“Không , Tiểu Ngư, em kể cho chị trừng phạt họ thế nào , chị !” Lệ Lệ kéo cánh tay Tiểu Ngư, vẻ mặt đầy hứng thú.
Dư Tiểu Ngư bất lực mỉm : “Chị Lệ, em kể hai mà!”
“Ơ kìa, tại chị tận mắt chứng kiến mà.
Nếu chị mà thấy tận mắt thì chẳng cần em kể.
Tiểu Ngư ơi là Tiểu Ngư, khả năng kể chuyện của em kém quá, cảnh tượng đặc sắc thế mà qua miệng em chán c.h.ế.t, chẳng bằng chị tự tưởng tượng còn hơn!”
Đấy, giờ sang trách cô kể chuyện cơ đấy.
Lệ Lệ bây giờ hối hận thôi, trong lòng đầy vẻ tiếc nuối.
Lẽ cô nên khỏi cửa muộn một chút, rõ xem sĩ quan đó trông như thế nào.
“Lúc cuối em đưa cái gì xuống cho thế?”
“Trà hoa cúc mà!” Dư Tiểu Ngư thuận miệng đáp.
Trà hoa cúc đó là đồ , ai uống xong cũng khen ngon.
Lệ Lệ nghi ngờ vết thâm mặt mờ cũng công của hoa cúc, vả cô lấy mối cung cấp kẹo hạnh nhân cũng là nhờ hoa cúc Tiểu Ngư tặng.
Lệ Lệ gật đầu hài lòng: “Tốt lắm, đưa nhiều ?
Phải đưa nhiều nhiều chút, giúp em một việc lớn thế mà!”
Tiểu Ngư còn nhỏ, hiểu chuyện đời, cô khuyên Tiểu Ngư duy trì mối quan hệ cho , việc gì cũng dễ bề xoay xở!
---
Có 300 đồng tiền bán linh chi từ chỗ Lão Đại Phu, quỹ tiết kiệm nhỏ của Dư Tiểu Ngư dày thêm ít.
Cộng thêm tiền bán nước hoa nhài mà Lệ Lệ giúp, trong thời gian ngắn cô còn lo lắng về tiền bạc, lòng cũng thảnh thơi hơn nhiều.
Dù ở thời đại nào, tiền trong tay vẫn luôn mang cảm giác an nhất.
Hôm Dư Tiểu Ngư đến văn phòng nhận thấy điểm lạ bàn việc.
Vị trí bên cạnh cô vốn luôn bỏ trống, nay đặt một chiếc túi hành lý.
Người đó về ?
Dư Tiểu Ngư đặt túi xách xuống, theo thói quen cầm phích nước lấy nước nóng.
Vừa cầm phích lên thì cửa mở, một đàn ông tóc còn ướt nước, mặt vẫn còn đọng những giọt nước, đang thản nhiên vò tóc bước .
Người đó Dư Tiểu Ngư, nhướn mày: “Lúc ngoài nhớ đóng cửa !”
Dư Tiểu Ngư ngơ ngác, là vị đồng chí từng giáp mặt ?
“Anh là ai?
Phòng thu mua cho lạ !”
Người nọ liền quét mắt cô từ đầu đến chân: “Cô chỗ nào mà bảo là lạ?”
Anh thản nhiên mở nắp túi hành lý, nới dây rút lấy vài bộ quần áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-trong-tien-thao-o-thap-nien-70/chuong-98.html.]
Cái gì thế ?
Dư Tiểu Ngư vội vã cầm phích nước chạy ngoài.
Không lẽ định quần áo ngay trong văn phòng?
Lấy nước xong, ở cầu thang cô gặp Lệ Lệ đến, cô vội : “Chị Lệ, lát nữa hẵng văn phòng!”
“Sao thế?”
Dư Tiểu Ngư quanh một lượt ghé sát tai Lệ Lệ thì thầm mấy câu.
Lệ Lệ xong, đáy mắt thoáng qua một tia vui mừng nhưng tan biến ngay lập tức: “Tiểu Ngư, chị lên đây.
Cái tính vốn , chị bao nhiêu mà vẫn thế.”
Lệ Lệ vội vã chạy lên lầu.
Xem đó đúng là nhân viên thu mua phụ trách khu vực phía Nam .
Dư Tiểu Ngư theo phía , tới gần văn phòng thấy giọng đầy bất mãn của Lệ Lệ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Anh ký túc xá ?
Nói bao nhiêu , tắm thì về nhà mà tắm, Tiểu Ngư sợ ?”
“Tại cô đến sớm quá thôi.”
Dư Tiểu Ngư bước phòng, liếc thấy quả nhiên bộ đồ khác.
Lệ Lệ vội giới thiệu: “Tiểu Ngư, đây là nhân viên thu mua phụ trách phía Nam, Thượng Quốc Chí.”
Thượng Quốc Chí tựa lưng ghế, dấu tay với Tiểu Ngư: “Chào nhé, đồng nghiệp mới.”
Lý Lệ lườm một cái: "Người tên đàng hoàng, gọi là Dư Tiểu Ngư!"
Dư Tiểu Ngư gật đầu chào hỏi: "Chào , mong giúp đỡ nhiều hơn."
Thượng Quốc Chí tùy ý gạt lọn tóc mái trán, hờ hững đáp: "Ừ."
Người toát một vẻ phong trần, phóng khoáng.
Thường thì những khí chất , nếu gia cảnh bề thế nên chẳng coi điều gì gì, thì cũng là hạng thật sự chẳng màng thế sự.
Trong thời đại mà tính cách như quả là hiếm thấy, Tiểu Ngư thầm tò mò mỗi thu mua, sẽ việc như thế nào.
"Này, lâu thế, mang gì ho về ?" Lý Phương tò mò hỏi.
Tiểu Ngư cũng sang, nhưng Thượng Quốc Chí gục ngay xuống bàn: "Buồn ngủ quá, lát nữa !"
Lý Phương cạn lời, trợn mắt mắng: "Buồn ngủ thì cút về ký túc xá mà ngủ!"
Người đang gục bàn phát tiếng lầm bầm nghèn nghẹt: "Ở đây thoáng khí."
Tiểu Ngư theo bản năng sang Lý Phương, Lý Phương chỉ chỉ đầu , chỉ đang bẹp , nuối tiếc lắc đầu ngán ngẩm.