Trưa đó, Hỷ Mai xách hộp cơm tới lầu thì Bà Nội báo cho Tiểu Ngư về.
Bước chân lên lầu của bà nhẹ nhàng hẳn , trong nhà vẫn còn bột mì, lát nữa bà sẽ mì sợi cho con gái ăn.
"Tiểu Ngư, con cứ để đó !" Hỷ Mai thấy con gái đang xào rau xanh, trông giống như ngọn rau lang.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tiểu Ngư vui vẻ hất cằm hiệu cho : "Mẹ, bột con nhào sẵn , mì cho con !"
Hỷ Mai theo bản năng đáp lời, bà vội đặt hộp cơm phòng gọi con trai: "Dư Sanh, đói thì con cứ ăn !" Rồi bà bước kiểm tra kỹ con gái một lượt, thấy cô gì đổi so với lúc khi công tác, lòng bà mới nhẹ nhõm mì thủ công.
Lúc Quốc Cường lên đến nơi, Tiểu Ngư đang xì xụp ăn mì.
Từ lúc về cô ăn gì, chỉ chờ mỗi món , lẽ là do tâm lý, chỉ khi ăn bát mì , Tiểu Ngư mới thực sự cảm thấy về đến nhà.
"Đang ăn cơm đấy ?
Tiểu Ngư về từ bao giờ thế?" Quốc Cường gõ cửa phòng.
Hỷ Mai vội dậy chào hỏi, mời chú : "Cháu nó về hồi sáng, Phó chủ nhiệm dùng bữa ?"
Thức ăn bàn rõ ràng là mua từ nhà ăn của hợp tác xã về, chỉ thêm một đĩa rau xào và bát mì thủ công.
Quốc Cường để ý thấy bát mì, Hỷ Mai liền giải thích: "Tiểu Ngư nhào bột chẳng chừng mực gì, lỡ tay nhiều quá nên thành mì thủ công luôn.
Anh ăn ?
Bát còn động !"
Nhà nào nhà nấy đều ăn lương thực thô hoặc trộn lẫn, nhà bà ăn lương thực tinh, Hỷ Mai sợ sẽ gây điều tiếng.
Tiểu Ngư đặt đũa xuống, dậy chào ông: "Chào chú ạ, cháu về lúc sáng.
Chú cứ , Bà Nội lúc sáng với cháu , cháu lấy đồ cho chú ngay đây!"
Quốc Cường xuống: " ăn , cũng mang cơm từ nhà ăn về mà!"
Hỷ Mai xã giao với ông, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo con gái.
Tiểu Ngư định lấy cái gì nhỉ?
---
Tiểu Ngư lôi từ gầm giường một chiếc thùng, lấy gói giấy giấu sẵn.
Hỷ Mai thứ trong tay con gái, sực nhớ đến chuyện Quốc Cường từng tìm bà chuyện, trong lòng bỗng chốc sáng tỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-trong-tien-thao-o-thap-nien-70/chuong-134.html.]
"Cháu chú Cường cần bao nhiêu, ở đây cháu hai cân, mỗi gói một cân ạ!" Tiểu Ngư đặt gói giấy lên bàn.
Quốc Cường gói giấy với ánh mắt vui mừng: "Chú thì mua hết đấy, chỉ sợ Tiểu Ngư nỡ bán thôi!"
Hỷ Mai bên cạnh giục Dư Sanh tiếp tục ăn cơm, đây là việc của con gái, xử lý thế nào bà đều tôn trọng ý con.
"Chú Cường , cháu nào lý gì mà bán, hai gói đều là của chú cả." Tiểu Ngư dùng tay đẩy gói giấy về phía Quốc Cường.
Nụ mặt Quốc Cường càng đậm hơn, ông trực tiếp đặt gói giấy lên đùi thò tay móc tiền: "Một gói là 5 đồng, hai gói là 10 đồng đúng cháu!"
Hỷ Mai nén nổi kinh ngạc Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư, giá đó thật con?"
Một gói 5 đồng bạc cơ đấy!
Quốc Cường vội vàng : "Cái giá chắc vẫn là Tiểu Ngư để giá hữu nghị .
Trà hoa nhài uống thật sự, dì nhà uống một thời gian mà sắc mặt hồng hào hẳn lên.
Tiểu Ngư , loại hoa cứ gửi thẳng qua nhà chú, chú thầu hết!"
Câu cuối ông nhỏ, cũng thôi, chuyện mua bán tiền nong vẫn cần cẩn thận một chút.
Tiểu Ngư mỉm trấn an , thản nhiên nhận lấy 10 đồng: "Không vấn đề gì ạ."
Đến nhà khác quấy rầy lúc đang ăn cơm vốn lịch sự, Quốc Cường xong việc, thêm vài câu dặn Tiểu Ngư hôm nay cứ ở nhà nghỉ ngơi, mai hãy dậy về.
Hỷ Mai vẫn còn chút lo lắng: "Tiểu Ngư, hoa đó đắt đến con?"
Lỡ như nhà Quốc Cường ngoài mặt chê đắt nhưng lưng bảo đắt ghi thù trong lòng thì ?
Tiểu Ngư nghiêm túc gật đầu với : "Mẹ , hoa công dụng mạnh, uống là thấy hiệu quả ngay, nó xứng đáng với giá tiền đó."
Điểm thì Hỷ Mai nghi ngờ gì, hiện giờ bà cũng đang uống hoa của con gái, đến chuyện khác, sắc mặt quả thực lên, làn da trông cũng hơn hẳn.
Nhà Quốc Cường chắc chắn nhận điều nên khi uống hết mới tìm đến Tiểu Ngư.
Bên , Quốc Cường khi hoa nhài thì để một gói cho vợ, xách gói còn đến nhà máy đồ hộp.
Thượng Khánh Niên thấy tới thì rũ rũ tờ báo, buồn đếm xỉa.
Ông vẻ như là để bày tỏ sự hài lòng, nhưng Quốc Cường dù cũng là Phó chủ nhiệm cung tiêu xã, thể để mất mặt quá mức.
Vợ của Thượng Khánh Niên là Lâm Mỹ Chí vội vàng đon đả rót , mời Quốc Cường xuống chuyện.
"Cảm ơn chị, hôm nay đặc biệt ghé qua đây.
Lần Thượng giám đốc tới chỗ chút vui, .