[!!!]
[Chẳng lẽ bẻ cong con trai của chủ tịch, đó xúi giục đoạn tuyệt với cha , g.i.ế.c c.h.ế.t ?]
[Khoan , đây là kênh trong nước mà, đến mức kịch bản như chứ...]
[Thế giới rộng lớn, gì là thể, thấy khả năng.]
[+1]
[Trời ơi, chứ, đối phương cũng chỉ là học sinh cấp ba, mười lăm mười sáu tuổi thôi mà, đến mức như nhỉ?]
[Gì mà đến mức chứ, Đại sư Thời Nhất ? Cậu trai ban đầu tiếp cận con trai chủ tịch đơn thuần , hơn nữa Đại sư Thời Nhất còn con trai chủ tịch thể gặp nguy hiểm đến tính mạng, nên, tsk tsk tsk]
[Ôi, nên thấy đôi khi con vẫn nên ích kỷ một chút. Trước đây Đại sư Thời Nhất cũng một khách hàng mà chị gái của cô luôn dùng sức lực của để giúp đỡ những cô gái đủ khả năng học .]
[Cô gái đó những cảm ơn giúp đỡ , thậm chí còn cho rằng khác cho quá ít, cuối cùng còn dùng tà thuật nhập chị gái . Đây đúng là nông dân và rắn độc mà!]
[Thật sự, những bài về việc giúp đỡ phản bội giúp đỡ như thấy mạng quá nhiều . Chỉ riêng trong livestream của Đại sư Thời Nhất đây là thứ hai , tsk, tuyệt đối dám việc nữa. Người kết cục thì thôi, còn cắn ngược , ôi]
[Cũng thể tuyệt đối như , phần lớn vẫn lương thiện và ơn. Chỉ cần mở to mắt khi giúp đỡ là .]
[ , thể dùng sự kiện nhỏ để phủ nhận đông , như công bằng với khác.]
[Kệ nó công bằng , để tránh rắc rối thì ban đầu đừng giúp đỡ gì cả.]
[Chuyện thật sự là do phận. Bố đây từng giúp đỡ một chị gái, chị xuất sắc. Đó là chuyện từ lâu , khi giao tiếp phát triển, mỗi chị thi xong đều thư báo cho bố , và còn gửi nông sản từ nhà chị cho gia đình . Sau chị cũng thi đỗ đại học trọng điểm.]
[Chị bao giờ tự ti, tự tin và phóng khoáng. Khi thể tự kiếm tiền thì chị yên tâm nhận sự giúp đỡ của bố . Đến khi lên đại học thì chị tự thêm, khi lương thì chị còn mua quà cho bố .]
[Quà tuy đắt nhưng cũng là thứ nhất và phù hợp nhất mà chị thể mua. Hơn nữa, khi , mỗi dịp lễ tết chị đều hỏi thăm bố , Tết đến nhà chúc Tết, thi đại học chị còn lì xì cho một phong bì lớn nữa.]
[Wow, như mới đáng để giúp đỡ chứ!]
Khu bình luận lúc đang suy đoán đủ kiểu.
Tiền Đa Phúc liếc thấy các loại khả năng mà cư dân mạng , tim đập thình thịch, một dự cảm lành bao trùm lấy ông.
Sự bình tĩnh của ông lúc biến mất, ông lo lắng hỏi Thời Nhất: "Đại sư Thời Nhất, rốt cuộc đứa trẻ đó gì ?"
Tiền Đa Phúc thiếu tiền, cũng thích một việc thiện và từ thiện để tích đức cho và gia đình.
Số học sinh ông giúp đỡ cũng chỉ trai đó, đây từng xảy bất kỳ vấn đề gì, ông tại mang nguy hiểm đến tính mạng cho con trai .
"Khi đến nhà ông, ông và phu nhân mời thường xuyên về nhà cùng con trai ông, và coi nhà ông như nhà , cần câu nệ ?"
Tiền Đa Phúc ngơ ngác gật đầu trả lời: "Ừm, đúng , đúng là như ."
"Sau đó, ?" Ông những lời đó thận trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-xem-boi-anh-vao-tu-thanh-tich-so-canh-sat-dinh-cao-666/chuong-464-the-gioi-rong-lon-khong-gi-la-khong-the.html.]
Giọng Thời Nhất thản nhiên vang lên trong livestream: "Cậu tin là thật."
Thời Nhất quá ngắn gọn, Tiền Đa Phúc vẫn khó hiểu, mặt lộ vẻ nghi hoặc.
dù thì ông cũng là chủ tịch một công ty niêm yết, từng trải đủ nhiều, đầu óc cũng nhanh nhạy.
Chẳng mấy chốc, mặt ông lộ vẻ thể tin , và những lời tiếp theo của Thời Nhất càng chứng thực suy đoán của ông.
"Lòng tự trọng của mạnh, đây dù ông mời thế nào, cũng chịu đến. Lòng tự trọng của đều đến từ thành tích của , ở nơi quê nhỏ đây luôn đầu, nên cũng niềm kiêu hãnh của ."
Chỉ là khi đến thành phố học, phát hiện thành tích mà tự hào thể lọt top 50 của khối.
Từng là đầu, giờ đây thể lọt top 50 của khối, thể tưởng tượng đả kích lớn đến mức nào.
Hơn nữa, theo thấy, những thi hơn cũng gì đặc biệt.
Họ chỉ gia cảnh hơn , tài nguyên giáo dục từ nhỏ hơn , nên mới thi hơn mà thôi.
Nếu sinh cũng tài nguyên như họ, thì gì còn chuyện của họ nữa?
Lòng tự trọng quá mạnh, tự phụ và than trách phận, dần dần, nảy sinh những ý nghĩ nhỏ nên .
Trước đây đến nhà Tiền Đa Phúc vì cảm thấy ngày hôm nay là do bản , và Tiền Đa Phúc luôn tỏ thiện và bụng với đều mục đích.
Cậu cho rằng Tiền Đa Phúc thấy tiềm năng của , lôi kéo khi còn đủ lông đủ cánh.
Trước đây quan tâm, giao thiệp quá nhiều với giúp đỡ .
Sau tâm trạng đổi.
Xuất phát điểm của những đó cao hơn quá nhiều, dù thể tự thi đỗ đại học trọng điểm, nhưng khi trường cũng chỉ là thuê cho công ty của những gia đình mà thôi.
Cậu việc quần quật, vất vả mà tiền lương nhận còn bằng tiền tiêu vặt một tháng của những ấm cô chiêu đó.
Tại họ thể sinh ở một nơi như , còn sinh ở một vùng núi sâu nghèo nàn, thiếu thốn tài nguyên giáo dục và cha nghèo khổ?
Dưới những kích thích khác , những suy nghĩ đen tối khác bắt đầu nảy sinh trong lòng .
Trước đây chỉ gặp Tiền Đa Phúc, thật quen Tiền Hạo Thần.
Cậu cố tình lên mạng tìm kiếm thông tin về Tiền Đa Phúc, đó ông một con trai và một con gái.
Con gái 21 tuổi, hiện đang học đại học ở nước ngoài, con trai cùng tuổi với .
Tiếp theo tìm thấy ảnh gia đình của Tiền Đa Phúc mạng, ảnh gia đình thấy một bóng dáng quen thuộc.
Người đó chính là bạn cùng lớp của , Tiền Hạo Thần, hơn nữa mỗi thi cử, trùng hợp một hạng.
Nhìn bóng dáng quen thuộc đó, một kế hoạch đen tối hình thành trong lòng .