Tôi và kẻ thù không đội trời chung rơi vào lưới tình - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-21 09:48:59
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thợ chụp ảnh theo sát bộ quá trình.

 

Tất cả đều dán mắt Noãn Noãn, xem con bé sẽ chọn thứ gì.

 

Dưới sự chăm chú của , Noãn Noãn bò qua xấp sổ đỏ, né mấy chiếc chìa khóa siêu xe, cũng bỏ qua luôn văn phòng tứ bảo.

 

Ngay lúc ba định bế con bé về vị trí xuất phát để chọn thì Noãn Noãn bò đến mặt Lục Tầm.

 

Con bé vượt qua muôn vàn chướng ngại vật, đó ôm c.h.ặ.t lấy chân Lục Tầm, giọng trẻ con nũng nịu cất lên:

 

"Ba... ba ba..."

 

Cả hội trường im phăng phắc.

 

và Cẩu Tuân bàng hoàng , thậm chí còn thu dọn tàn cuộc thế nào.

 

Quay đầu , Lục Tầm cũng đang .

 

Anh cúi bế Noãn Noãn lên, động tác dịu dàng, đặt con bé trở tấm t.h.ả.m bắt đồ vật: "Noãn Noãn ngoan, cháu thích cái nào?"

 

Con bé vung vẩy đôi tay nhỏ xíu, chộp lấy chuỗi hạt cổ tay Lục Tầm.

 

Thấy khí ngượng ngùng, giảng hòa: "Vẫn là tiểu công chúa nhà chọn, đây là chọn Bồ Tát phù hộ cháu bé đấy mà."

 

Lục Tầm khẽ mỉm .

 

Lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa đầu con bé, chút chần chừ, tháo chuỗi ngọc Phật cổ tay xuống, nhét tay Noãn Noãn.

 

"Vậy tặng cho cháu."

 

Lục Tầm cụp mắt con bé, dáng vẻ dịu dàng hiếm thấy.

 

"Hy vọng Bồ Tát sẽ phù hộ cho Noãn Noãn."

 

Nói xong, bế Noãn Noãn lên, bước đến cạnh , trao con bé vòng tay của Cẩu Tuân.

 

14

 

Sau bữa tiệc thôi nôi của Noãn Noãn, lâu gặp Lục Tầm.

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Trong lòng cứ thấy trống trải, thiêu thiếu thứ gì đó.

 

Chuỗi ngọc Phật mà Lục Tầm bao giờ tháo quanh năm suốt tháng, giờ cổ tay .

 

Noãn Noãn còn quá nhỏ, thể đeo .

 

Hơn nữa, luôn cảm thấy áy náy, chuỗi hạt là Đàm Vi tặng cho Lục Tầm, quan trọng với , hôm đó chắc là do đông , Lục Tầm tiện từ chối nên mới đưa cho Noãn Noãn.

 

Nghĩ nghĩ , vẫn quyết định mang chuỗi hạt đến nhà họ Lục.

 

"Đại Đại?"

 

Dì Lục kéo tay , vẫn nhiệt tình y như ngày xưa: "Đến tìm tiểu Tầm ? Nó đang ngủ lầu đấy."

 

Khác với ba , ba nhà họ Lục tuy đối đầu gay gắt với ba nhưng hiểu đặc biệt quý mến .

 

"Cháu cứ trực tiếp lên lầu tìm nó là ."

 

Nói , dì Lục đẩy về phía cầu thang, dặn dò giúp việc chuẩn trái cây.

 

đành c.ắ.n răng lên lầu.

 

Gõ cửa.

 

Một lúc lâu mới tiếng đáp từ bên trong: "Vào ."

 

Giọng khàn, mang theo vài phần mệt mỏi.

 

đẩy cửa bước .

 

Phòng của Lục Tầm luôn đơn giản, ngoài một chiếc giường và một cái tủ đầu giường thì chẳng món đồ nội thất nào khác.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-va-ke-thu-khong-doi-troi-chung-roi-vao-luoi-tinh/chuong-6.html.]

Lục Tầm giường, cuộn kín mít trong chăn.

 

Tiến gần mới phát hiện, nhắm nghiền mắt, mặt đỏ bừng.

 

sững , đưa tay lên sờ thử.

 

Trán nóng hầm hập.

 

Lục Tầm sốt .

 

Có lẽ tay quá lạnh, cau mày, mở mắt .

 

Bốn mắt , mạc danh căng thẳng.

 

Lục Tầm chằm chằm một lúc, bỗng nhỏ giọng lầm bầm: "Ông đây sắp sốt đến c.h.ế.t ? Lại xuất hiện ảo giác thế ."

 

15

 

ngớ : "Ảo giác gì cơ?"

 

Lục Tầm đáp.

 

Một giây.

 

Hai giây.

 

Anh bỗng đưa tay véo má một cái.

 

"Đau!"

 

Lục Tầm từ từ rụt tay , bật dậy: "Có việc gì?"

 

Giọng điệu nhạt nhẽo.

 

Nhất thời cũng thấy ngượng ngùng, đành lấy chuỗi hạt : " thứ quan trọng với , nên đặc biệt mang đến trả."

 

"Không cần, cái tặng Noãn Noãn ."

 

Lục Tầm tựa lưng đầu giường, dáng vẻ lạnh lùng từ chối ngàn dặm nhịn đ.á.n.h trống lùi.

 

vẫn kìm lòng đậu nhắc nhở: "Hình như đang sốt, nhất là nên uống chút t.h.u.ố.c hạ sốt ."

 

Lục Tầm về phía , nhướng mày: "Đây là đang quan tâm ?"

 

"Coi như ," ném chuỗi hạt xuống bên gối , "Sợ c.h.ế.t sớm quá, ai đấu khẩu với thì chán c.h.ế.t."

 

Trong lúc chuyện, ánh mắt bỗng dừng ở chiếc tủ đầu giường ——

 

Trên mặt tủ sạch sẽ ngăn nắp, chỉ đặt một khung ảnh duy nhất.

 

Người trong ảnh, là .

 

Còn kịp kỹ, bức ảnh Lục Tầm giật lấy.

 

cố kìm nhịp tim đang đập liên hồi, dùng giọng điệu trêu chọc hỏi : "Anh đặt ảnh ở đầu giường gì thế?"

 

"Lục Tầm, yêu thầm đấy chứ?"

 

Lục Tầm úp ngược bức ảnh xuống giường: "Nói nhảm."

 

"Vậy tại đặt ảnh ?"

 

gặng hỏi đến cùng, trong lòng le lói mong chờ một câu trả lời.

 

Lục Tầm trầm mặc một lúc lâu.

 

Sau đó cúi , nhặt một lá bùa màu vàng rơi sàn lên, ánh mắt kinh ngạc của , dán nó lên khung ảnh.

 

Người day day mi tâm: "Phá hoa đào (tình duyên) của ."

 

 

 

 

Loading...