Thời Nguyên hề nghi ngờ lời của đồ .
Vì , khi xong lời Thời Niên, phản ứng đầu tiên của ông là, mau chạy!
Chỉ là ông chạy đầy trăm mét thì thấy giọng âm u của đồ truyền đến.
“Sư phụ, lão già định ?”
Thời Nhất ném mười vị Thượng thần cho sư , đó trong nháy mắt đến lưng Thời Nguyên.
Hành động bỏ chạy của Thời Nguyên dừng đột ngột, ông cứng đờ từ từ , kéo khóe môi ha hả : “Ha ha ha, ôi, đồ nhi , sư phụ một ngàn năm trăm năm gặp con , khó khăn lắm mới gặp , sư phụ chuẩn ít quà cho con đó mà, nãy ngoài vội quá quên mất quà ở phủ , sư phụ lấy ngay đây, con đợi sư phụ nhé.”
Lúc cách giữa hai sư đồ chỉ mười mét thôi, Thời Nguyên tuy nhưng ông dám cử động chút nào.
Ông hiểu rõ tính khí của Thời Nhất hơn cả Thời Niên.
Lúc mà bỏ trốn ngay mặt Thời Nhất, e rằng Thời Nhất sẽ nảy sinh ý nghĩ khi sư diệt tổ.
Vì , Thời Nhất lên tiếng, ông dám nhúc nhích.
Thời Nhất ông đang gián tiếp cầu xin cô cho ông một lối thoát, nhưng Thời Nhất đang tức giận thì sẽ chiều ý ông.
Khi hai sư đồ họ giấu cô chuyện đó, họ lẽ nên chịu đựng cơn giận của cô khi cô phát hiện .
“Phiền ông đến đây, tiêu hao nhiều sức, qua đó .”
Thời Nhất lúc lười biếng tựa nửa một đám mây linh khí khác, giọng điệu lười nhác đầy vẻ thờ ơ.
Những vị Thượng thần khiến cô tốn quá nhiều tâm sức, chỉ là giao đấu với mười đó khiến cô kiệt sức mà thôi.
Thời Nhất càng thờ ơ thì Thời Nguyên và Thời Niên càng sợ hãi.
Mỗi khi cô giận dữ đều là vẻ mặt .
Vì Thời Nguyên dám chậm trễ chút nào, lập tức tự giác đến mặt cô.
“Thời Niên, nãy con để sư tỷ con tự tay chứ, con thể giúp sư tỷ con đánh !”
Thời Nguyên lúc vẫn quên quát Thời Niên.
Tất nhiên, ông đang cố gắng dùng cách để khơi gợi tình cảm sư đồ giữa ông và Thời Nhất, để bản lát nữa chịu khổ.
Thời Niên hiểu, Thời Nhất cũng hiểu, cả hai đều đáp lời.
Thời Niên giả vờ ngây ngốc một bên giảm bớt sự hiện diện của , ánh mắt lạnh lùng của Thời Nhất thì rơi xuống Thời Nguyên.
“Hì hì hì, Thời Nhất, sư phụ lúc đó cũng nỗi khổ riêng mà, lúc đó những vị quân tử đạo mạo đang thịnh vượng, và Phong Đô Đại Đế cùng sư đều sợ con khi khôi phục ký ức sẽ chịu thiệt, cũng sợ con họ nhắm mà thể trưởng thành , nên mới giả vờ thuận theo để con ở Địa Phủ dưỡng thương.”
Thời Nguyên tuân theo chân lý thành thật khai báo thì khoan hồng, ngoan cố thì nghiêm trị, vội vàng thao thao bất tuyệt ngừng.
Ông móc từ mấy cái túi chứa đồ, hai tay dâng lên mặt Thời Nhất.
“Thời Nhất , đây đều là những món đồ quý hiếm và pháp khí mà sư phụ thu thập ở khắp Thượng Giới trong hơn một nghìn năm qua, đều là đặc biệt giữ cho con.”
Thời Nhất những thứ trong tay ông , lập tức nhận lấy mà chỉ nhàn nhạt : “Ồ, nhưng nãy ông là quên mang theo ?”
“Tu vi của ông càng ngày càng tinh thâm, thể cách xa vạn dặm cách thủ vật .” (lấy vật từ xa)
Nghe lời chua ngoa của đồ , Thời Nguyên những lạnh mặt mà ngược còn tự nhiên hơn mà tiến gần.
“Thời Nhất , nãy cùng thằng Thời Niên đến Địa Phủ để chứng kiến con trở vị trí cũ, là vì sư phụ đang bận một việc nhỏ, vốn định khi xong việc sẽ đến Địa Phủ chúc mừng con.”
Thời Nhất thấy ông âm thầm khoe công, trong lòng tuy vẫn còn giận, nhưng thực nãy khi đánh những vị Thượng thần đó giải tỏa gần hết .
Cô chỉ sợ khi sư diệt tổ đánh cho sư phụ và sư hai tàn phế, nên đều giải quyết phiền phức bên ngoài .
Như thì cơn giận dành cho hai họ sẽ ít nhiều.
Giữa họ vẫn tình sư đồ, sư tỷ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-xem-boi-anh-vao-tu-thanh-tich-so-canh-sat-dinh-cao-666/chuong-488-sai-lam.html.]
Và lời cố ý khoe công của Thời Nguyên nãy mà Thời Nhất thể hiểu , đó là vì cô gần như đánh bại tất cả các Thượng thần ở Thượng Giới, nhưng những vị thực lực thâm sâu khó lường nhất hề xuất hiện.
Nếu những đó cũng tay, chỉ dựa một Thời Nhất thì khả năng mà lui.
Cô chuẩn liều chết, đến lúc đó cố gắng giữ một tia hồn phách của để tái nhập luân hồi tu luyện, nhưng những đó mãi xuất hiện.
Và lời của Thời Nguyên lúc đang cho cô rằng, những đó sẽ xuất hiện tham gia trận chiến báo thù của cô nữa.
Thực , Thời Nguyên nhiều hơn thế.
Ông thật lòng yêu thương đại đồ của , ông nuôi Thời Nhất như con gái.
Thời Nhất còn trong nôi Thời Nguyên nhặt về, cưng chiều nuôi nấng cô lớn lên.
Khi Thời Nhất mãi thể phi thăng, ông cũng là lo lắng nhất, ngày nào cũng chạy rừng sâu núi thẳm tìm kiếm các loại thiên tài địa bảo.
Sau khi sự thật từ Phong Đô Đại Đế, ông liền một lòng trút giận cho đồ .
Vì ông nỗ lực tu luyện, cuối cùng sự giúp đỡ của Phong Đô Đại Đế phi thăng .
Sau khi đến Thượng Giới, ông cũng lập tức tìm những đó để tính sổ.
Ông khả năng của so với những vị Thượng thần còn một cách nhất định.
Vì ông bắt đầu tu luyện liều mạng, đó cùng tiểu đồ hai bắt đầu con đường đánh thần.
Thực lực của hai cũng nhanh chóng tăng lên trong những trận chiến thực tế, nhanh cả hai một chỗ ở Thượng Giới.
Họ cũng dừng ở đó, mà ngừng nâng cao bản , chỉ để mở đường cho Thời Nhất.
Vì , hôm nay khi Lương Tắc và Mạnh Bà kết hôn, Thời Nguyên chứng kiến đồ trở vị trí Địa Phủ Đại Đế, chỉ vì ông đàm phán với đám lão già .
Đám lão già hai nghìn năm tuy trực tiếp tham gia âm mưu với Địa Phủ, nhưng họ cũng tròn trách nhiệm kiềm chế những vị Thượng thần đó.
Bản họ cũng , vì hai nghìn năm họ chọn ngơ, thì cuối cùng hôm nay cũng vẫn tiếp tục ngơ.
Nếu , một Thời Nhất đối đầu với họ lẽ sẽ phần thắng, nhưng nếu thêm ông và Thời Niên thì ?
Sức mạnh tổng hợp của ba sư đồ, dù thể kéo tất cả bọn họ xuống thần đàn, nhưng cũng đủ để tu vi thần lực của họ suy giảm mấy nghìn mấy vạn năm, khiến họ công.
Thần thực lực càng thâm hậu càng dám đánh cược, bởi vì họ chỉ còn cách thành công thực sự một bước chân mà thôi.
Họ dám đánh cược.
Bởi vì ngay cả khi họ thắng cược, tiêu diệt ba sư đồ Thời Nguyên, tu vi của họ cũng sẽ tổn hại.
Điều đáng.
So với vận mệnh của các Thượng thần khác trong bộ Thượng Giới, họ quan tâm đến bản hơn.
Thời Nguyên đạt thỏa thuận với họ, vì bất kể Thời Nhất khuấy động Thượng Giới đến , chỉ cần đe dọa đến lợi ích của những đó, họ sẽ tay.
“ ông đừng nghĩ những điều là thể khiến hết giận, đến đây.”
Thời Nhất thẳng , giơ tay một động tác nhanh chóng tay đánh với Thời Nguyên.
Món nợ nào món nợ đó, ân tình của sư phụ cô nhận.
món nợ đây thể cứ thế mà xóa, xóa nợ xóa như .
Và linh lực mà cô tiêu hao hồi phục trong thời gian ngắn, nên cô tay hề kiềm chế.
“Thời Nhất , sư phụ lớn tuổi , con tha cho sư phụ !”
Trong lòng Thời Nguyên khổ sở, thế nãy chạy nhanh hơn một chút.
Ông lẽ nên đợi Thời Nhất trút giận gần hết lên Thời Niên mới xuất hiện.
lầm !