Chế độ ăn uống ở xưởng thịt kiểu gì chẳng chút dầu mỡ, gã trông vẫn như , chẳng vẻ gì là phong trần mệt mỏi, xem sống khá .
Tiểu Ngư dậy phủi bụi quần, chỉnh khăn trùm đầu gọi khẽ: "Lão Nghiêm!"
Lão Nghiêm theo bản năng về phía phát tiếng gọi.
Cái gã giật , tay lái run lên một cái, gã vội đạp thêm một vòng để giữ thăng bằng xuống xe, dắt bộ chạy lạch bạch về phía Tiểu Ngư: "Đại tỷ, em ở đây!"
Cũng chẳng trách gã còn nhớ rõ "đại tỷ" , thực sự là nhờ mấy quả dưa hấu mà gã khen ngợi hết lời.
Công nhân xưởng thịt khỏi là ơn gã đến nhường nào.
Gã nhờ dưa hấu đó mà nở mày nở mặt suốt một thời gian dài, cảm giác đó đúng là bay bổng như phiêu phiêu mây!
"Lại dưa hấu ?" Gã quanh quất, thì thầm hỏi.
Tiểu Ngư lùi một bước nhỏ để giữ cách, mỉm : "Bây giờ thì , một thời gian nữa mới .
em mực ống, xưởng thịt của các chắc cũng chuẩn thu mua phúc lợi Trung thu nhỉ."
---
Lão Nghiêm dựng xe đạp xong, vội vã tiếp lời: "Phải đấy, đang đau đầu vì chuyện đây thì em đến.
Mực ống đổi chác thế nào?
Em bao nhiêu?"
Tiểu Ngư mỉm với gã: "Em đổi lấy thịt lợn, kích cỡ như , lấy hai con.
Em đưa 900 cân mực, bù thêm mỡ lá cho em, đổi ?"
Lão Nghiêm xuống đất suy nghĩ một lát, nhẩm tính sổ sách trong đầu.
Ở đây giá thịt lợn luôn định ở mức 7 hào 8, vì vùng tập trung nhiều ngành công nghiệp nặng, lương của cao nên cũng chịu chi tiền ăn thịt.
Ngược , hải sản chỉ giá cả biến động nhanh mà còn luôn trong tình trạng khan hàng.
Hai con lợn tầm 400 cân là 312 đồng.
Đổi lấy 900 cân mực, giá tính 3 hào 5 một cân là 315 đồng.
3 đồng chênh lệch đó đổi thành mỡ lá thì 4 cân, chẳng đáng là bao, tính gã vẫn lời.
"Được, đổi với em.
Khi nào thì giao hàng?" Tính toán xong xuôi, Lão Nghiêm lập tức đồng ý.
Tiểu Ngư định cái kho đó nữa, cô suy nghĩ một chút: "Em cần sớm, xem khi nào thịt."
Lão Nghiêm xòe ngón tay tính toán lượng lợn g.i.ế.c mổ mỗi ngày, vài giây kết quả: "Sáng , sẽ sắp xếp g.i.ế.c thịt sớm.
tìm em ở đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-trong-tien-thao-o-thap-nien-70/chuong-119.html.]
Nếu tìm chỗ cô nghỉ chân, gã còn quen với cô, gã vốn tò mò.
"Lúc đến đây em thấy một cánh rừng nhỏ, sáng cứ gặp ở đó .
Để tránh rắc rối cần thiết, bên vẫn chỉ phép hai thôi, hiểu chứ?
Nếu em thấy đông là sẽ giao dịch !"
Cánh rừng đó con đường dẫn xưởng thịt, lúc đến cô quan sát thấy địa thế ở đó bằng phẳng, thích hợp để lẩn trốn.
Nếu một chiếc xe riêng thì mấy, mỗi lấy đồ cất đồ gian cũng bất tiện thế .
Lão Nghiêm đây là quy tắc của cô, liền vội vàng cam đoan: "Em yên tâm, vẫn như , chỉ dẫn theo một nữa thôi!"
Thỏa thuận xong với Lão Nghiêm, Tiểu Ngư lập tức về.
Vẫn còn dư 100 cân mực, cô định đổi ở đây mà giữ , còn dùng đến.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
---
Trong thời gian chờ đợi, Tiểu Ngư cũng để rảnh rỗi.
Cô lên chợ đen đổi lấy hồng táo để bổ sung tiểu kim khố.
Những ngày bán chợ đen ít trông thấy, cô họ kháo rằng đang đổ xô gom lương thực tinh, dự là sắp biến động lớn.
Cô quả thật thấy bóng dáng bọn Lão Trang .
Còn quán cơm quốc doanh, vì cái cô phục vụ nên mấy ngang qua cô đều .
Cô phục vụ đó và nhân viên lễ tân nhà khách là hai duy nhất từng thấy mặt cô.
Nếu ai thông minh một chút, mò đến nhà khách hỏi thăm, với vóc dáng nhỏ nhắn của cô ở vùng thì gần như sẽ lộ tẩy ngay.
Tiểu Ngư cảm thấy vẫn nên thận trọng là hơn.
Cũng may trong gian của cô chứa đầy hàng dự trữ, tự nấu nướng cũng để bản bỏ đói.
Ở phương Bắc lúc đêm xuống se lạnh, Tiểu Ngư đột nhiên thèm ăn canh bột mỳ nấu cà chua.
Vừa về đến nhà khách, cô liền lẻn gian, hái vài quả cà chua, chuẩn nấu canh nước dùng, thêm ít thịt ngao để món canh bột.
Cà chua rửa sạch, chần qua nước sôi bóc vỏ, cho bát nhỏ dùng thìa nghiền nát.
Cho dầu nồi, phi thơm đầu hành trắng, tỏi băm và hạt tiêu, đó cho cà chua xào nước xốt.
Đợi cà chua bắt đầu nổi bong bóng nhỏ thì thêm lượng nước sôi đủ nấu tiếp.
Làm bột mỳ vo viên còn dễ hơn, cho chút nước bột mỳ trắng, dùng đũa khuấy đều cho đến khi kết thành từng cục bột nhỏ li ti là .