Hay là cô bỏ chạy vì cô sợ ?"
Tên đúng là tự tin thái quá.
Tiểu Ngư lạnh một tiếng, nhưng xung đột trực diện với bọn họ lúc là một chuyện vô cùng phiền phức, nhất là trong bối cảnh .
Những ngoài dám giận mà dám , e là cũng vì rước họa , thôi thì nhịn một chút cho sóng yên biển lặng.
"Nếu thấy sợ thì cứ cho là sợ .
Anh cũng nghĩ ngoài sợ ?
Chi bằng thử nghĩ xem, họ sợ là sợ cái băng đỏ đang đeo tay?" Tiểu Ngư lạnh lùng đáp .
Nụ mặt Trương Cao Đạt vụt tắt trong nháy mắt: "Cô đúng là to gan thật đấy."
"Cảm ơn khen!"
Tiểu Ngư hiểu rõ, chẳng thể bới lông tìm vết gì ở cô.
Cô đơn vị công tác đàng hoàng, "bát cơm sắt", ở đây gì cô cả, trừ phi cô để lộ sơ hở gì như Lão Kim, bằng chẳng lý do gì để bắt .
Im lặng vài giây, Trương Cao Đạt bỗng mỉm xảo quyệt: "Cô tưởng gì cô chắc?
là ngoài sáng thì gì thật, nhưng nếu bảo cô mượn danh nghĩa thu mua để thực hiện các hoạt động đầu cơ tích trữ, cần điều tra thì ?
Dù cuối cùng chẳng tra gì, nhưng vẫn thể nhốt cô ở đây vài ngày, cô tin ?"
"Anh thể!" Ngoài cửa vang lên một giọng lạnh lùng và đầy uy nghiêm.
Đầu óc Tiểu Ngư bỗng chốc trống rỗng.
Đây là giọng của Tô Nguyên!
Cô lập tức đầu .
Tô Nguyên mặc quân phục chỉnh tề, gương mặt chút biểu cảm, ánh mắt sắc lạnh bước trong.
Đầu tiên, Tô Nguyên khẽ gật đầu chào Tiểu Ngư để trấn an cô, đó bước tới mặt Trương Cao Đạt, xuống bằng ánh mắt đầy vẻ lạnh nhạt: "Cô , động !"
---
Trương Cao Đạt cũng từng gặp ít quân nhân, thực lòng thì chẳng sợ chút nào.
Những vì bộ quân phục và đủ thứ kỷ luật ràng buộc nên chẳng dám gì tổn hại đến danh dự đơn vị.
Hơn nữa, xuất hiện ở nhà ga, tiếng phổ thông chút giọng địa phương nào, xem cũng vùng .
Đã lính địa phương, càng chẳng gì sợ.
Chưa kể, các bậc tiền bối của đây chẳng cũng từng đấu tố ít quân nhân đó ?
"Anh là ai?" Trương Cao Đạt dậy, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích.
Tô Nguyên khẽ nhướng mi, chẳng buồn nửa lời thừa thãi với hạng : "Anh cần là ai, mang đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-trong-tien-thao-o-thap-nien-70/chuong-129.html.]
Tô Nguyên cầm lấy túi hành lý định rời , Trương Cao Đạt liền chộp lấy cái túi, âm hiểm : "Rốt cuộc là ai?
Đừng tưởng mặc bộ quần áo là sợ nhé.
Tốt nhất là đừng để thông tin của , nếu , tiêu đời chắc!"
Dám phá hỏng chuyện của , chắc là chán sống ?
Tô Nguyên , đầu lạnh: "Thế ?
Tuy cũng xem định 'tiêu đời' kiểu gì, nhưng thâm tâm bảo rằng, xứng!"
Trương Cao Đạt trừng mắt, quá kiêu ngạo.
Cái ánh mắt đó là chứ, dám như ?
"Rồng mạnh ép rắn đất", một gã lính qua đường mà dám đối xử với thế .
Đang định bùng phát cơn giận thì cửa bỗng lao , ghé tai Trương Cao Đạt vài câu.
Trương Cao Đạt liếc Tô Nguyên, trong mắt đầy vẻ cam tâm.
Tô Nguyên thấy hừ lạnh một tiếng, giật lấy túi hành lý hộ tống Tiểu Ngư ngoài.
"Ơ..." Tiểu Ngư định lên tiếng theo bản năng.
"Suỵt, lát nữa hãy !" Vừa khỏi cửa, một cảnh vệ tiến lên đón lấy hành lý của Tiểu Ngư, dẫn họ băng qua phòng chờ và bước một cánh cửa khác.
Tiểu Ngư bước trong, thấy bên trong là những mặc quân phục giống như Tô Nguyên.
Cô đây vẻ lắm nhỉ?
"Vào , ở đây an !" Tô Nguyên lưng cô, che chắn cho cô khỏi ánh dò xét của Trương Cao Đạt.
Lúc , thấy hai chữ "an ", Tiểu Ngư thấy ấm lòng vô cùng.
Cô vội vàng trong tìm một chỗ xuống, Tô Nguyên cũng sải bước theo .
"Cô chứ?"
"Sao ở đây?"
Cả hai cùng đồng thanh lên tiếng.
Nhìn thấy Tô Nguyên, lòng Tiểu Ngư mới thực sự nhẹ nhõm hẳn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cô cảm giác như gặp nơi đất khách quê , mừng mừng tủi tủi.
Tô Nguyên lên tiếng : "Sắp đến Quốc khánh mùng 1 tháng 10 , nhận thông báo bảo trì trạm thông tin.
Nhà ga ở Kinh Đô vì lý do đặc biệt nên đóng cửa các điểm dừng công cộng, chỉ thể đến các thành phố khác trong tỉnh.
Đây là nhà ga gần Kinh Đô nhất, tập trung ở đây để lên chuyến tàu chuyên dụng kinh."