Tổng Tài Cấm Phu Nhân Làm Huyền Học - Chương 194: Thỉnh Thần Phù Rung Động Dữ Dội!

Cập nhật lúc: 2026-03-04 17:38:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mắt Diệp Tuệ Oánh sáng lên.

“Con như , thế thì khách sáo nữa.”

Bà cần những loại rau để nghiên cứu, lượng chắc chắn ít.

Chỉ một cái sân , bà sợ đủ dùng.

Lâm Phiên Phiên ngoan ngoãn gật đầu.

Trong mắt Diệp Tuệ Oánh đều là ý , đối với cô con dâu là càng ngày càng hài lòng.

Bà nhiệt tình nắm tay Lâm Phiên Phiên: “Phiên Phiên , công việc của với bố con đặc thù, bình thường hầu như ở nhà, chuyện của con và Lục Lệnh bố tham gia .”

Sau đó bà chân tình ý thiết : “Mẹ thể đảm bảo với con, Lục Lệnh là đứa trẻ ngoan, sẽ phụ lòng con, bắt nạt con .”

Lâm Phiên Phiên gật đầu.

“Mẹ, con mà.”

Cô đương nhiên Lục Lệnh là thế nào, nếu lầm, cô đập bát cơm cho .

Diệp Tuệ Oánh vui vẻ.

“Con về nghỉ ngơi cho khỏe , trưa nay sẽ trổ tài cho con xem.”

“Vâng ạ, .”

Bên phía Lâm Phiên Phiên hòa thuận vui vẻ.

Bên phía Nam Lâm tình hình cũng .

Nam Khâm và An Nhiên hai đích đến bệnh viện, phiền Đàm Kiều nghỉ ngơi, chuyện với bố Đàm Kiều nhiều.

Hai nhà là thế giao, rõ gốc gác.

Bỏ qua việc Nam Lâm tuổi tác lớn hơn một chút, tính tình trầm hơn một chút , xác thực là một bến đỗ .

Bây giờ hai đứa con cũng sinh .

Hơn nữa Phiên Phiên Tiên T.ử cũng , bọn họ vốn dĩ là một đôi trời định.

Cũng lý do phản bác.

Nam Khâm và An Nhiên hai đến , Nam Lâm chuyên môn mời bảo mẫu cơm ở cữ dùng rau trong vườn rau cơm cho Diệp Tuệ Oánh.

Đợi chuẩn xong tất cả thăm Đàm Kiều, trong tay xách theo ba hộp cơm, cùng một giỏ hoa quả đào mật.

Lúc , Đàm Kiều cũng tỉnh, Đàm Kim canh giữ bên cạnh cô, đang định đồ ăn cho cô, liền thấy hộp cơm trong tay Nam Lâm.

Đàm Kim .

“Đến đúng lúc lắm!”

Nam Lâm mỉm : “Ừ.”

Sau đó Đàm Kiều đang giường: “Kiều Kiều, bảo chị nguyệt tẩu một ít đồ ăn, em nếm thử xem.”

Đàm Kiều ngoan ngoãn gật đầu.

“Cảm ơn Nam Lâm ca.”

Cô thật khá lúng túng.

Chuyện của cô và Nam Lâm cô từng trách Nam Lâm, của , cũng là hại.

tiếp xúc với Nam Lâm nhiều.

Bây giờ đột nhiên sinh con cho , còn kết hôn với , cô chút luống cuống.

Nam Lâm lăn lộn thương trường lâu, cảnh tượng gì cũng từng gặp, để ý sự luống cuống trong mắt Đàm Kiều.

Anh với Đàm Kim: “ mang nhiều, cũng cùng nếm thử , vất vả .”

Đàm Kim lúc chấp nhận thiết lập Nam Lâm là em rể , kể, còn khá đắc ý.

Anh đào mật bên trong.

“Trái cây kích thích vị giác nha! rửa cho Kiều Kiều.”

Anh rửa trái cây, Nam Lâm xuống bên cạnh Đàm Kiều, bày biện đồ ăn từng món một.

Trong nháy mắt, mùi thơm của thức ăn lan tỏa trong phòng bệnh.

Thực phẩm Lâm Phiên Phiên trồng , mùi vị ngon, hương thơm cũng nồng, ngửi thôi cũng thể khiến thèm ăn.

Đàm Kiều trải qua những biến cố , thật yếu ớt, khẩu vị gì.

bây giờ khác .

Muốn ăn.

Nam Lâm múc cho cô một bát canh rau xanh thịt băm.

Đàm Kiều tự , Nam Lâm : “Em yên, để đút cho em.”

“Hả?”

Đàm Kiều chút ngẩn , nhưng thìa của Nam Lâm đưa đến bên miệng.

Thật sự là quá thơm, cô theo bản năng liền há miệng.

Một ngụm canh thịt thơm nồng liền trong miệng.

Sau đó mắt cô sáng lên, một miếng tiếp một miếng, đợi Đàm Kim rửa đào xong , một bát canh thịt thấy đáy.

Đàm Kim dựa tường, Nam Lâm đút Đàm Kiều ăn, kể, còn mùi vị của vợ chồng già.

Anh .

Tiện tay liền nhét quả đào trong tay miệng c.ắ.n một miếng.

Trong nháy mắt, liền khẩu vị giòn tan thơm ngọt của quả đào mật chinh phục.

“Nam Lâm, đào lấy ở ? Mùi vị tuyệt vời!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tong-tai-cam-phu-nhan-lam-huyen-hoc/chuong-194-thinh-than-phu-rung-dong-du-doi.html.]

Bát của Nam Lâm thấy đáy, dịu dàng hỏi Đàm Kiều: “Còn ăn ?”

Một bát canh thịt mở khẩu vị của Đàm Kiều, “Còn ăn chút rau.”

Nam Lâm đút cô ăn rau.

Tiện thể trả lời câu hỏi của Đàm Kim.

“Nhà trồng, nếu ăn, về gửi cho .”

“Nhà trồng?”

Đàm Kim thể tin nổi.

Nam Lâm một cái.

“Nói chính xác hơn, là Phiên Phiên trồng.”

Mắt Đàm Kim trong nháy mắt sáng lên.

“Tiên T.ử trồng?”

Nam Lâm gật đầu.

Anh , chuyện với Đàm Kiều thuận lợi như , tuyệt đối là hưởng sái ánh hào quang của Lâm Phiên Phiên.

Nam Lâm với : “Trong nhiều mì, thể ăn một chút.”

Đàm Kim dường như ý thức điều gì, “Vậy nếm thử .”

Hai em đang ăn cơm, Nam Lâm : “ liên hệ xong trung tâm ở cữ, đợi tình hình của Kiều Kiều và con hơn, chúng sẽ đến trung tâm ở cữ.”

Đàm Kim : “Việc lắm.”

Chắc chắn đến trung tâm ở cữ.

Chỉ là kịp , vẫn là Nam Lâm nhanh, suy nghĩ diện.

Đàm Kiều thì ở một bên ngoan ngoãn ăn cơm.

Nam Lâm đến bên cạnh nôi em bé, đứa bé sơ sinh đang ngủ say bên trong, vươn bàn tay to của , nhẹ nhàng chọc mặt nó một cái.

Trong nháy mắt, em bé đang ngủ say giãy dụa một chút.

Bàn tay nhỏ cọ cọ lên mặt, dường như dáng vẻ kiên nhẫn.

Nam Lâm bật .

“Làm phiền con ngủ đúng ?”

Đứa bé sơ sinh chép chép miệng, tiếp tục ngủ.

Nam Lâm hỏi Đàm Kiều: “Đặt tên ?”

Đàm Kiều chút ngại ngùng : “Đặt tên ở nhà , gọi là Nguyên Bảo.”

“Nguyên Bảo? là tên .”

Rất quý khí!

“Tên khai sinh đặt ?”

Đàm Kim lập tức : “Tên khai sinh thể nhờ Tiên T.ử ban cho một cái ?”

Có thể nhận tên do Tiên T.ử ban tặng, đứa bé nhất định thuận buồm xuôi gió.

Trong đầu Nam Lâm còn đang nghĩ tên cho con, Đàm Kim , tất cả ý niệm trong nháy mắt liền biến mất.

Đàm Kim sai, vẫn là để Lâm Phiên Phiên .

Bố hai bên gặp mặt, hôn ước cũng định, bởi vì tạm thời Đàm Kiều còn đang ở cữ, ngày cưới vội, đợi cô tháng bàn bạc kỹ hơn.

Nhất định sẽ đến tận thiện tận mỹ, sẽ để Đàm Kiều chịu tủi .

Đến đây, hôn sự của hai nhà coi như định xuống.

Bên phía Lâm Phiên Phiên, Diệp Tuệ Oánh buổi trưa đích xuống bếp nấu cơm, một nhà bốn ăn đến hòa thuận vui vẻ.

Đột nhiên, Lâm Phiên Phiên cảm nhận thức hải một trận rung động!

Thỉnh Thần Phù!

động dùng Thỉnh Thần Phù!

Lúc , khéo đối diện một chiếc xe dừng , Nam Khâm và An Nhiên hai xuống xe.

Lâm Phiên Phiên kích động dậy.

“Bố !”

với Lục Lệnh: “Lục Lệnh ca ca, ăn , em xem bố !”

Sau đó cô liền một bước lao v.út qua.

Lục Hộc và An Nhiên hai hiểu , Lâm Phiên Phiên chạy sang Nam gia ở đối diện.

Diệp Tuệ Oánh: “Phiên Phiên gọi ai là bố ?”

Lục Lệnh bất lực một cái.

“Bố , hai chắc sự kiện thiên kim thật giả của Nam gia chứ? Phiên Phiên thật chính là thiên kim thật sự của Nam gia.”

Lục Hộc:!

An Nhiên:!

Lục Hộc cảm thấy, Lâm Phiên Phiên con dâu ông là phúc khí lớn nhất của ông!

Mộng Vân Thường

Kết quả con bé là con gái ruột của Nam gia!

Không so !

 

 

Loading...