Em vẫn là cán bộ thu mua ở đúng ?
Anh ở HTX cung ứng Thành phố An, gửi thư từ gì cứ gửi về đó, thành phố nổi tiếng với các loại kẹp tóc thủy tinh, khuy áo nọ."
Là của thành phố chứ cấp huyện, thảo nào cách ăn mặc và phong thái đĩnh đạc thế .
Dư Tiểu Ngư ghi nhớ đơn vị của , thực sự còn cơ hội hợp tác.
Không vì cô kiếm những thứ đó, mà là trao đổi tài nguyên, dùng thời gian ngắn nhất để mua nhiều đồ nhất, cô cũng tiết kiệm sức lực, giúp chuyến công tác bớt mệt mỏi hơn.
---
Trước khi tận mắt thấy hàng, Cường T.ử vẫn dám tin Dư Tiểu Ngư thể mang lương thực tinh về thật.
khi tài xế xe tải đối chiếu xong đơn hàng, cô mà vẫn nhịn cảm thán một câu: "Em gái, cảm giác như đang mơ ."
Dư Tiểu Ngư cũng xác nhận xong lượng đồ hộp với xe vận tải, cô cất hóa đơn túi đeo vai, liền mỉm : "Là giấc mơ ác mộng ạ?"
Cường T.ử vội vàng đáp: "Tất nhiên là giấc mơ !"
Dư Tiểu Ngư cho buồn : "Giấc mơ là .
Em đây, hậu hội hữu kỳ!"
Cường T.ử cũng hiểu đây là chuyện thường tình của cán bộ thu mua công tác, mua xong trạm là sang trạm kế tiếp.
thực sự đến giây phút , chút cô nhanh như , rõ ràng họ chỉ mới ở cùng hai bữa cơm và một buổi chiều.
Anh thấy cổ tay Dư Tiểu Ngư trống , chợt nghĩ điều gì liền : "Đồng chí, em một chiếc đồng hồ đeo tay ?
Làm nghề thu mua đồng hồ xem giờ cho tiện!"
Dư Tiểu Ngư thực sự cũng một chiếc đồng hồ, giờ cô xem giờ bằng cách ước chừng: "Anh thể kiếm đồng hồ ạ?"
"Chuyện nhỏ, hàng của Thượng Thành cũng lấy , em ?
Muốn thì để về tìm cho em một chiếc."
Chuyện thì cần, cô tin Cường Tử, mà là gu thẩm mỹ của đàn ông và phụ nữ vẫn khác , nếu chẳng cái gọi là "thẩm mỹ đàn ông thẳng".
Tuy nhiên, Cường T.ử cũng nhắc nhở cô, việc mua đồng hồ đưa kế hoạch sớm thôi.
Dư Tiểu Ngư khéo léo từ chối: "Thôi ạ, để dịp lên Thượng Thành em sẽ tự mua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-trong-tien-thao-o-thap-nien-70/chuong-124.html.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Dù cũng cảm ơn ý của , chúc thu mua thuận lợi nhé!"
Cường T.ử cũng lấy lạ, dù họ cũng thiết lắm, một chiếc đồng hồ hơn một trăm đồng, đặt ai thì đó cũng yên tâm , chẳng cứ gì cô, là thì cũng thế thôi.
Sau khi hai chia tay, Dư Tiểu Ngư vòng qua cửa hàng hải sản ở thành phố bên cạnh, mua thêm 2000 cân cá hố và 1000 cân mực cất gian.
Bất ngờ là cô còn mua cả tôm khô.
Ngay trong đêm, Dư Tiểu Ngư lên tàu hỏa Tỉnh Thương, chuẩn tiếp tục hành trình chiêm ngưỡng non sông gấm vóc của tổ quốc.
Đi Tỉnh Thương cũng là ý định nhất thời, cô bỗng nhiên cực kỳ thèm ăn món thịt viên kho tàu, vả ở Tỉnh Thương còn nhiều đồ khác, ví như hồng táo, rượu Nhị Oa Đầu.
Cô nhắm đến hồng táo tiên, hồng táo dùng phúc lợi lễ tết là hợp nhất.
Nếu thể mang một lô hồng táo về, chắc chắn sẽ cực kỳ chào đón.
Hiện tại trong tay cô 1000 cân hải đai, 1000 cân rong biển, 1400 cân lương thực tinh, 410 cân thịt lợn, 30 cân nội tạng, 30 cân mỡ lợn lá.
1100 chai đồ hộp táo lên đường về HTX , giờ kiếm thêm ít hồng táo nữa, cộng với thịt lợn là phúc lợi Trung thu của HTX đủ đầy.
Xưởng thịt 1400 cân lương thực tinh, kiếm thêm vài nghìn cân lương thực thô nữa là cô thể lên đường về nhà .
Lương thực thô thì khó lắm, gánh nặng vai Dư Tiểu Ngư nhẹ nhiều.
Nghe tiếng xình xịch của tàu hỏa, cô giường dần dần chìm giấc ngủ.
---
Vì thủ đô ở đây, nên Tỉnh Thương vô hình trung rơi tình cảnh khó xử khi chỉ đến thủ đô mà chẳng Tỉnh Thương là tỉnh nào.
Ngay cả Dư Tiểu Ngư đây cũng bao giờ kết nối hai cái tên địa lý với , nhờ tiết địa lý cấp ba vẽ bản đồ các tỉnh thành mới để ấn tượng trong đầu.
Cũng chính vì thủ đô tọa lạc, nơi đây mang bầu khí chính trị đậm đặc hơn các tỉnh khác.
Dư Tiểu Ngư xuống tàu thấy khắp phố phường là những đeo băng đỏ, đường còn giơ cao cuốn sổ đỏ tự phát tụ tập hô khẩu hiệu.
Dư Tiểu Ngư theo bản năng tránh đám đông, cô lặng lẽ băng qua trục đường chính để tìm nhà khách.
Nhân viên lễ tân là một đàn ông, vóc nhỏ thon nhưng đôi mắt sắc sảo, đó Dư Tiểu Ngư từ đầu đến chân một lượt.