát cứ đà điểu, trốn thì trốn.
Sau phát hiện, hình như phức tạp như cô tưởng tượng.
Ngược còn thoải mái.
Lúc đầu giấu giếm là vì sợ phiền phức.
Bây giờ giấu giếm, là vì Nam Nguyệt.
Mệnh cách Thiên sát cô tinh… khó giải quyết.
Lục Lệnh xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô.
“Bên bây giờ bận rộn như cái gì , chỉ để ăn với em một bữa cơm.”
là .
Các loại xe chở nguyên liệu, còn đầu bếp hàng đầu, qua ngớt.
Bên bận rộn cuồng.
Đều là vì cô.
An Nhiên còn gọi điện cho từng trong nhà, lệnh bữa tối tất cả về nhà, bất kể đang bận gì, đang gì, tối nay nhất định về nhà ăn cơm.
Ngay cả bận rộn như Nam Thần cũng dành thời gian.
Nam Ngạn đang ở ngoài điều tra nhiệm vụ Lâm Phiên Phiên giao cho , vị trí ở gần bệnh viện của Nam Thần, liền liên lạc với Nam Thần, cùng về.
Lúc Nam Thần từ bệnh viện , chiếc Hummer của Nam Ngạn đỗ ở cổng bệnh viện.
Anh lên xe.
Tò mò hỏi Nam Ngạn: “Anh phận của Phiên Phiên từ khi nào?”
Vừa , lập một nhóm chat.
Trong nhóm Nam Lâm, Nam Thần, Nam Ngạn, Nam Nguyệt và Lâm Phiên Phiên, cùng với bố .
Tên nhóm là “Gia đình yêu thương ”.
Lúc đó nghĩ là Nam Hách và Nam Trạch hai còn , định mời thêm nữa thì lên tiếng trong nhóm.
Mẫu hậu: “Nam Hách và Nam Trạch phận của Phiên Phiên, nhóm chúng nó tư cách . Ai mà tay nhanh miệng nhanh gì gì, cần nhà nữa, hiểu ?!”
Phụ vương: “Thấy thì trả lời!”
Nam Nguyệt: “Đã nhận!”
Nam Lâm: “Hiểu!”
Nam Ngạn: “OK!”
Nam Thần: “Được!”
Những đều là những tham gia đội quân giấu giếm từ , cho nên quen thuộc, Nam Thần mới tham gia, còn tình hình thế nào, ngơ ngác.
Đã phòng nghiêm ngặt đến mức ?
Nam Hách và Nam Trạch hai thật t.h.ả.m!
Nam Ngạn liếc một cái: “Chắc là sớm hơn một tuần.”
Nam Ngạn và Nam Thần cùng một khuôn mặt, nhưng đường nét mặt Nam Thần ôn hòa hơn, da trắng hơn, trông nho nhã.
Nam Ngạn thì đường nét khuôn mặt lạnh lùng cương nghị hơn, cho cảm giác đặc biệt cứng rắn, là cảm giác đáng tin cậy, dễ tiếp cận.
Nam Thần phấn khích.
“Anh thế nào, cho với.”
Nam Ngạn nhếch mép, nhưng vẫn .
Nam Thần kinh ngạc: “ , thể tin đúng ! Ai mà dám nghĩ Phiên Phiên là em gái ruột của chúng chứ? Đây quả thực là chiếc bánh từ trời rơi xuống mà?”
Không dám nghĩ!
Hoàn dám nghĩ!
Nam Thần đến bây giờ, vẫn cảm thấy chiếc bánh đập đến mức bảy phần chay ba phần mặn!
Bây giờ còn phân biệt đông tây nam bắc nữa!
Nam Ngạn tỏ vẻ đồng tình, ai chứ?
Lúc đó Giang Khinh Chu gợi ý cho rõ ràng như , vẫn nghĩ đến điểm đó.
Lựa chọn Lâm Phiên Phiên là em gái của , nếu giải nhất cho việc phủ quyết, thì cái tuyệt đối là giải nhất!
Anh thuận miệng hỏi Nam Thần: “Cậu thế nào?”
Thực Nam Ngạn luôn cảm thấy, trong nhà nhiều như , nếu theo quy luật để phát hiện phận của Lâm Phiên Phiên, Nam Thần tuyệt đối là cuối cùng.
Bởi vì vòng tròn của đơn điệu, bận rộn, bình thường thần long thấy đầu thấy đuôi, Lâm Phiên Phiên cố ý trốn tránh họ, cho nên cơ hội sự thật quá mong manh.
Lại ngờ, nhanh như .
Nam Ngạn đắc ý!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tong-tai-cam-phu-nhan-lam-huyen-hoc/chuong-199-noi-am-uc-nay-khong-chiu-noi.html.]
“Là Phiên Phiên tự với !”
Cho dù là nhầm, cũng là cô tự .
“Cái gì?!”
Nam Ngạn đột ngột phanh gấp, mặt đầy vẻ thể tin !
“Phiên Phiên tự với ?!”
Nam Thần ưỡn n.g.ự.c, khuôn mặt trai giấu vẻ đắc ý.
“Đương nhiên! Nếu cũng bao giờ nghĩ đến Phiên Phiên là em gái .”
Lời giải thích … Nam Ngạn tin!
Rồi thì tức n.g.ự.c!
Anh dám cá, nếu Giang Khinh Chu gợi ý trăm vạn , cuối cùng còn thẳng, tuyệt đối sẽ đoán Lâm Phiên Phiên là em gái .
Mà Lâm Phiên Phiên vô lương tâm , cũng tuyệt đối sẽ chủ động cho !
Đều là trai!
Sao còn thiên vị chứ?
Thiên vị Nam Lâm thì thôi !
Sao còn thiên vị cả Nam Thần?
Anh rõ ràng trông giống hệt Nam Thần, hơn nữa ở các phương diện tiếp xúc cũng nhiều hơn Nam Thần, việc cũng tận tâm hơn Nam Thần, thiên vị Nam Thần chứ?
Anh phục!
Ấm ức!
Tức quá!
Không ! Không chịu nổi nỗi ấm ức !
Hai cùng lái xe đến trung tâm thương mại gần nhất, mua quà cho Lâm Phiên Phiên.
Nam Lâm từ bệnh viện về nhà, liền phát hiện trong nhà đặc biệt đông , đầu bếp mời tám .
Anh cạn lời.
“Mẹ, mà thật sự long trọng như , chi bằng đặt nhà hàng .”
Nhà hàng năm tiện hơn ?
An Nhiên bực bội lườm một cái.
“Phiên Phiên mỗi ngày bận rộn như , đến nhà hàng năm phiền phức lắm, ngay đối diện thôi, chúng bận, để nó thoải mái một chút.”
Nam Lâm nhếch mép.
Được !
Nhà từ đến nay đều là trọng nữ khinh nam.
Huống chi bây giờ em gái còn là Lâm Phiên Phiên.
Mẹ điên cuồng một chút cũng thể hiểu .
Nam Khâm đến bên cạnh Nam Lâm, đưa tượng Quan Âm ngọc cổ cho Nam Lâm xem.
“Thế nào, ?”
Giọng điệu khoe khoang.
Nam Lâm thật sự cảm thấy, phong cách của gia đình đúng.
Mặt dây chuyền ngọc cổ Nam Khâm là mặt dây chuyền ngọc gia truyền của , quý giá thì đúng là quý giá, nhưng nhà họ Nam thiếu đồ quý giá ?
Sao Nam Khâm vẻ như từng thấy đời?
“Đẹp.”
Nam Khâm vẻ mặt đắc ý.
“Đương nhiên, mặt dây chuyền ngọc là Tụ linh trận mà Phiên Phiên vẽ cho bố đấy. Đeo nhẹ bẫng, đặc biệt thoải mái. Phiên Phiên , chỉ cần bố đeo mặt dây chuyền ngọc , bệnh tai.”
Nam Lâm hiểu .
Hóa là khoe con gái cho đồ !
Anh hiểu !
Nam Khâm , mặt dây chuyền ngọc cổ ông quả thực lợi hại.
Anh phụ họa: “ đúng đúng, con gái bố thật hiếu thảo!”
Nam Khâm kiêu ngạo ngẩng mặt.
“Đương nhiên!”
An Nhiên với Nam Lâm: “Phiên Phiên để đồ trong phòng con, bảo con giúp nó xử lý, con mau xử lý .”
Nam Lâm mặt mày vui vẻ.
Anh nghĩ, Lâm Phiên Phiên sẽ bên trọng bên khinh.
Chắc chắn cũng phần của .
Đều gửi đến phòng .
Bước chân lên lầu của chút thể chờ đợi.
Anh thật sự tò mò, Lâm Phiên Phiên sẽ cho cái gì.
Dù chỉ cần là Lâm Phiên Phiên cho , tuyệt đối là đồ .
Chỉ là, khi mở cửa phòng, thấy thứ bên trong…