Mấy đứa nhỏ biển mấy , mặc cho gió biển thổi vù vù vẫn cứ nô đùa bốn phía, Từ Lộ thấy chúng thích biển như bèn : "Đợi phơi xong d.ư.ợ.c liệu sẽ dẫn các con biển nhặt vỏ ốc."
Lũ trẻ thấy nhặt vỏ ốc thì lập tức reo hò ầm ĩ, khiến những xung quanh đều về phía .
"Đồng chí." Một giọng lảnh lót vang lên, vẫy tay mạnh mẽ với cô, "Cô cũng tới nhận đồ ?"
Từ Lộ qua, hóa là cô thanh niên tri thức thấy ở trong thôn hôm nọ, hai cùng giúp lợn nái đẻ. Từ Lộ bèn chào hỏi cô : " tới lấy ít đồ."
Cô thanh niên tri thức đó vài câu với bạn đồng hành, đều tò mò sang. "Đồng chí, tên Lưu Phương Phương, nhờ cô."
Từ Lộ cũng giới thiệu qua về , hỏi cô : "Con lợn nái giờ ?" "Vẫn đang cho uống t.h.u.ố.c tiêu viêm theo lời cô dặn ạ."
Lưu Phương Phương đó dân làng kể , Từ Lộ là nhà theo quân đội ở đây, chồng cũng quan to. Lúc đó Lưu Phương Phương cảm thấy, vợ của một quan chức mà còn đỡ đẻ cho lợn nái, đúng là quá giỏi giang.
Từ Lộ thấy đằng một nhóm đội mũ vàng qua, bèn hỏi Lưu Phương Phương: "Họ gì ?" "Họ là đoàn văn công của quân đội, chắc là đang tập dượt chương trình."
Lúc Từ Lộ mới đảo còn đoàn văn công. Nói chuyện vài câu, con tàu còn là một điểm nhỏ giờ tiến sát mắt, Lưu Phương Phương vội chạy qua nhận đồ, Tiểu Vương cũng theo.
Từ Lộ thì vẫn im, chỉ vì cô thấy một bóng dáng quen thuộc mờ ảo boong tàu. Thị lực của cô , ở nơi xa cũng thể thấy, nhưng cô cảm thấy việc thấy ở đây là chuyện thể nào.
Đợi đến khi Tiểu Vương lấy xong đồ, Từ Lộ gọi lũ trẻ về, trong đầu vẫn còn nghĩ về chuyện đó. Dược liệu thể để sân thượng và sân , Từ Đồng bắt đầu hiểu đôi chút, Từ Lộ bèn bảo cô bé giúp đỡ, định bụng phơi xong d.ư.ợ.c liệu sẽ dẫn chúng biển.
Đầu ngõ cứ đến buổi chiều là náo nhiệt một lúc, hôm nay vẫn vài đó chuyện, thấy Từ Lộ lên sân thượng còn chào hỏi cô. "Lại phơi cái gì thế?" "Dược liệu ạ."
Từ Lộ thích ở sân thượng, ngoại trừ việc tia cực tím mạnh , gió biển thổi thực sự dễ chịu.
Vương Hồng Mai vì chuyện cùng uống rượu ăn cơm hôm đó nên cũng trở nên thiết với Từ Lộ, lúc ngang qua bèn : "Nghe tin gì ? Lão Dương đưa cô vợ mới cưới tới ."
Từ Lộ mới chỉ kể về lão Dương chứ thấy thật bao giờ, cô còn ngoái hướng đó một cái. Ở đó chỉ con tàu mà cô nhận d.ư.ợ.c liệu xong, chẳng còn con tàu nào khác.
Cảm giác kỳ quặc đó hiện lên mắt cô, cô kéo Từ Đồng hỏi: "Em thấy vợ của chú Dương ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-78.html.]
Từ Đồng theo hướng mắt cô, thấy từ chiếc xe ô tô con đằng bước xuống một phụ nữ trẻ tuổi, mặc chiếc áo sơ mi trắng, chân đôi giày da nhỏ.
Mặt Từ Đồng bỗng chốc tái mét: "Chị, đó là..." Đó là Hoàng Oánh Anh.
Từ Lộ bổ sung nốt cái tên cô bé hết, trong lòng thầm mắng một câu đen đủi. Đây thực sự là sức mạnh của nữ chính ?
Hoàng Oánh Anh dường như cũng cảm nhận điều gì đó, cũng ngước lên về phía họ, khi thấy Từ Lộ, cô nở một nụ . Sự khó chịu, buồn nôn chuyến tàu bỗng chốc tan biến hết, cô vén lọn tóc tai, nở một nụ nhạt.
"Lão Dương, đây chắc là vợ chú nhỉ? Trông xinh xắn quá." Lão Dương hớn hở mặt, gật đầu với : "Đợi dọn dẹp xong xuôi sẽ mời một bữa cơm."
Hoàng Oánh Anh cong môi, dẫn theo ba đứa trẻ nhà, đôi giày da nhỏ gõ xuống đất côm cốp.
"Chà, thêm một cô vợ xinh nữa . Khu gia binh chúng đúng là ngọa hổ tàng long, ai nấy đều xinh ." Chủ nhiệm Triệu một cách cường điệu.
Góa phụ Tiền tình cờ ngang qua, bĩu môi : "Nếu chỉ xinh thôi thì quá, nhưng ai cũng bản lĩnh như Từ Lộ ."
Hoàng Oánh Anh dọn dẹp hành lý bao lâu ngoài, lúc qua nhóm còn chào hỏi họ: " đầu tới hải đảo , ngờ gió to thế."
"Tầm gió là gì, đợi lúc bão mới thấy, gió đó mới gọi là to." Chủ nhiệm Triệu tiếp lời, hỏi Hoàng Oánh Anh: "Cô định thế?" "Đi thăm chị họ , chính là Từ Lộ đằng ."
Từ Lộ xuống từ sân thượng, mấy họ thấy bóng dáng Từ Lộ, nhưng đều tò mò quan sát Hoàng Oánh Anh: "Hai là họ hàng ?" "Vâng, là cô của chị ."
"Thế hôn sự của cô với lão Dương là do rể cô giúp giới thiệu ?" "Không ạ." Hoàng Oánh Anh vuốt mái tóc của , "Anh rể chẳng mấy khi về nhà, cũng chẳng qua gì với nhà cả."
Cô một cách lấp lửng, mấy xong những suy nghĩ khác trong lòng. "Chị họ cô là tháo vát, đây cũng cô nhắc tới chuyện cô cũng sắp tới."
Chủ nhiệm Triệu dậy dẫn đường cho Hoàng Oánh Anh nhận cửa nhà, Hoàng Oánh Anh chỉ mỉm , "Gia đình đây chỉ và , cuộc sống chẳng dễ dàng gì." Bởi vì cuộc sống dễ dàng, nên Từ Lộ thèm qua với họ. Chủ nhiệm Triệu tiếp lời thế nào, cúi đầu thấy Hoàng Oánh Anh xách theo nhiều đồ, bèn hỏi: "Đây là gì thế?" "Là quần áo của Đại Ni, Nhị Ni nhà , mang qua cho Tiểu Tinh, Tiểu Nguyệt mặc."
Nghe thấy Hoàng Oánh Anh ngay cả tên Lục Hạ Tinh, Lục Hạ Nguyệt cũng , Chủ nhiệm Triệu còn nghi ngờ gì nữa, khẽ gõ cửa nhà Từ Lộ.
Từ Lộ bảo Từ Đồng mở cửa, cô tự mở cửa , thấy Hoàng Oánh Anh và Chủ nhiệm Triệu, cô chỉ mỉm với Chủ nhiệm Triệu: "Gió nào thổi chị tới đây thế?"